01/02/2026
Bài dự thi "Gương Sáng Việc Hay": Mẹ tôi
Cuộc sống của mỗi người đều có những mục tiêu, niềm hạnh phúc riêng biệt. Với bản thân tôi, điều hạnh phúc nhất và mục tiêu để tôi cố gắng phấn đấu mỗi ngày chính là mái ấm tình thương của tôi. Ở đó, có người tôi yêu thương nhất - mẹ, chính là người gieo mầm những ước mơ, nuôi lớn tôi khôn lớn mỗi ngày.
Mẹ tôi không được đẹp như bao các bà mẹ khác nhưng trong mắt tôi mẹ luôn luôn đẹp nhất và thứ tôi cảm thụ hơn cả chính là tấm lòng của mẹ. Mẹ tôi là một người ở nơi khác rất xa về đây lấy chồng, tuy mới về lạ nước lạ cái nhưng đến nay tôi thấy mẹ tạo dựng được rất nhiều mối quan hệ xã giao tốt. Điều mà một đứa như tôi kém giao tiếp, kém nói chuyện khó có thể làm được. Đặc biệt hơn là mẹ tôi mở một cửa hàng bán sách nhỏ nhưng được rất nhiều mọi người yêu quý bởi do mẹ tôi có tài nhớ mặt người nhanh lắm. Ai vào một đến hai lần là mẹ tôi nhớ ngay. Đây là điều tôi phải học hỏi từ mẹ rất rất nhiều từ cách ăn nói đến cách đối đáp cho phải phép. Nhiều lúc tôi cứ ngồi thắc mắc với mẹ: “Sao mẹ có thể quen mọi người nhanh thế, còn nói chuyện thân quen như biết từ lâu vậy.”
Tôi là con gái lớn trong nhà nhưng luôn được mẹ chiều. Đi đâu mẹ cũng rủ đi cùng, ưng gì mà mẹ thấy hợp lý là mẹ mua cho luôn. Đôi khi chính tôi còn không biết tôi là chị hay là em nữa. Từ lúc đi học biết suy nghĩ chuyện này kia là tôi luôn có thói quen kể chuyện ở lớp, ở trường cho mẹ nghe, sẽ tranh thủ lúc nấu cơm có mỗi hai mẹ con là tôi thoải mái kể hết mọi chuyện trên trời dưới biển cho mẹ luôn. Bởi tôi không chỉ coi mẹ như người mẹ mà mẹ còn như một người bạn thân mà tôi có thể nói ra mọi thứ mình biết, thật thích thú biết bao. Tôi cảm thấy nói chuyện với mẹ chưa bao giờ là hết chuyện, đến cả lúc đi ngủ còn ríu rít đến lúc mẹ bảo thôi đi ngủ thì tôi mới dừng lại. Đôi lúc mẹ sẽ là người đưa ra lời khuyên cho tôi trong những trường hợp bí bách. Tôi vô cùng tin tưởng vào mẹ mình vì tôi biết mẹ là người lớn, là người từng trải rồi sẽ có những định hướng thông suốt và có suy nghĩ hơn so với suy nghĩ tuổi tôi rất nhiều. Với lại ba mẹ nào chả mong con cái sống tốt, sống vui, sống khỏe.
Về việc học tập của tôi, tôi thương mẹ lên từ nhỏ tôi đã tự thôi thúc bản thân học ra học chơi ra chơi, không khiến bố mẹ phải buồn lòng về tôi. Lực học của tôi cũng ở mức khá giỏi nhưng chưa bao giờ tôi phải chịu áp lực phải giỏi như này như kia từ bố mẹ. Điều này khiến tôi khá thoải mái và không gò bó trong học tập. Mẹ tôi vẫn bảo: “Học sao thì vẫn phải cố gắng phấn đấu theo năng lực của con chứ bố mẹ không có hy vọng cao con phải này kia cả.” Thỉnh thoảng cuối tuần mẹ lại là người lên ý tưởng bảo bố cho cả nhà đi chơi xả stress. Đúng là không ai bằng mẹ, mẹ là số hai thì chắc có mỗi bố số một. Từ việc nội trợ đến việc kinh doanh bán hàng mẹ tôi đều có thể cân bằng và làm tốt được hết. Từ miếng cơm ăn, cái áo mặc của mọi người trong gia đình đều do một tay mẹ tôi lo chu toàn hết.
Đặc biệt, tôi rất thích xem và học tài nấu ăn của mẹ. Mẹ nấu ăn ngon lắm, còn tự chế món thay đổi bữa cho cả nhà nữa. Thấy sao mà mẹ giỏi chỗ bếp lúc thế thì ra cũng do từ gen bà ngoại nhưng mà bà ngoại tôi tài chỗ làm bánh còn mẹ tôi tài chỗ nấu ăn. Tôi cứ xuống bếp hóng mẹ nấu cơm là tôi lại hỏi hết mọi cách làm của mẹ rồi đùa dí dỏm: Từ giờ mẹ cứ nấu món nào con note lại món đó sau này lấy chồng lấy ra nấu thì chẳng bao giờ phải bận tâm nghĩ hôm nay ăn gì.” Nhiều đợt đông khách, mẹ tôi làm quần quật cả ngày không hết, đêm lại thức muộn làm tiếp. Tôi thương mẹ lắm. Tôi có thể nhận bản thân tôi là người thương mẹ nhất nhà nên tôi không muốn mẹ mệt nhiều. Tôi không thể giúp mẹ những công việc kia nhưng việc nhà thì tôi cố gắng hoàn thành chu đáo nhất có thể để mẹ không bận tâm nhiều. Mẹ vất vả như thế cũng chỉ vì để chúng tôi có tiền ăn, tiền học đầy đủ. Thế nên khi bản thân lỡ hư, cãi lời mẹ là khi đêm về lúc ngủ ngẫm lại tôi thấy áy náy ghê lắm. Cả những lúc mấy đứa em không nghe lời mẹ là tôi biết mẹ cũng buồn lắm chẳng thèm nói.
Tôi thương mẹ đấy nhưng đôi khi chính bản thân tôi còn làm mẹ buồn, nào là cãi lời mẹ, xưng xỉa thái độ với mẹ như vậy quả là không xứng đáng là đứa con ngoan. Tôi chỉ trích bản thân về hành động lúc đó lắm. Mấy lần đêm về trùm chăn khóc trong thầm lặng không muốn ai biết. Bởi vậy mới nói mọi hành động không kiểm soát được lúc ấy thì sau suy nghĩ lại thấy hối hận vô cùng.
Mẹ quả thật là người tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Tôi vẫn không thể tưởng tượng được nếu một ngày nào đó mẹ không ở cùng tôi nữa thì không biết lúc ấy bản thân tôi sẽ xoay sở, chống chọi với cuộc sống như thế nào nữa. Tôi cần mẹ, rất cần mẹ bên cạnh chỉ đường dẫn lối tôi đi trên đường đời trưởng thành. Có mẹ bên cạnh tôi cảm thấy vô cùng yên tâm và cảm giác che chở ấy an toàn đến mức nào. Tôi tự hỏi mình đã ăn ở tốt ở kiếp trước đến nhường nào mà kiếp này tôi may mắn như thế được làm con của mẹ, điều hạnh phúc nhất cuộc đời tôi. Mục tiêu sống và nỗ lực phấn đấu của tôi đơn giản lắm. Đó chính là gia đình và bản thân như thế là quá đủ rồi.
Tôi muốn lan tỏa tình yêu thương này đến mọi bạn nhỏ trên Trái Đất và đồng cảm xót thương cho những số phận không được may mắn như những người khác. Mong rằng mọi người trên thế giới đều được sống trong hạnh phúc và yêu thương của tất cả mọi người.
Mẹ ơi con là một đứa không biết biểu đạt cảm xúc lắm. Trong lòng con mẹ là người mẹ tuyệt vời nhất của con. Con yêu mẹ, thương mẹ nhiều lắm. Cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con và nuôi con khôn lớn mỗi ngày. Cảm ơn mẹ vì đã bao dung chịu đựng cái tính khó nết, ương bướng của con và dạy bảo con những điều đúng điều sai. Cảm ơn mẹ vì đã luôn lắng nghe, thấu hiểu và quan tâm con từng chút một từ những điều nhỏ nhặt. Cảm ơn mẹ vì đã đến bên con và là mẹ của con. Cảm ơn mẹ vì tất cả.
Nhân ngày phụ nữ Việt Nam 20/10 con mong mẹ luôn tươi vui, mạnh khỏe, rạng rỡ mãi nụ cười trên môi, không phải bận tâm đau đầu suy nghĩ những điều phiền muộn bởi đằng sau mẹ vẫn còn bố và chúng con ở bên cạnh mẹ mãi mãi không rời xa. Con yêu mẹ rất nhiều! Con gái lớn của mẹ - Gia Bình.
Bài dự thi của bạn: Gia Bình.
, , , , , , , , , , , , , , ,