Ông chú LaLiga

Ông chú LaLiga

Share

U40 mê LaLiga!

25/05/2026

Khoảnh khắc Gavi hay tin mình có tên trong danh sách triệu tập của tuyển Tây Ban Nha dự World Cup 2026.

Người quay và chia sẻ thước phim này là Lamine Yamal.

25/05/2026

Lần đầu tiên trong lịch sử, tuyển Tây Ban Nha sẽ đến một kỳ World Cup mà không có bất kỳ cầu thủ Real Madrid nào trong danh sách triệu tập.

Lần đầu tiên trong lịch sử, tuyển Tây Ban Nha sẽ đến một kỳ World Cup mà không có bất kỳ cầu thủ Real Madrid nào trong danh sách triệu tập.

Trong suốt 16 kỳ World Cup mà tuyển Tây Ban Nha từng tham dự, chưa bao giờ La Roja lại không có lấy một cầu thủ Los Blancos nào trong đội hình.

Quyết định lần này của HLV Luis de la Fuente tương tự những gì Luis Enrique từng làm ở kỳ Euro 2020. Tiền lệ duy nhất trước đó là tận Thế vận hội 1920 (Tây Ban Nha giành huy chương bạc ở Antwerp).

Ở World Cup 1950, tuyển Tây Ban Nha cũng suýt mang đội hình không có cầu thủ Real Madrid nào. Bấy giờ, HLV trưởng Guillermo Eizaguirre chỉ triệu tập một cầu thủ Los Blancos là Luis Molowny.

Trong khi, các kỳ World Cup 1962 và 1986 ghi nhận tầm ảnh hưởng lớn của Real Madrid với 7 đại diện góp mặt trong đội hình. Đó cũng là thời kỳ gắn với hai thế hệ vĩ đại trong lịch sử CLB Hoàng gia Tây Ban Nha: thế hệ giành 5 chức vô địch C1 đầu tiên, và thế hệ “Kền kền Trắng” (Quinta del Buitre).

Ở chiều ngược lại, Barça một lần nữa là CLB đóng góp nhiều gương mặt nhất cho tuyển Tây Ban Nha. CLB xứ Catalunya cũng là đội duy nhất trong lịch sử luôn có cầu thủ được gọi lên tuyển Tây Ban Nha ở mọi kỳ World Cup. Barça cũng đứng đầu trong danh sách số lượng các tuyển thủ từng lên tuyển ở các kỳ World Cup mà Tây Ban Nha tham dự đến nay, tổng cộng 94 cầu thủ.

12/05/2026

Trọn vẹn buổi họp báo của Chủ tịch Florentino Perez!

Trọn vẹn màn họp báo đanh thép của Chủ tịch Florentino Perez

Sau khi Real Madrid thông báo về việc Chủ tịch Florentino Perez sẽ tổ chức một cuộc họp báo khẩn, thì đây là những thông điệp của vị lãnh đạo 79 tuổi.

➡️ Mình đã cập nhật live toàn bộ diễn biến họp báo, gồm cả phần Q&A, các bạn vui lòng refresh trang và post này để đọc mới nhé!

“Xin cảm ơn sự hiện diện của tất cả. Tôi rất tiếc khi phải thông báo điều này: Tôi sẽ không từ chức. Ngược lại, tôi đã yêu cầu ban bầu cử bắt đầu quy trình tổ chức bầu cử Ban lãnh đạo mới, và chúng tôi – tức ban lãnh đạo đương nhiệm – sẽ tiếp tục tham gia tranh cử.”

“Một kịch bản nực cười đang được dàn dựng nhằm nhắm vào Real Madrid và cá nhân tôi. Trong bóng đá, không ai có thể thắng mãi, nhưng chúng tôi không chấp nhận việc lấy đó làm cái cớ để bị tấn công. Nhiều người đặt câu hỏi ‘Florentino đâu rồi?’ chỉ vì tôi không lên tiếng. Thậm chí, có kẻ còn ác ý tung tin tôi đang lâm bệnh nặng, bị ung thư giai đoạn cuối.”

“Nhân đây, tôi xin gửi lời đến những người thực lòng quan tâm đến tôi, rằng tôi vẫn đang điều hành CLB và tập đoàn riêng của mình, nơi có doanh thu 50 tỷ euro mỗi năm. Sức khỏe của tôi hoàn toàn bình thường. Nếu tôi thực sự bị ung thư, tôi đã phải vào bệnh viện và tin tức đó chắc chắn đã tràn ngập khắp thế giới. Những tin đồn vô căn cứ đó cần phải chấm dứt ngay lập tức.”

“Sao các người có thể nói ra những lời đó?”, Chủ tịch Perez gằn giọng, tay chỉ thẳng về phía phóng viên tờ ABC (trụ sở tại Madrid) trong phòng họp báo, sau khi báo này viết về một cuộc khủng hoảng đang diễn ra ở Santiago Bernabeu. “Tờ ABC rêu rao rằng tôi nói mình đã quá mệt mỏi trước thềm cuộc họp hội đồng quản trị hôm nay.” Chủ tịch Perez bắt đầu đọc to dòng tweet của tờ ABC.

“Thật nực cười! Tôi chẳng biết người đưa tin này là ai, thậm chí còn không biết hắn ta có dám ký tên vào bài báo không. Sao hắn ta có thể viết như vậy? David Sanchez de Castro (tác giả bài báo), ông có ở đây không? Tôi muốn biết mặt để chào hỏi một câu. Những tin tức kiểu này cứ xuất hiện nhan nhản trên tờ ABC một cách vô căn cứ. Tôi là người dậy sớm nhất và là người đi ngủ sau cùng. Tôi làm việc như một con thú.”

“Tôi chính là người đầu tiên khao khát mọi danh hiệu. Dưới triều đại của tôi, Real Madrid đã chinh phục 37 danh hiệu bóng đá và 29 danh hiệu bóng rổ. Tôi muốn nhắn gửi tới những kẻ đang thực hiện các chiến dịch vận động trong bóng tối, rằng mời các người bước ra tranh cử công khai. Tôi sẽ tiếp tục ứng cử để bảo vệ quyền lợi tối thượng của các hội viên bầu cử Real Madrid (socio). Tôi không dễ bị đe dọa, trái lại, những áp lực này chỉ tiếp thêm năng lượng cho tôi.”

“Có những phe nhóm luôn muốn nắm quyền kiểm soát Real Madrid nhưng chưa bao giờ thành công. Tại Madrid, tiếng nói của các nhà báo hay đồng nghiệp của họ không có sức nặng. Người hâm mộ không tin họ, họ tin tôi. Truyền thông đừng ảo tưởng rằng họ có thể can thiệp vào các quyết định của CLB vì tự phong cho mình địa vị quan trọng. Thực tế không phải vậy. Ở đây, các socio mới là người làm chủ. Đừng giở những trò khuất tất hay rỉ tai nhau rằng tôi đã mệt mỏi. Tôi không chấp nhận những lời công kích chỉ vì mùa giải này chúng ta hụt bước tại LaLiga và Champions League. Họ nói Madrid đang hỗn loạn, nhưng sự thật, đây vẫn là CLB danh giá nhất thế giới.”

“Đây là CLB giàu thành tích nhất lịch sử thế giới. Là đội bóng giá trị nhất theo Forbes. Là thương hiệu đắt giá nhất. Tại sao các phóng viên lại cứ muốn nhắm vào CLB uy tín và có lượng người hâm mộ đông đảo nhất hành tinh này? Real Madrid là tài sản chung của tất cả. Tôi thấy ngượng khi nói rằng mình được bầu là chủ tịch vĩ đại nhất lịch sử. Chúng tôi đang sở hữu đội hình được định giá cao nhất theo Transfermarkt. Chúng tôi có tất cả mọi thứ.”

“Đây là một chiến dịch có tổ chức. Tập đoàn Vocento, chủ sở hữu của tờ ABC, từng lập ra tờ Relevo (tờ này đã giải tán đúng một năm trước). Theo thỏa thuận với LaLiga, họ tập trung xây dựng một tờ báo điện tử đã thua lỗ tới 25 triệu euro trong suốt thời gian tồn tại. Khi LaLiga ngừng rót tiền, họ chạy sang Telefonica rồi Telecinco để xem có ai chịu đầu tư vào không. Mục tiêu duy nhất của họ là công kích Real Madrid và cá nhân tôi. Chẳng ai thèm mua tờ báo đó, và nó đã gây ra một sự chia rẽ lớn tại đó.”

*️⃣ Trong lúc Chủ tịch Perez đang công kích tập đoàn truyền thông Vocento, chủ tịch tập đoàn này từ chức.

“Cha tôi vốn là một độc giả trung thành của tờ ABC và đã đăng ký dài hạn cho tôi từ nhiều năm về trước. Tôi luôn muốn tôn trọng di nguyện của cha, nhưng giờ đây tôi quyết định hủy đăng ký tờ báo này. Cha tôi ở trên cao chắc chắn sẽ thấu hiểu và cảm ơn tôi. Tại sao tờ ABC có thể hành xử như vậy?”. Chủ tịch Perez tiếp tục, chuyển sang cuộc tranh luận gay gắt với phóng viên Ruben Canizares – cũng của tờ ABC đang có mặt trong phòng họp báo.

“Ngày nào anh cũng tìm cách gây hấn với Madrid. Hãy nhìn hai bài báo các anh viết hôm nay mà xem. Một trong số đó được viết bởi một người phụ nữ mà tôi thậm chí còn nghi ngờ cô ta có hiểu gì về bóng đá hay không.”

🎙 Ruben Canizares lập tức phản pháo: “Tôi làm báo, tôi không tấn công Madrid. Chính ông mới là người đang tấn công công việc của tôi.”

“Tôi không thể hiểu nổi báo chí Tây Ban Nha,” Chủ tịch Perez tiếp tục. “Họ lạm dụng mọi cơ hội để xem liệu tôi có ra đi hay không. Tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi sẽ là socio cuối cùng rời bỏ CLB này. Chủ sở hữu của Madrid chính là các socio. Nếu ai đó muốn ra tranh cử, đừng có đánh tiếng suông, hãy ra mặt đi và nói rõ xem họ sẽ huy động vốn từ đâu.”

“Đừng có đi hỏi các ngân hàng xem liệu chủ tịch của một công ty điện lực có đủ khả năng bảo lãnh tranh cử hay không. Vào năm 2000, chính tôi đã phải bỏ tiền túi 174 triệu pesetas để trả lương cho các cầu thủ. Lúc đó CLB nợ lương đầm đìa, vợ của Bodo Ilgner (cựu thủ thành người Đức từng khoác áo Madrid) vừa thấy tôi vào đã chạy đến hỏi tiền ngay. Roberto Carlos đang ngồi kia cũng là nhân chứng. Tôi đã phải dùng tài sản cá nhân để cứu vãn, và hôm nay Real Madrid mới có được tình hình tài chính lành mạnh như thế này.”

“Có người nói chi phí SVĐ ban đầu là 600 triệu euro nhưng cuối cùng vọt lên 1,3 tỷ. Đó là sự xuyên tạc. 600 triệu là hợp đồng đầu tiên cho phần mái che, sau đó chúng tôi mới làm thêm hầm chứa cỏ và trang trí nội thất. Tôi muốn chấm dứt làn sóng ‘bài Madrid’ đang bủa vây tờ ABC. Tôi triệu tập bầu cử là để bảo vệ các socio. Có những kẻ, kẻ thì núp bóng báo chí, kẻ thì âm mưu từ phía khác, đang muốn chiếm lấy Madrid. Tôi đã ở đây 26 năm và tôi sẽ không để điều đó xảy ra.”

“Tôi ra tranh cử vì có những phe nhóm đang muốn thâu tóm CLB và rêu rao rằng Real Madrid đang hỗn loạn. Rồi còn những nhóm ultra mà chúng tôi đã tống khứ, đi đến đâu tôi cũng nhận được lời chúc mừng vì đã đuổi được bọn chúng, và chúng sẽ không bao giờ có cửa quay lại. Cả những kẻ phe vé nữa, tôi sẽ quét sạch chúng. Năm nay, chúng tôi đã loại bỏ được 1.600 trường hợp phe vé.”

“Tất nhiên, vẫn còn đó kẻ thù truyền kiếp của chúng ta, là LaLiga. Chúng ta sẽ chiến đấu. Tôi sẽ đối đầu với tất cả. Cả sự thối nát có hệ thống trong vụ Negreira. Ba năm trước, chúng ta đã biết về vụ bê bối này. Những khoản chi trả này đã kéo dài ròng rã hai thập kỷ, và đáng ngại hơn, chúng vẫn đang bước sang thập kỷ thứ ba, những trọng tài đó vẫn đang sờ sờ. Tại sao lại bảo tôi phải quên nó đi? Chúng tôi đang hoàn tất bộ hồ sơ dày 500 trang để gửi lên UEFA ngay khi mùa giải kết thúc. Tôi đã trực tiếp thảo luận với họ, yêu cầu xử lý tận gốc và giải quyết dứt điểm vụ việc, vì sự trong sạch của nền bóng đá thế giới. Trong lịch sử bóng đá thế giới, chưa từng có tiền lệ nào như vậy. Đây là vụ tham nhũng lớn nhất lịch sử bóng đá.”

“Với dự án Super League, chúng ta đã thắng kiện tại Tòa án Công lý Châu Âu (TJUE) và hiện đang trong quá trình đàm phán với UEFA. Tham vọng của chúng tôi là bóng đá miễn phí, để những trẻ em tại châu Phi cũng có thể xem bóng đá miễn phí, giống như cách FIFA Club World Cup đang vận hành. Đây không chỉ là vì Real Madrid, mà là vì lợi ích của cả nền bóng đá. UEFA đã nhận ra điều đó và chúng ta đang tiến tới một hành trình rất hứa hẹn.”

“Đừng ai mong đợi tôi sẽ khoanh tay đứng nhìn hay tỏ ra mệt mỏi như tờ ABC đưa tin. ABC là một tờ báo ở Madrid, mà Real Madrid lại là CLB của cả thế giới. Tôi nêu đích danh tờ ABC vì tôi đang rất bất bình, nhưng tôi cũng có thể nói điều tương tự với nhiều tờ báo khác.”

🎙 Phóng viên Ruben Canizares của tờ ABC ngắt lời với thái độ đầy giận dữ.

“Tôi đang điều hành một tập đoàn tầm cỡ thế giới với doanh thu 50 tỷ euro và đội ngũ 170.000 nhân viên,” Chủ tịch Perez tiếp tục đáp trả. “Tại sao tờ ABC lại làm trò này? Các người thấy tôi mệt mỏi ở chỗ nào? Từ ngày mai, tôi sẽ bắt đầu cuộc chiến cùng tất cả các socio để đảm bảo không ai có thể cướp đi quyền sở hữu CLB. Cái tin tôi bị ung thư từ đâu ra vậy? Chính tôi còn chẳng biết mình bị bệnh.”

“Nếu họ muốn tôi rời đi, tôi sẽ đi khi có ai đó đủ sức đánh bại tôi trong một cuộc bầu cử công bằng. Nếu họ thắng, cầu Chúa phù hộ cho họ. Quyền sở hữu Madrid thuộc về các socio, chứ không phải một nhóm nhà báo tập trung lại mà tôi đồ rằng toàn là fan Atletico Madrid.”

Chủ tịch Perez kết thúc diễn văn chính thức, bước vào phần Q&A...

• Về các bản hợp đồng mới và tương lai băng ghế huấn luyện

“Tôi sẽ không bàn về HLV hay cầu thủ. Tôi đứng đây để bảo vệ di sản của Real Madrid cho các socio. Người ta đang cố tình tước đoạt nó khỏi tay họ. Có những kẻ muốn tôi ra đi, nhưng tôi sẽ không đi đâu cả. Tôi sẽ tái tranh cử vì tôi muốn đảm bảo rằng Madrid phải tiếp tục thuộc về các socio của mình.”

• Khước từ các câu hỏi chuyên môn thể thao

“Tôi sẽ không nói về vấn đề thể thao. Một số nhà báo đang muốn đặt dấu chấm hết cho quyền sở hữu của các socio tại Real Madrid. Những kẻ muốn ra tranh cử, hãy nhớ lấy: Đây là cơ hội của các người, nhưng đừng có đâm sau lưng. Tôi nghe đủ mọi thứ chuyện trên đời rồi.”

• Một phóng viên hỏi về Jose Mourinho

“Tôi không nghĩ các bạn lại hỏi về chuyện đó. Chúng ta chưa ở giai đoạn đó. Đây là lúc để chấn chỉnh lại việc Real Madrid đang bị kẻ khác âm mưu chiếm đoạt khỏi tay các socio. Tôi muốn tranh luận sòng phẳng với họ và thách họ ra tranh cử. Tôi sẽ hỏi họ đã làm được gì cho Madrid trong suốt cuộc đời mình chưa. Tôi phải chấm dứt chiến dịch lố bịch chống lại CLB. Chưa bao giờ Madrid vinh quang hơn lúc này. Tôi đã được bầu là chủ tịch vĩ đại nhất lịch sử CLB và của mọi CLB. Nói ra điều này tôi cũng thấy ngượng, nhưng đó là sự thật. Hôm nay chúng ta không bàn về bóng đá.”

• Về những phân tích thể thao

“Sẽ có lúc cho việc đó. Chúng ta phải chiến đấu chống lại rất nhiều thế lực, rất rất nhiều. Hãy bảo Juanma Castano (phát thanh viên và bình luận viên của đài COPE) rằng anh ta nên có một chút nể trọng dành cho CLB vĩ đại nhất lịch sử, thay vì rêu rao suốt ngày suốt đêm như vậy.”

• Tiếp tục công kích truyền thông

“Đài Onda Cero ư? Làm ơn hãy đi mà nói chuyện với Santigo Segurola (chuyên gia phân tích bóng đá của đài Onda Cero). Chỗ nào tôi cũng có người của mình cả thôi.”

• Tái đấu khẩu với Ruben Canizares

“Kẻ xấu ở đây không phải anh, mà là gã ở tờ Relevo, kẻ đã làm thiệt hại 25 triệu euro. Chúng tôi luôn tự hỏi tại LaLiga, rằng người ta đã trả bao nhiêu tiền để các người bôi nhọ Real Madrid. Madrid là vĩ đại nhất. Tôi muốn trẻ em khắp thế giới được xem CLB thi đấu miễn phí, và tôi sẽ sớm đạt được điều đó.”

• Xoáy sâu vào vụ Negreira

“Các socio của Real Madrid luôn đứng về phía tôi trong cuộc chiến chống lại Negreira và những thứ tương tự. Không chỉ Madrid bị hại, mà nhiều đội bóng khác cũng vậy. Chỉ có Barça là luôn được hưởng lợi. UEFA chắc chắn sẽ nhúng tay vào việc này. Không thể có chuyện một nghi án tham nhũng hối lộ kéo dài suốt 20 năm mà lại đứng ngoài vòng pháp luật hay các quy định của UEFA. Hãy chờ xem điều gì sẽ xảy ra! UEFA đã chấp thuận để chúng tôi gửi toàn bộ hồ sơ. Tôi không đến đây để xem các trọng tài làm giàu bằng tiền của Barça. Tôi đến đây để chiến đấu.”

• Thông báo bầu cử và đối thủ tiềm năng

“Phân tích chuyên môn ư? Không, không. Khi nào chúng tôi thắng cử, tôi sẽ làm việc đó sau. Sự xuất hiện của tôi hôm nay là để khiếu nại về những gì báo chí đang làm với Real Madrid. Tôi tổ chức bầu cử năm nay để các ứng viên có thể xuất đầu lộ diện. Cái ông hay bàn chuyện với các công ty điện lực và có giọng Nam Mỹ ấy, chính xác là giọng Mexico, giỏi thì bước ra tranh cử đi! Họ nói chúng tôi tồi tệ, nói đây là chế độ độc tài. Vậy thì mời ông ta và tất cả những ai muốn, hãy ra tranh cử.”

“Khi vô địch LaLiga, chúng tôi ăn mừng, nhưng tôi không phải là nhân vật chính trong các vấn đề chuyên môn. Tôi hiếm khi lên tiếng, ngay cả ở tập đoàn của mình cũng vậy. Tôi chỉ phát biểu tại cuộc họp đại hội đồng, ngoài ra không gì cả. CLB là điều quan trọng nhất. Tại sao tôi phải mất tích chỉ vì chúng ta đứng thứ hai tại LaLiga? Cầu thủ mới là nhân vật chính. Hai năm trước chúng tôi vô địch cả LaLiga và Champions League, các bạn thấy chiến dịch bôi nhọ hiện tại có bình thường không? Tôi phải đứng ra bảo vệ. Chúng tôi sẽ triệu tập bầu cử và ra ứng cử để bảo vệ lợi ích của socio, chứ không phải của các nhà báo hay bất kỳ ai khác.”

• Về những bất ổn nội bộ

“Đây không phải lần đầu các cầu thủ xích mích hay tôi sa thải HLV. Có năm tôi đã sa thải tận ba người, chuyện đó có gì lạ đâu. Việc hai cầu thủ va chạm cũng xảy ra mỗi mùa vì họ có cá tính mạnh và luôn khao khát chiến thắng. Vấn đề là mùa này các người lại đem nó ra kể như một chuyện mới, và chúng ta đều biết ai là kẻ đứng sau chuyện đó. Nhưng hãy nhớ lấy, chưa ai giành được 7 chức vô địch Champions League như tôi đâu. Không một ai cả!”

• Về thời điểm bầu cử và công kích từ truyền thông

“Các anh không đọc báo mỗi ngày à? Đây rõ ràng là một cuộc dàn dựng của những tay nhà báo tồi tệ nhằm chống lại Madrid. Trong khoảng 15 ngày tới, hoặc đại loại thế, chúng tôi sẽ tiến hành triệu tập bầu cử.”

“Những tin tức đưa ra thật kinh khủng và bất công. Thậm chí họ còn lập ra cả một tờ báo (Relevo), cái tờ vừa lỗ tới 25 triệu euro ấy. Họ chỉ muốn nhảy vào gây hấn với Real Madrid, nhưng kết cục chỉ thấy mất tiền.”

• Về vục việc giữa Fede Valverde và Aurelien Tchouameni

“Tôi thấy việc này rất tệ, nhưng việc nó bị đưa ra ánh sáng còn tệ hơn. Tôi đã ở đây 26 năm, chẳng có năm nào mà không có hai cầu thủ, hay thậm chí là bốn người đấm đá nhau cả. Nhưng điều khiến tôi bất bình là việc chuyện trong nhà lại bị tuồn ra ngoài. Năm nào họ chẳng cãi vã, đó là chuyện bình thường của những cầu thủ trẻ, anh đá tôi một cái, tôi trả đũa anh một chiêu, rồi sau đó lại là bạn bè. Những kẻ tuồn tin làm vậy vì họ không hài lòng và nghĩ rằng mình sắp phải rời CLB. Tôi sẽ không cho phép sự hỗn loạn mà một số người đang cố gắng thêu dệt được tồn tại.”

“Với tôi, việc rò rỉ thông tin nghiêm trọng hơn nhiều, bởi nó ám chỉ một âm mưu sâu xa hơn là một vụ cãi vã đơn thuần, thứ mà ngay ngày hôm sau các cầu thủ đã có thể làm hòa và đi uống cà phê cùng nhau. Đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến điều này trong suốt 26 năm lịch sử của mình tại đây và nó khiến tôi lo ngại. Tôi nhắc lại, sự phản bội từ nội bộ là điều không thể chấp nhận được.”

• Tiếp tục về vụ Negreira, khi được hỏi về phát biểu trong quá khứ “cần giúp đỡ Barça” của mình

“Phát biểu đó có từ rất lâu trước khi vụ Negreira vỡ lở. Gần đây chúng tôi mới biết chuyện và không ai có thể tưởng tượng nổi việc người đứng đầu hội đồng trọng tài lại nhận tiền từ Barça trong suốt hai thập kỷ. Vấn đề này bị phanh phui quá muộn. Chúng tôi đang lập hồ sơ và sẽ theo đuổi đến cùng. Vì lợi ích của bóng đá, đây là vụ tham nhũng lớn nhất lịch sử môn thể thao này. Chẳng ai trên thế giới này có thể chấp nhận được việc trả tiền cho trọng tài. Đó là điều không thể dung thứ.”

“Chúng ta đáng lẽ phải vô địch nhiều hơn nữa. Tôi ở đây không biết bao nhiêu mùa giải rồi, nhưng mới chỉ giành được 7 Champions League và 7 LaLiga. Đáng lẽ con số LaLiga phải là 14 nếu họ không cướp của chúng tôi. Chúng tôi đã làm hẳn một video về 18 điểm bị tước đoạt một cách vô lý ở mùa giải này. Tôi không thể im lặng được nữa. Tôi không cần họ phải tung hô mình suốt ngày, nhưng sự cấu kết giữa những kẻ ở đài Cadena SER, rồi đài COPE... Không, thế là quá đủ rồi.”

• Tiếp về vụ Valverde và Tchouameni

“Báo chí cần phải phân tích đúng bản chất sự việc. Đừng có rêu rao rằng chỉ vì hai cầu thủ đấm nhau mà Real Madrid rơi vào hỗn loạn. Họ va chạm hàng năm, thậm chí là hàng ngày. Và mọi chuyện kết thúc ngay tại đó. Nếu ai đó trong CLB mang chuyện này ra ngoài, đó mới là tội ác hơn cả vụ ẩu đả. Nhân tiện, hai cậu nhóc đó (Valverde và Tchouameni) đều là những chàng trai tuyệt vời và tài năng. Người ta cứ làm quá lên như thể Madrid sắp sụp đổ. Tôi đã chứng kiến và chấp nhận những việc này suốt hơn 20 năm qua, chẳng có vấn đề gì cả.”

• Mỉa mai cánh phóng viên

“Tôi có thể ngồi đây cả buổi đấy, tôi đang thấy rất vui. Hãy để cô bé kia đặt câu hỏi đi, vì trông tất cả các anh đều rất khó ưa. Các cầu thủ không được trả lương, ngay cả những người bán giấy vụn ở góc phố cũng không có lương. Tôi không cần các anh phải tâng bốc tôi, nhưng sự cấu kết này của truyền thông thì thật là...”

• Lần đầu tiên lại nổi cơn lôi đình đến vậy

“Tôi đã chứng kiến những gì truyền thông đang làm, những kẻ như Santiago Segurola, Alfredo Relano (cựu tổng biên tập nhật báo thể thao AS và đại diện Tây Ban Nha bầu Quả Bóng Vàng những năm gần đây), những người cứ ngỡ mình là kẻ phát minh ra bóng đá. Chúng tôi gọi họ là những ‘trí thức của chế độ’. Chúng tôi là đội bóng xuất sắc nhất thế giới, tại sao tôi phải cam chịu để họ rêu rao rằng Real Madrid đang hỗn loạn? Kẻ nào muốn ra tranh cử thì cứ việc. Tôi có đủ tài chính để điều hành CLB này mà không cần đến những trò mờ ám.”

“Tôi muốn trao lại toàn bộ tài sản của Real Madrid cho các socio. Nếu giá trị CLB là 100 tỷ euro, thì mỗi người sẽ có 100.000 euro chia đều trên đầu người. Tôi đến đây để đảm bảo các socio là những ông chủ thực sự về mặt kinh tế, và tôi sẽ không đi đâu cả cho đến khi đạt được điều đó. Tôi được bầu lên bởi các socio, chứ không phải bởi báo chí hay nhóm Ultrasur.”

*️⃣ Chủ tịch Perez đang nói về dự án thành lập một công ty con, ban đầu do chính các socio nắm giữ toàn bộ cổ phần, sau đó cho phép một hoặc một vài nhà đầu tư bên ngoài cam kết dài hạn tham gia với tỷ lệ không vượt quá 10%, mà theo mô tả bước đầu của ông vào cuối tháng 11 năm ngoái là 5%. Mỗi socio sẽ nắm giữ một cổ phần, có giá trị tương ứng với tỷ lệ phần trăm tổng giá trị Real Madrid dựa trên số tiền nhà đầu tư mới bỏ ra. Các cổ phần này có thể được mua bán giữa các socio với nhau, cũng như có thể được thừa kế, nhưng không ai được sở hữu quá một cổ phần. CLB sẽ đóng vai trò trung gian cho thị trường này với số lượng cổ phần cố định, tương ứng số lượng được phân phối lần đầu. Cách thức cấp cổ phần cũng như bán cổ phần này còn là để Real Madrid tự định giá thực tế bằng tiền mặt. Nhà đầu tư mới sẽ chỉ là đồng minh chiến lược và không bao giờ trở thành chủ sở hữu thực sự của CLB, không có quyền tham gia vào quá trình ra quyết định, cũng như không được tự do bán lại phần vốn của mình cho bên thứ ba, thay vào đó Real Madrid sẽ giữ quyền ưu tiên mua lạ.

• Mối lo ngại lớn nhất của các socio

“Đó là việc mất đi quyền sở hữu CLB. Nếu năm gã nhà báo đồng loạt nói rằng đây là một mớ hỗn độn mà tôi không đứng ra bảo vệ, thì mọi chuyện sẽ đi về đâu? Tôi không cần tiền từ Madrid, không cần lợi ích hay sự nổi tiếng. Tôi chọn lối sống kín đáo. Tôi biết mình chưa bảo vệ CLB đủ nhiều. 66 danh hiệu. Tôi sẽ cố gắng gia tăng con số đó.”

• Lời phê bình cho các socio

“Tôi hy vọng các socio sẽ tự phê bình bản thân. Socio của Real Madrid không được chỉ trích hay huýt sáo, la ó các cầu thủ của mình. Chúng ta phải ủng hộ họ. Nhưng vẫn có những thành phần xấu trà trộn bên trong, chúng tôi đã nhận diện được chúng kể từ khi tống khứ nhóm Ultrasur. Cả những kẻ phe vé nữa. Chúng tôi đang phối hợp với cảnh sát để kiểm soát các nhóm ultra, chúng sẽ không bao giờ được đặt chân vào SVĐ nữa. Thế giới chúc mừng tôi vì đã loại bỏ được lũ ultra khỏi sân. Chúng muốn tống khứ chúng tôi. Tôi thấy đau lòng khi khán giả huýt sáo một cầu thủ chỉ vì một pha bóng hỏng. Các bạn ở đó là để giúp đỡ họ. Đây là cái gì, đấu trường La Mã hay sao?”

“Nếu Madrid chơi tệ, họ có quyền huýt sáo. Nhưng đang có một phong trào kích động những người đang giận dữ vì lối đá của đội để gây sức ép. Nếu đó là cầu thủ của chúng ta, việc huýt sáo họ chẳng khác nào huýt sáo chính con cái mình. Họ đang bị tiêm nhiễm bởi lũ ultra, bởi cái gọi là ‘phong trào hổ phách’ đang hâm nóng trận đấu sắp tới để đòi tôi phải từ chức. Giỏi thì bước ra tranh cử và đối đầu trực tiếp với tôi, những kẻ đó chưa bao giờ dám làm vậy. Tôi làm những gì tốt nhất cho Madrid, tôi phải bảo vệ Madrid, đó là điều cha tôi đã dạy từ khi tôi còn nhỏ.”

“Tôi không muốn kể cho các bạn nghe những gì họ đã làm và đòi hỏi ở các cầu thủ Madrid. Các nhà báo cứ tưởng mình quyền lực lắm. Họ chẳng có quyền lực gì cả vì người dân rất thông minh. Jose Maria Garcia (phát thanh viên bóng đá nổi tiếng của Tây Ban Nha đã về hưu) đã gây ra quá nhiều thiệt hại. Những kẻ kế cận ông ta nghĩ rằng cứ tấn công Madrid thì sẽ có được vị thế quan trọng. Họ sẽ phải dùng súng mới đuổi được tôi đi, bởi tôi có sự ủng hộ của tất cả các socio Madrid.”

“Các CLB khác sẽ nói gì? Atletico Madrid kia kìa, tại sao truyền thông không tấn công họ? Nếu trong lịch sử không có CLB nào sánh được với Madrid, thì họ muốn gì đây? Họ muốn chúng tôi thắng 10-0 mỗi ngày sao? Ừ thì đừng lo, rồi chúng tôi sẽ làm được thôi.”

• Chủ tịch Perez kết thúc họp báo

“Cảm ơn rất nhiều. Tôi sẽ tiếp tục xuất hiện, không phải vì bản thân tôi, mà vì tất cả các socio. Nếu truyền thông tiếp tục công kích, tôi sẽ lại đứng đây và nói ra những gì mình nghĩ một cách thẳng thắn nhất để bảo vệ các socio. Đừng hòng để những ‘trí thức của chế độ’ hay những kẻ mang tư tưởng ‘tháng 5 năm 1968’ nói đạo lý về Madrid. Tôi không ngại phải làm thế này thêm vài lần nữa, và có lẽ sự đối chất này là cần thiết. Những kẻ thù của Madrid trong giới truyền thông đã bị điểm mặt chỉ tên.”

“Khi chúng tôi đá dở, hãy cứ nói là chúng tôi đá dở. Nhưng Florentino sẽ không rời đi cho đến khi các socio muốn tôi đi. Ai muốn tranh cử, hãy ra mặt và chứng minh họ sẽ làm tốt hơn. Đó là cách tôi đã làm trước năm 2000, cái thời mà ngay cả người chết cũng được tính là có phiếu bầu. Chúng ta muốn quay lại thời đó sao? Không. Chúng tôi đang nỗ lực để bóng đá và Madrid tốt đẹp hơn, và chúng tôi sẽ đạt được nhiều thành tựu. Tôi được bầu bởi các socio, không phải bởi báo chí hay nhóm Ultrasur.”

12/05/2026

23h hôm nay (giờ Hà Nội), Chủ tịch Florentino Perez của Real Madrid sẽ họp báo, sau khi có cuộc họp với ban lãnh đạo CLB. Hiện tại, truyền thông Tây Ban Nha đang đưa ra nhiều phỏng đoán về các chủ đề của buổi họp báo này.

Một số (kết hợp với truyền thông Bồ Đào Nha) cho rằng một trong số đó sẽ là về việc bổ nhiệm Jose Mourinho làm HLV trưởng đội bóng ở mùa giải tới. Nhà báo chuyên bóng đá Tây Ban Nha của BBC Sport là Guillem Balague còn đưa tin quá trình đàm phán giữa Madrid với Mourinho đang ở vòng cuối.

Bản thân Mourinho thì hôm qua khẳng định ông sẽ chỉ nói về chuyện tương lai vào thứ Hai tuần tới, sau khi mùa giải VĐQG Bồ kết thúc. Hai hôm trước thì cũng Mourinho tuyên bố chưa có bất kỳ liên hệ nào với Madrid.

11/05/2026

"Tỷ số trận Barça nhiêu?"

2-0

"Toma!"

10/05/2026

Giữa bối cảnh Real Madrid đang trong tâm bão với vụ việc giữa hai ngôi sao Aurelien Tchouameni và Fede Valverde, đài phát thanh Cadena SER và Cadena COPE của Tây Ban Nha cho biết Barça đã quyết định mời Chủ tịch Hiệp hội Quyền Anh Thế giới (WBC) là Mauricio Sulaiman và võ sĩ vô địch châu Âu hạng siêu nhẹ Sandor Martin dự khán trận El Clasico.

Nữ ca sĩ Olivia Rodrigo cũng sẽ là khách mời đặc biệt tại Camp Nou trong khuôn khổ hợp tác với Barça. Cô sẽ là cái tên thứ 8 và cũng là nghệ sĩ trẻ nhất có logo xuất hiện trên áo đấu đội một Barça, sau những Ed Sheeran, Travis Scott, Coldplay, KAROL G, The Rolling Stones, ROSALIA và Drake.

Ngoài ra, cũng theo Cadena SER, ảo thuật gia Mago Pop cũng sẽ góp mặt. Trước đó, khi được hỏi liệu có xem trận đấu giữa Espanyol và Real Madrid (trận đấu có thể giúp Barça vô địch sớm) hay không, HLV Hansi Fluck đã hóm hỉnh trả lời: “Tôi không biết nữa. Có lẽ tôi sẽ đi xem show diễn của Mago Pop cùng vợ.” Sau khi buổi diễn tuần trước bị hủy, Mago Pop đã trực tiếp gửi lời mời bù cho Flick.

Và tất nhiên, khán đài VIP tại Camp Nou không thể thiếu Chủ tịch LĐBĐ Tây Ban Nha Rafael Louzan và Chủ tịch LaLiga Javier Tebas. Một trong những vấn đề gây tranh luận hiện tại là việc ban tổ chức giải đấu thường không trao cúp ngay trong trận đấu mà đội bóng lên ngôi. Phía Barça hiện vẫn chưa nhận được xác nhận liệu họ có được nhận cúp ngay tại sân nếu chính thức vô địch sau trận El Clasico hay không.

Thông tin về việc Barça mời Chủ tịch WBC và võ sĩ Sandor Martin hiện vẫn cần kiểm chứng thêm. Bởi lẽ, tờ Mundo Deportivo (MD) hiện tại chỉ đưa tin về việc Chủ tịch Real Madrid là Florentino Perez cùng Giám đốc Quan hệ Thể chế Emilio Butragueno sẽ không có mặt tại Camp Nou. Đại diện cấp cao nhất của “Los Blancos” dự khán trận El Clasico sẽ là Chủ tịch Danh dự Pirri.

Đồng thời, MD cũng chỉ nêu thêm một số khách mời đặc biệt ở mảng chính trị, gồm: Chủ tịch Catalunya Salvador Illa, Thị trưởng Barcelona Jaume Collboni, Bộ trưởng Công nghiệp Jordi Hereu và Chủ tịch Nghị viện Catalunya Josep Rull.

29/04/2026

Hành trình lên đội một Atletico với Giuliano nghe có vẻ dễ dàng, nhưng thực tế không phải vậy, một phần chính vì định kiến “con ông cháu cha”. Trong một cuộc phỏng vấn gần đây với triết gia bóng đá Jorge Valdano, Giuliano thừa nhận: “Đôi khi tôi cảm thấy lạ lẫm, tự hỏi người khác đang nghĩ gì về mình.” Khi Valdano đùa rằng cách tốt nhất là khi đồng đội nói xấu HLV, hãy nói xấu ông ấy thậm tệ hơn nữa, Giuliano đáp lại ngay lập tức: “Chắc chắn rồi!”. Anh thừa nhận điều đó từng ảnh hưởng đến mình khi còn nhỏ: “Khi tôi 12 tuổi, mọi người nói tôi được đá vì là con trai của Simeone. Tôi cố gắng tách mình ra khỏi những điều đó. Tôi biết mình sẽ không được ban tặng bất cứ thứ gì.”

Và thực tế còn khắc nghiệt hơn. HLV Simeone từng nói rằng ông sẽ không bao giờ ký hợp đồng với con trai mình vì những hệ lụy đi kèm, như sự nghi ngờ, hay áp lực dư luận. “Tôi không muốn nói là không bao giờ, nhưng... sẽ rất khó để có một người con trong phòng thay đồ. Khó cho nó, cho mối quan hệ của chúng tôi, và cho tất cả mọi người.” Nhưng ông nói điều đó về Giovanni chứ không phải Giuliano, và Atletico cũng không thực sự lên kế hoạch để hai cha con cùng làm việc. Anh chỉ là một đứa trẻ khác từ học viện, nỗ lực để chứng minh bản thân.

Thậm chí, Giuliano đã phải nỗ lực gấp bội. Được đem cho mượn tại Zaragoza rồi Alaves, Giuliano bị gãy cổ chân vào năm 2023. Cha anh đã ngay lập tức có mặt bên giường bệnh, nhưng những hoài nghi về sự nghiệp của anh không chỉ dừng lại ở chấn thương. Anh đã vượt qua nó bằng sự quyết tâm mãnh liệt đúng chất nhà Simeone. Ban đầu, có vẻ như Simeone cha khá ngần ngại trong việc mở ra con đường cho con trai mình. Nhưng Simeone con đã tự mình khai phá lối đi đó, bền bỉ và không khoan nhượng như chính người cha thời còn thi đấu. Bằng cách “phá tung cánh cửa”, anh khiến không ai có thể ngó lơ mình. Kể cả cha anh.

Giuliano đã phải tự giành lấy sự tôn trọng đó, và cả vị trí của mình. Khi trở về sau hợp đồng cho mượn, anh chỉ đá chính 1 trong 11 trận đầu tiên ở Atletico. Nhưng khi cơ hội đến, chủ yếu vì HLV không còn lựa chọn nào khác, anh đã nắm lấy và không bao giờ buông tay. Không còn những nghi ngờ, giờ đây Giuliano là một cầu thủ xứng đáng với từng phút thi đấu mà anh được nhận và từng giọt mồ hôi anh bỏ ra. Và quả thực, anh đã cống hiến hết mình.

Giuliano Simeone – Tiếp bước cha, viết nên định mệnh tại Atletico Madrid

Trước thềm buổi tập cuối cùng cho trận đấu quan trọng nhất trong một thập kỷ qua, các cầu thủ Atletico Madrid dàn thành hai hàng dọc quanh vòng tròn trung tâm sân Metropolitano, chờ đợi người thầy của họ. Diego Simeone xuất hiện, chạy xuyên qua giữa hai hàng học trò, từ Juan Musso, Jan Oblak ở đầu này đến Antoine Griezmann và Ademola Lookman ở đầu kia. Khi ông cúi đầu chạy qua, các học trò reo hò và “tặng” ông những cú vỗ vào người, dù không mạnh bạo như cách họ vẫn làm với các cầu thủ. Sau màn “vượt chướng ngại vật” ấy, tiếng vỗ tay vang vọng khắp cầu trường vắng lặng. Chúc mừng sinh nhật, El Cholo!

Diego Simeone vừa bước sang tuổi 56 vào hôm 28/4 vừa qua. Ông đã dành gần 20 năm cuộc đời tại Atletico, đầu tiên là người thủ quân giành cú đúp danh hiệu, sau đó là vị thuyền trưởng đưa đội bóng tới chức vô địch LaLiga kế tiếp (thứ 10) sau 18 năm chờ đợi (vào năm 2014). Giờ đây, Simeone đang cùng Los Rojiblancos tiến vào trận bán kết Champions League lần thứ tư của cá nhân ông và là lần thứ 7 của CLB, 9 năm kể từ lần gần nhất. “Bạn không thể tưởng tượng được cảm giác tuyệt vời thế nào khi nằm trong số bốn đội mạnh nhất châu Âu đâu”, Simeone từng nói sau trận tứ kết. “Tôi chẳng có điều ước sinh nhật nào cả”, ông chia sẻ trước trận bán kết, “chỉ có lòng biết ơn thuần túy khi được ở bên ba cậu con trai, hai cô con gái, mẹ, vợ và những người bạn tri kỷ trong ngày sinh nhật.”

Trong đám đông cầu thủ vây quanh chúc mừng sinh nhật Simeone, có cậu con trai Giuliano ẩn mình đâu đó. cũng đang góp vui bằng những cú vỗ vào vai cha. Ngày Simeone chia tay Vicente Calderon trong tư cách cầu thủ vào tháng 12/2004, ông đã bế cậu út Giuliano mới hai tuổi trên tay. Những ngày trước khi trở lại Madrid làm HLV vào tháng 12/2011, ông ngồi trong một quán cà phê ở Mar del Plata, bên cạnh chiếc bánh sừng bò và ly sữa, hỏi Giuliano (khi đó 8 tuổi) về ý định của mình. “Cha định dẫn dắt Radamel Falcao sao?!”, cậu bé ngay đó thốt lên, sự phấn khích nhanh chóng nhường chỗ cho thực tại: “Nhưng... nếu mọi chuyện suôn sẻ, cha sẽ không quay lại Argentina nữa đúng không?”.

Mọi chuyện đúng là đã diễn ra suôn sẻ, và Simeone quả thực không quay lại Argentina. 14 năm trôi qua, cha của Giuliano vẫn ở Atletico Madrid. Không một HLV nào trong lịch sử bóng đá Tây Ban Nha tại vị lâu hơn thế, và giờ đây, chính Giuliano cũng đã có mặt trong hàng ngũ ấy. Sinh ra tại Italia vào tháng 12/2002, Giuliano lớn lên ở Argentina cùng hai anh trai Giovanni và Gianluca, họ thường xuyên sang thăm cha và ngược lại. Họ thường ăn sáng “cùng nhau” qua iPad vào mỗi buổi sáng trong ngày thi đấu. Bóng đá là sợi dây gắn kết, là niềm đam mê chung của cả gia đình. Những chiếc ly trên bàn ăn thường xuyên được di chuyển để dàn sa hình, và khắp nhà luôn đầy rẫy những mảnh giấy ghi chép chiến thuật của người cha, như lời cậu cả Giovanni kể lại.

Trong lễ ăn mừng chức vô địch Europa League 2012 của Atletico, ống kính máy quay đã bắt trọn khoảnh khắc người cha Simeone hào hứng nói chuyện qua điện thoại: “Con có thấy bàn thắng của Falcao không?!”. Đầu dây bên kia chính là Giuliano. Đêm Atletico lên ngôi tại Copa del Rey 2013, dù buổi tối ấy phải đi học và đã quá muộn, mấy anh em vẫn thực hiện nghi thức quen thuộc tại nhà với những chiếc khăn quàng treo khắp phòng. Khi Atletico thắng trận derby Madrid vào tháng 1/2015, một cậu bé nhặt bóng nhỏ con trong chiếc áo bib trắng, mái tóc dài lãng tử, đã lao dọc đường biên – kỹ năng mà sau này cậu rất thuần thục – và nhảy tót vào vòng tay của vị HLV. Đó cũng chính là Giuliano.

Khi còn là cậu bé nhặt bóng, Giuliano luôn túc trực gần băng ghế chỉ đạo. Và có những lúc cha cậu đã bảo cậu phải đưa bóng chậm lại một chút nếu đội nhà đang dẫn trước. Cậu thường đến sân tập Cerro del Espino để đá bóng. “Thật điên rồ khi được tận mắt thấy các cầu thủ ở khoảng cách gần như vậy”, Giuliano từng nói. “Tôi luôn nghĩ: ‘Hãy tưởng tượng nếu mình được đứng ngoài kia, điều đó sẽ tuyệt vời biết bao’.” Sau Falcao, thần tượng của anh là Antoine Griezmann.

Sự ganh đua và máu ăn thua cũng bắt nguồn ngay từ trong gia đình. Giuliano từng kể về những trận bóng với các anh mình như sau: “Các anh đá tôi, vật tôi xuống sàn, và nếu tôi khóc, tôi sẽ không được chơi cùng nữa. Tôi đã học cách để trở nên cứng cỏi hơn.” Gianluca và Giovanni đều giỏi, đều trở thành cầu thủ chuyên nghiệp như cha, và họ linh cảm rằng Giuliano cũng sẽ làm được điều tương tự. Chỉ là có lẽ họ không ngờ cậu lại xuất sắc đến thế. Năm 16 tuổi, Giuliano rời học viện River Plate để vượt Đại Tây Dương gia nhập hệ thống trẻ của Atletico, sống cùng cha và chứng kiến ông nghiền ngẫm các sơ đồ chiến thuật mỗi sáng. Tuy nhiên, khi Giuliano tròn 18 tuổi, Simeone cha đã “tống” anh ra khỏi nhà, đã đến lúc phải trưởng thành như một người đàn ông. Giờ đây, cha của Giuliano là người thầy trực tiếp, còn thần tượng Griezmann là đồng đội.

Hành trình lên đội một Atletico với Giuliano nghe có vẻ dễ dàng, nhưng thực tế không phải vậy, một phần chính vì định kiến “con ông cháu cha”. Trong một cuộc phỏng vấn gần đây với triết gia bóng đá Jorge Valdano, Giuliano thừa nhận: “Đôi khi tôi cảm thấy lạ lẫm, tự hỏi người khác đang nghĩ gì về mình.” Khi Valdano đùa rằng cách tốt nhất là khi đồng đội nói xấu HLV, hãy nói xấu ông ấy thậm tệ hơn nữa, Giuliano đáp lại ngay lập tức: “Chắc chắn rồi!”. Anh thừa nhận điều đó từng ảnh hưởng đến mình khi còn nhỏ: “Khi tôi 12 tuổi, mọi người nói tôi được đá vì là con trai của Simeone. Tôi cố gắng tách mình ra khỏi những điều đó. Tôi biết mình sẽ không được ban tặng bất cứ thứ gì.”

Và thực tế còn khắc nghiệt hơn. HLV Simeone từng nói rằng ông sẽ không bao giờ ký hợp đồng với con trai mình vì những hệ lụy đi kèm, như sự nghi ngờ, hay áp lực dư luận. “Tôi không muốn nói là không bao giờ, nhưng... sẽ rất khó để có một người con trong phòng thay đồ. Khó cho nó, cho mối quan hệ của chúng tôi, và cho tất cả mọi người.” Nhưng ông nói điều đó về Giovanni chứ không phải Giuliano, và Atletico cũng không thực sự lên kế hoạch để hai cha con cùng làm việc. Anh chỉ là một đứa trẻ khác từ học viện, nỗ lực để chứng minh bản thân.

Thậm chí, Giuliano đã phải nỗ lực gấp bội. Được đem cho mượn tại Zaragoza rồi Alaves, Giuliano bị gãy cổ chân vào năm 2023. Cha anh đã ngay lập tức có mặt bên giường bệnh, nhưng những hoài nghi về sự nghiệp của anh không chỉ dừng lại ở chấn thương. Anh đã vượt qua nó bằng sự quyết tâm mãnh liệt đúng chất nhà Simeone. Ban đầu, có vẻ như Simeone cha khá ngần ngại trong việc mở ra con đường cho con trai mình. Nhưng Simeone con đã tự mình khai phá lối đi đó, bền bỉ và không khoan nhượng như chính người cha thời còn thi đấu. Bằng cách “phá tung cánh cửa”, anh khiến không ai có thể ngó lơ mình. Kể cả cha anh.

Giuliano từng là một tiền đạo trung tâm, nhưng ông nội của anh, tức cha của Simeone, nói rằng vị trí tiền đạo cánh mới là nơi làm nên tên tuổi của anh. Và đúng là như vậy. Giuliano càn quét dọc hành lang biên với nguồn năng lượng như chực chờ bùng nổ. HLV Luis Garcia của Alaves từng phải thốt lên: “Cái cậu Simeone đó thật kinh khủng. Cậu ấy chạy suốt 90 phút không ngừng nghỉ. Cậu ấy là một nỗi ám ảnh cho đối thủ. Cậu ấy ở một đẳng cấp rất cao, có thể tạo nên điều khác biệt từ con số không ở bất cứ thời điểm nào.”

Còn người cha Simeone thì khẳng định: “Tôi nhìn thấy một cầu thủ, chứ không phải con trai mình.” Dù tự hào đến đâu, ông cũng cực kỳ cẩn thận để không dùng những lời có cánh cho con trai, ngay cả khi ông có thể công khai nói “Tôi yêu cậu” với Griezmann trong một cuộc họp báo. Thậm chí, ông còn cố gắng giữ khoảng cách. Ví dụ, khi người con thứ Gianluca còn thi đấu cho Rayo Majadahonda – đội bóng chơi trên sân tập của Atletico, hai cha con đến sân riêng, ngồi riêng và ra về riêng. “Giuliano có mối quan hệ rất tốt với các đồng đội, đó là điều khiến tôi hạnh phúc nhất trong hành trình cha con của chúng tôi,” Simeone chia sẻ.

Giuliano đã phải tự giành lấy sự tôn trọng đó, và cả vị trí của mình. Khi trở về sau hợp đồng cho mượn, anh chỉ đá chính 1 trong 11 trận đầu tiên ở Atletico. Nhưng khi cơ hội đến, chủ yếu vì HLV không còn lựa chọn nào khác, anh đã nắm lấy và không bao giờ buông tay. Không còn những nghi ngờ, giờ đây Giuliano là một cầu thủ xứng đáng với từng phút thi đấu mà anh được nhận và từng giọt mồ hôi anh bỏ ra. Và quả thực, anh đã cống hiến hết mình.

Giuliano có một hình xăm ghi ngày anh ra mắt Atletico. Đó là “đội bóng của đời tôi,” anh nói, và điều đó cũng không có gì phải bàn cãi. Một di sản từ người cha, một điểm chung khác gắn kết họ ngay từ đầu. Quan sát họ, bạn sẽ thấy cùng một cá tính, cùng một tinh thần chiến đấu hừng hực ở hai bên đường biên.

✒️ Dịch từ bài viết thật đẹp của Sid Lowe trên The Guardian!

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Address


Ho Chi Minh City