04/01/2026
HỒI ỨC VỀ CHA
CHƯƠNG 2 PHẦN 4 – Bóng Nắng Dài Trên Con Đường Cát
Ông và bố nói chuyện với nhau khá lâu về công việc sắp tới.
Về việc mưu sinh qua những ngày khốn khó.
Những câu nói chuyện về tương lai gần, rời rạc, nhưng câu nào cũng nặng lo toan.
Bố có tay nghề thợ may.
Ông nội bảo, đã có người quen giới thiệu, bố có thể lên thành phố làm việc. Nhưng chuyện ấy chưa chắc có ngay trong ngày một, ngày hai được, phải chờ.
Còn việc học của nó, bố nhờ ông xin cho nó nhập học ở đây, để nó không bị dở dang giữa chừng. Nó theo bố đi khi còn đang học dở dang học kỳ hai lớp bốn. Ông nói sẽ gặp hiệu trưởng trường ở đó khi kỳ nghỉ hè sắp kết thúc.
Trong lúc chờ đợi công việc của bố, ông bàn với bà Hai một cách làm tạm.
Bà Hai nấu chè, bố nó mang ra cửa rừng bán cho thợ rừng đi làm về.
Bố nghe, đồng ý ngay.
Không nói nhiều.
Ngay hôm ấy, bố nhờ bà nói chi tiết những gì cần chuẩn bị để sẵn sàng cho công việc.
Bố mua xô mới đựng chè, mua cốc nhựa và thìa mới; còn can đựng nước và thùng nước đá và các vật dụng khác thì tận dụng những cái có sẵn của ông bà. Cái xe đạp cũ của ông được bơm căng hơi, buộc thêm hai đoạn gỗ thẳng sau yên xe để có chỗ buộc cái xô chè…
Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi hết, trời cũng xế chiều. Nó thấy bố ngồi sau luống mía, mắt nhìn xa xăm, khuôn mặt buồn. Có lẽ bố đang ngồi nghĩ về mẹ, chị và em nó, bây giờ ra sao.
Bố vẫn chưa biết gì về tương lai, mọi thứ vẫn còn mù mịt.
Bố nó đã viết thư gửi về ngay hôm vào đến nhà ông.
Đất nước những năm tháng còn nghèo và lác hậu, Thư cũng phải hơn một tuần mới nhận được, có khi còn bị thất lạc…
Sáng hôm sau, nồi chè to đã nấu xong với sự hướng dẫn của bà Hai.
Đó là nồi chè thập cẩm: đỗ xanh, đỗ đỏ, đường mía và vài loại nữa; có bột khoai, bột năng, làm cho nồi chè dẻo sánh. Mọi thứ đã chuẩn bị cho ngày đầu tiên.
Trưa hôm ấy, sau khi cả nhà ăn cơm xong, ông nội nghỉ trưa.
Bố không nghỉ. Bố tranh thủ chuẩn bị một vài thứ nữa.
Bố đội chiếc nón lá đã sờn vành. Vẫn cái áo sơ-mi cũ, màu đã nhạt, quần dài ống rộng và đôi giày cũ dính đầy bụi cát. Bước thấp bước cao, bố dắt chiếc xe đạp cũ của ông. Sau xe buộc một cái xô to đựng chè, vẫn còn ấm.
Tay lái treo cái xô nhựa đựng cốc và thìa.
Dưới xô chè, bên trái là cái làn hơn chục chai nước ngọt; bên phải là thùng đựng đá lạnh. Khung xe trước buộc can nước to.
Xe hàng cũng khá nặng đối với sức của bố.
Nó mặc quần đùi. Đầu đội cái mũ lưỡi trai cũ mượn của chú út.
Trước khi đi, ông và bà Hai trao đổi lại với bố về địa điểm và cách thức bán hàng.
Ông dặn nó đi đứng phải cẩn thận, đẩy xe phụ bố qua đường cát và dốc.
Bố con nó đẩy xe đi lúc trời còn nắng hầm hập.
Bố dắt xe ngang qua chòi lá. Có mấy thợ rừng vẫn đang ngồi ăn trong quán, những bữa trưa muộn của cuộc sống mưu sinh.
Bố giữ vững tay lái, chân thấp chân cao, tập tễnh dắt xe đi qua những láng cát trắng mịn, trơn trượt.
Nó đi phía sau.
Đẩy xe cho bố.
Hai bố con dắt bộ chiếc xe nặng trên con đường mòn nhỏ ngoằn ngoèo. Có đoạn cát trắng dày đến mức bánh xe vừa lăn là trượt, lún xuống. Bố cố gắng dắt xe phía trước. Nó hì hục đẩy phía sau. Mỗi lần xe lên dốc hay sa vào chỗ cát mềm, cả hai lại phải dồn sức, thở dốc vì nắng.
Mồ hôi ướt đẫm lưng áo
Nhà cửa thưa dần khi hai bố con đi vào đoạn đường mòn ngoằn ngoèo kế tiếp.
Nhà ởn đây đa số là mái lá vách đất, thi thoảng có nhà làm bằng vách gỗ lợp ngói,
Hai bên đường, cỏ mọc um tùm ngả phủ ra gần giữa đường,
Rễ cây mọc tràn lên mặt đường. Mùi nắng, mùi gió, mùi khói bên đường — tàn dư của những đám cháy người ta đốt rẫy, khai hoang. Gốc cây cháy đen trơ trọi.
Trời nắng chang chang. Thi thoảng có tiếng chim rừng gọi nhau, tiếng gà rừng gáy trưa, rồi trở lại sự im ắng đến lạ lùng. Chỉ có tiếng thở của bố và nó, hì hục đẩy xe qua những láng cát.
Nắng mùa này không gắt kiểu rực rỡ. Nó khô và dai, hai má và tay nó ửng đỏ nóng rát.
Đi qua con suối đã cạn nước, cát trắng nhiều, nổi lên ngập cả vành bánh xe, xe càng nặng thêm.
Nó phải cố hết sức mới giúp bố đẩy qua được con suối, vừa cát, vừa dốc.
Quãng đường từ nhà ra cửa rừng xa hơn nó tưởng.
Đi bộ cả giờ đồng hồ.
Lần đầu tiên nó thấy cái “xa” không nằm ở chỗ nhiều cây số, nhiều cát, nhiều dốc, mà nằm ở chỗ mỗi bước chân đều nặng dần cho khoảng tương lai mịt mù phía trước.
Cánh rừng cũng hiện ra trước mắt khi những cây cao cổ thụ đứng trong tầm mắt nó.
Những cây cổ thụ này không có giá trịnkhai thác nên còn được đứng đó, vươn tầm quan sát quang cảnh nơi cửa rừng, nơi từng tốp người xe nối đuôi nhau bán sức cho cuộc sống mưu sinh, và cả bố con nó
Điểm bán chè là một khoảng đất rộng ngay cửa rừng.
Cỏ mọc nhiều, nhưng nền đất khá bằng phẳng.
Xe thợ rừng thường dừng lại ở đây trước khi tỏa ra các lối mòn khác.
Gần tới nơi, trời bỗng dịu nắng vì có đám mây che, như thể rủ lòng thương cho bố con nó vậy.
Bố dựng xe, chống chân cẩn thận.
Rồi tháo xô chè xuống.
Nó giúp bố tháo dây, xếp đặt các thứ lên chỗ đất cao, khô ráo.
Bố cầm dao phát cỏ, chặt sát mặt đất. Nó cúi xuống nhặt những búi cỏ vừa phát, gom cả cành khô rễ cây bỏ ra xa
Một lúc sau, mặt bằng chỗ bán chè hiện ra rõ ràng.
Đất trống.
Tương đốí sạch sẽ
Bố trải cái bạt nhỏ ra. Bày cốc. Đặt vài chai nước giải khát. Xô chè và thùng đá để bên cạnh.
Đúng như ông và bà Hai nói, tầm xế chiều là thợ rừng ra tới cửa rừng.
Bố con nó vừa chuẩn bị xong thì những đoàn xe đầu tiên xuất hiện.
Bố nhanh miệng mời: Các bác dừng lại nghỉ chút cho mát, mơi ăn cốc chè đá giải khát đã ạ.
Giọng bố nhỏ. Nhẹ. Nhưng chân thành.
Các bác thợ rừng hồ hởi bảo nhau dừng xe. Người dựng chân chống, người chống xe vào gốc cây.
Đa phần là ăn chè đá.
Có người còn ăn hai cốc.
Thỉnh thoảng mới có người lấy chai nước ngọt có ga.
Bố và nó lần đầu tiên bán hàng. Lại là bán trong một không gian mà cả hai chưa từng nghĩ tới.
Nắng chiều cũng đã dịu, không còn gay gắt , nhưng lưng áo bố ướt đẫm mồ hôi. Trên trán, trên mặt, từng giọt mồ hôi rơi xuống.
Cái dáng người nhỏ, khuôn mặt tươi nhưng vương vấn một nỗi buồn man mác.
Nó luống cuống phụ bố: rửa cốc, tráng thìa, chuyền nước.
Tay chân vụng về, mồ hôi cũng tuôn ra.
Mỗi tốp thợ rừng là khoảng năm đến bảy xe.
Mỗi xe hai, ba người.
Xe là loại xe thồ gỗ, giống xe đạp nhưng được gia cố chắc chắn hơn rất nhiều.
Có xe thồ hai đoạn gỗ tròn to, dài chừng hai thước.
Có xe chất củi khô cắt ngắn, xếp cao quá đầu.có xe thì thồ mấy chục cây củi to bằng bấp chân, mà dài,có cả đàn ông và đàn bà, cũng có người trạc hơn nó vài tuổi, da đen thui, đội mũ vải, chân mang giày cao su, da sạm đen vì nắng, nói cười vui vẻ vì rừng, vì mưu sinh.
Ai nấy mồ hôi nhễ nhại.
Ngày đầu đi bán, bố con nó không mang theo nhiều.
Chỉ vài tốp thợ là hết chè.
Còn lại vài chai nước ngọt và ít đá.
Bố mở một chai. Vét hết số đá còn sót lại.
Rót ra hai cốc.
Bố một cốc.
Nó một cốc.
Cốc nước ấy giống như phần thưởng nhỏ cho một ngày vất vả.
Dọn hàng xong, buộc lại đồ đạc lên xe thì mặt trời gần tắt nắng.
Hai bố con lại dắt xe về.
Niềm vui nhỏ vì bán hết hàng.
Nhưng bố không nói gì.
Có lẽ trong đầu bố đã hiện ra những chặng đường còn dài và xa hơn thế.
Nó lẽo đẽo đi sau.
Nắng chiều sắp tắt, bóng bố và nó ngả mờ dài ven đường cát nhấp nhô.
Tiếng chim rừng gọi nhau đi kiếm ăn khi mặt trời sắp lặn nhường chỗ cho bóng tối.
Bố và nó lặng lẽ đi.
Chiếc xe đạp cũ trở về lăn chậm trên con đường mòn.
Cửa rừng ở lại phía sau.
Những cây cổ thụ vẫn đứng đó, như đang lặng lẽ nhìn theo dáng lưng thẫm ướt mồ hôi của hai bố con, những con người đang cố tìm kiếm những ngày êm đềm cho tương lai…
02/01/2026
01/01/2026
31/12/2025
30/12/2025