Băng Rồng Lộn - Lão Phục Gia COP

Băng Rồng Lộn - Lão Phục Gia COP

Share

Tăng cường kích thước

18/04/2026

HUYỀN THOẠI "BẠCH TẠNG VƯƠNG": TỪ TÂN SINH VIÊN ĐẾN "GƯƠNG MẶT ĐẠI DIỆN" TRẠI GIAM
1. Khởi đầu của một "Siêu sao" đa cấp
Duy rời lòng trong Cà Mau với một tham vọng cháy bỏng: Không cần học cũng có thể làm đại gia. Với làn da trắng phát sáng tự nhiên do thiếu hụt melanin, Duy tự mặc định mình có tướng "vương giả".
Vừa lên Cần Thơ, thay vì vào giảng đường, Duy sa chân ngay vào một "tổ hợp làm giàu" chuyên bán thực phẩm chức năng chiết xuất từ... không khí và niềm tin. Những gã tuyến trên rót vào tai Duy: "Em là của hiếm, em là nhân tố bí ẩn có thể thuyết phục bất kỳ ai chỉ bằng cái nhìn đầu tiên". Duy tin thật, dốc hết vốn liếng nhập một lô "Viên uống cải vận - Trắng da, dài tóc, tăng dốc làm giàu".
2. Hành trình "lùa gà" đầy gian truân
Duy bắt đầu chuỗi ngày "vô tri" của mình:
• Chiến thuật bán hàng: Giữa cái nắng đổ lửa của miền Tây, Duy diện nguyên bộ vest đen bóng lộn, đi đôi giày da mũi nhọn như mũi tên, lang thang khắp các hẻm trọ sinh viên Cần Thơ.
• Quảng cáo "thật thà": "Mọi người nhìn da em đi, em uống cái này mới được vậy đó!". Người ta nhìn Duy xong rồi nhìn cái lọ thuốc không nhãn mác, rồi nhìn lại làn da bạch tạng vốn đã quá nổi tiếng của cậu mà chỉ biết... cạn lời.
• Kết quả: Sau nửa năm lăn lộn, doanh số của Duy vẫn là một con số không tròn trĩnh. Không một đơn hàng nào được chốt, nhưng tiền nợ tiền lãi thì cứ thế mà nhân đôi.
3. Cú quay xe "khôn ngoan" và màn "hạ cánh" rực rỡ
Thấy bán hàng thật thà không xong, Duy chuyển sang bài "Dụ dỗ người quen". Cậu bắt đầu dùng cái vẻ ngoài lạ lẫm để tạo lòng tin, vẽ ra những sơ đồ trả thưởng hình kim tự tháp lấp lánh cho mấy đứa em cùng quê lên thành phố còn ngây ngô. Duy hứa hẹn về một cuộc đời "ngồi không hưởng bát vàng", trong khi chính mình thì tối về vẫn phải ăn mì tôm úp nước lã.
Và cái kết "ngạo nghễ":
Cơn mộng "Chủ tịch" tan vỡ vào một buổi chiều rực nắng tại Cần Thơ. Khi Duy đang thao thao bất tuyệt về triết lý "Người giàu làm việc thông minh, người nghèo làm việc chăm chỉ" cho một nhóm "con mồi" mới, thì các anh cơ động xuất hiện.
• Thành công rực rỡ: Duy không vào được danh sách tỷ phú, nhưng chính thức được ghi danh vào hồ sơ "Lừa đảo chiếm đoạt tài sản" và "Kinh doanh hàng giả".
• Phong thái khi bị bế: Lúc bị áp giải lên xe, Duy vẫn không quên giữ đúng hình tượng. Cậu nheo đôi mắt yếu ớt trước ống kính phóng viên, dõng dạc tuyên bố: "Thất bại là mẹ thành công, các anh đưa em vào đây để em có thời gian tịnh tâm nghiên cứu chiến lược kinh doanh mới, ngày em ra trại sẽ là ngày thị trường thực phẩm chức năng phải rung chuyển!".
Duy bước vào trại giam với phong thái của một người... đi nghỉ dưỡng có bảo vệ canh gác, kết thúc một hành trình khởi nghiệp "vô tiền khoáng hậu" của một thiếu gia bạch tạng thích chơi hệ đa cấp.

29/03/2026

[Ghi chú 7]
Tôi vừa dọn vào nhà mới.
Chủ nhà bảo căn này trước giờ không ai ở lâu.
Nhưng giá rẻ, nên thôi kệ.

Nhà có một điểm lạ:
không có phòng ngủ.

Chỉ có một căn phòng lớn… và một cái ghế.



[Ghi chú 2]
Tôi không nhớ mình đã ngủ lúc nào.
Nhưng mỗi lần tỉnh dậy… tôi đều đang ngồi trên cái ghế đó.



[Ghi chú 11]
Hôm nay tôi thử nằm xuống sàn để ngủ.
Tôi buộc dây vào tay, để biết mình có di chuyển không.

Sáng dậy…
dây vẫn buộc.

Nhưng tôi vẫn đang ngồi trên ghế.



[Ghi chú 1]
Tôi không chắc mình viết cái này khi nào.
Có thể đây là ghi chú đầu tiên.

Hoặc là cuối cùng.



[Ghi chú 5]
Tôi bắt đầu nghe thấy tiếng động.

Không phải trong nhà.

Mà là… trong đầu mình.

Một giọng nói lặp lại:

“Đừng đứng dậy.”



[Ghi chú 14]
Tôi đã đứng dậy.

Không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng từ lúc đó…
tôi không còn chắc cái ghế vẫn ở sau lưng mình hay không.



[Ghi chú 3]
Tôi thử quay lại nhìn cái ghế.

Nhưng… tôi không nhớ mình đã quay chưa.



[Ghi chú 9]
Có thứ gì đó sai.

Tôi xem lại camera trong phòng.

Trong video…

tôi không hề rời khỏi ghế.



[Ghi chú 10]
Nhưng tôi nhớ rõ…
tôi đã đi ra cửa, đã mở tủ, đã uống nước.



[Ghi chú 6]
Có hai khả năng:
1. Tôi bị mất trí nhớ.
2. Hoặc… video đang nói thật.



[Ghi chú 15]
Tôi bắt đầu hiểu rồi.

Không phải tôi ngồi trên ghế.

Mà là…

tôi không thể rời khỏi nó.



[Ghi chú 4]
Tôi thử đập ghế.

Không vỡ.

Tôi thử đốt.

Không cháy.



[Ghi chú 12]
Tôi không còn cảm giác chân nữa.



[Ghi chú 16]
Tôi không còn nhớ hình dạng căn phòng.

Chỉ nhớ…
có một cái ghế.



[Ghi chú 8]
Tôi nghĩ…

cái ghế không phải để ngồi.



[Ghi chú 17] (ghi chú cuối – file bị lỗi, chữ bị lặp)

“Cái ghế là người
cái ghế là người
cái ghế là người
cái ghế là người

tôi là ghế

người kia đang ngồi tôi

tôi không được đứng dậy

nếu tôi đứng dậy

nó sẽ đứng lên”



(File kết thúc. Không có thêm dữ liệu.)

28/03/2026

Đụ má bú cặc

28/03/2026

Chỉ có thể nói là như cặ c

1 viên đá Amethyst không hiểu vì sao tự nhiên viral trên các nền tảng mxh. Có lẽ là do vẻ đẹp cũng như kết cấu tinh xảo của nó 🥰🥰 Đúng là kiệt tác của thiên nhiên.

Ảnh: IG/nowarminerals

25/03/2026

Nếu bạn có 1 ngày tồi tệ hãy nhìn vào bức ảnh này và sục cặ c

24/03/2026

Trần Nên Nguyễn Khôi Khôi Khôi Bach Ly

Photos from Băng Rồng Lộn - Lão Phục Gia COP's post 23/03/2026

Cuộc đời của Duy – từ đứa trẻ bị ruồng bỏ đến kẻ lạc lối

Duy sinh ra với làn da trắng nhợt, tóc bạc như ông lão dù mới vài tuổi. Ở cái xóm nhỏ, người ta không hiểu “bạch tạng” là gì, họ chỉ biết nhìn cậu bằng ánh mắt sợ hãi. Có đứa còn ném đá, gọi cậu là “thằng ma”.

Tuổi thơ của Duy không có bạn, không có trò chơi, chỉ có những buổi trưa nắng chói khiến mắt cậu đau rát và những đêm nằm nghe người lớn nói xấu mình sau vách tường mỏng.

Lớn lên, Duy quyết tâm thoát khỏi cái xóm đó. Cậu tin rằng nếu có tiền, người ta sẽ không còn khinh mình nữa.

Và rồi cậu gặp “cơ hội”.

Một nhóm người ăn mặc bảnh bao, nói chuyện tự tin, rủ cậu tham gia một “mô hình kinh doanh hiện đại”. Họ nói về tự do tài chính, về việc chỉ cần “kết nối” là có thể kiếm tiền. Với một người chưa từng được ai tin tưởng như Duy, những lời đó như ánh sáng.

Duy lao vào.

Ban đầu, cậu chỉ là người bị dẫn dắt. Nhưng dần dần, cậu học được cách nói chuyện, cách thuyết phục, cách đánh vào sự nhẹ dạ của người khác. Cậu bắt đầu kiếm được tiền. Lần đầu tiên trong đời, có người gọi cậu là “anh”, là “leader”.

Cảm giác đó… gây nghiện.

Duy không còn là đứa bị ruồng bỏ nữa. Cậu trở thành người đi ruồng rẫy người khác.

Cậu lôi kéo cả sinh viên, công nhân, những người nghèo giống mình ngày trước. Những lời hứa đẹp đẽ, những buổi hội thảo hoành tráng… tất cả chỉ là cái vỏ.

Nhưng cái gì giả thì sớm muộn cũng vỡ.

Một ngày, Duy vô tình lôi nhầm người.

Đó là em trai của một tay giang hồ có tiếng trong khu. Khi thằng bé mất tiền, câu chuyện không dừng lại ở việc “than trách” như những người khác.

Tối hôm đó, Duy đang trên đường về phòng trọ thì bị chặn lại trong một con hẻm tối.

Ba người đàn ông đứng đó. Không cần nói nhiều.

“Tiền của em tao đâu?”

Giọng nói lạnh như dao.

Duy cố cười, cố giải thích, cố dùng những lời lẽ quen thuộc… nhưng lần này không ai nghe.

Một cú đấm. Rồi thêm cú nữa.

Duy run lên. Không phải vì đau, mà vì lần đầu tiên trong đời, cậu hiểu rõ hậu quả của việc mình làm.

Họ không đánh cậu đến chết.

Họ chỉ đủ để cậu nhớ.

Đủ để cậu quỳ xuống, van xin, giọng lạc đi. Đến lúc đó, mọi lớp vỏ “leader thành công” biến mất hoàn toàn. Duy chỉ còn lại là đứa trẻ năm nào – sợ hãi, cô độc, và yếu đuối.

Người ta nói, lúc đó cậu hoảng loạn đến mức không kiểm soát được bản thân.

Sau đêm đó, Duy biến mất khỏi nhóm đa cấp. Không ai biết cậu đi đâu. Có người nói cậu về quê, có người nói cậu đổi tên, làm lại cuộc đời.

Chỉ có một điều chắc chắn:

Duy đã từng bị xã hội chà đạp…
nhưng rồi chính cậu lại trở thành người đi chà đạp người khác.

Và cái giá phải trả… đến rất nhanh.

23/03/2026

Cửa Hàng Bao Cao Su Núi Lửa

23/03/2026

Con cặ c

23/03/2026

Minh Duy – đứa trẻ bạch tạng với làn da trắng nhợt và đôi mắt luôn phải né ánh sáng – từ nhỏ đã quen với việc bị nhìn như một kẻ khác biệt.

Nhưng điều khiến cuộc đời cậu rẽ sang hướng tăm tối nhất… không phải là bệnh.

Đó là con người.

Trong xóm, Cu Gia Hạo và Anh 2 Bin là hai cái tên mà ai cũng ngại nhắc tới. Chúng lớn hơn, hung hăng, và coi việc hành hạ kẻ yếu là một trò tiêu khiển.

Một buổi chiều, khi Duy đi ngang qua con hẻm quen thuộc, tai họa xảy ra. 2 kẻ ấy đã lột quần và cắn mất 1 bên hạ bộ của Cu Bạch Tạng.

Không ai can thiệp. Không ai dám.

Sau biến cố đó, Duy mất đi một phần cơ thể… và gần như mất luôn cả phần “người” trong mình.

Cậu sống sót.

Nhưng cái cách cậu sống… không còn giống trước nữa.

Duy không còn khóc khi bị xúc phạm. Không còn phản ứng khi bị nhìn bằng ánh mắt thương hại. Cậu bắt đầu thu mình, lạnh lùng, và dần dần hình thành một lớp vỏ g*i góc, méo mó.

Người ta nghĩ cậu đã mạnh mẽ hơn.

Nhưng thực ra, cậu chỉ đang tê liệt.

Có những người, khi đau khổ, họ chọn trở nên tốt hơn.

Nhưng cũng có những người… họ chỉ học được cách trở nên giống với thứ đã làm họ tổn thương.

Minh Duy dần trượt dài. Không phải vì cậu muốn trở thành kẻ xấu, mà vì cậu không còn tin rằng “tốt” có ý nghĩa gì nữa.

Thế giới từng đối xử với cậu như một sai lầm.

Và rồi, cậu bắt đầu sống… như thể mình đúng là một sai lầm

28/01/2026

S ụ c C ặ c

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Address


Chợ Lớn
Ho Chi Minh City