Lớp tập bida Keno

Lớp tập bida Keno

Share

Lớp học bida với giáo trình được biên soạn bởi Xavier tập trung vào: Kỹ thuật nền tảng và Tư duy xử lý thế bi.

Tiếp cận kiến thức trực tiếp từ Xavier thông qua:
* YouTube: https://www.youtube.com
* Website elearning https://xaviergretillat.com

24/06/2026

Thômg báo cho hoc viên Keno.

Tại clb Relax Biên Hoà, đã có ưu đãi cho học vien Keno tới giao lưu, ae tới giao lưu thì cứ theo mục tiêu của lớp để lấy heo:
* level 1: 30
* level 2: 50

Nói nhỏ anh em nghe đừng nói chủ bàn nghe nha, heo bên này ít người thịt lắm, nên canh mập mập tầm 5 xị vô làm cái 30/50 nhẹ nhàng thịt con heo nha mn.

11/06/2026

MẠN THIÊN QUÁ HẢI – DỐI TRỜI VƯỢT BIỂN
Trong chương: Thắng chiến kế

Kế sách “Mạn thiên quá hải” trong binh pháp có cốt lõi là:
ngụy trang mục đích thật sự đằng sau những hành động có vẻ bình thường, quen thuộc, khiến đối phương mất cảnh giác.

Trong hệ thuyết bida của Roger Conti và Xavier Gretillat, kế sách này không phải là sự gian lận. Đó là nghệ thuật sử dụng kỹ thuật tinh vi để điều khiển quỹ đạo bi theo cách “phi logic” đối với mắt người thường, hoặc che giấu ý đồ chiến thuật đằng sau một cú đánh tưởng như rất đơn giản.

---

# # # 1. Sử dụng áp-phê để “vượt biển” quỹ đạo

Trong bida cơ bản, khi bi chạm băng, quỹ đạo thường tuân theo nguyên tắc:
góc tới bằng góc phản.

Nhưng “Mạn thiên quá hải” xuất hiện khi người chơi dùng áp-phê để làm giả quỹ đạo tự nhiên này.

Dối trời:
Người chơi thực hiện một cú đánh nhìn qua tưởng là đường bi đơn giản, nhưng thực tế đã truyền vào bi cái một lượng xoáy ngang rất lớn.

Vượt biển:
Nhờ áp-phê nghịch hoặc áp-phê thuận tối đa, bi chủ sau khi chạm băng không còn đi theo góc phản tự nhiên. Nó có thể “lách” qua khe hẹp, đổi hướng bất ngờ, hoặc đi một quãng đường dài để chạm mục tiêu.

Với người ngoài nhìn vào, thế bi có vẻ bế tắc. Nhưng với người hiểu cơ chế, đó lại là một con đường đã được tính toán sẵn.

---

# # # 2. Kỹ thuật Amorti – ngụy trang năng lượng

Amorti là ví dụ rất rõ của việc che giấu sức mạnh thật sự đằng sau vẻ ngoài nhẹ nhàng.

Bề ngoài, bi chủ chạm bi rất khẽ, gần như dừng lại ngay tại chỗ.

Nhưng mục đích ẩn bên trong là: người chơi đã đánh rất dày vào bi mục tiêu, dùng lực sâu và chính xác để truyền phần lớn năng lượng sang bi đó. Kết quả là bi mục tiêu di chuyển một quãng đường dài để quay về vùng gom bi, trong khi bi cái chỉ thể hiện một chuyển động tối thiểu.

Nhìn thì nhẹ.
Nhưng bên trong là toàn bộ cơ chế kiểm soát lực, độ dày, hướng bi và điểm rơi.

---

# # # 3. Kỹ thuật “xỏ lỗ” – tái lập ưu thế ngầm

Khi một seri bi rơi vào thế mất ưu thế, người chơi không nhất thiết phải phá thế bằng một cú đánh mạnh.

Thay vào đó, họ có thể thực hiện vài cú điều bi rất nhỏ, chỉ dịch chuyển bi mục tiêu vài milimet để tạo ra khe hở.

Đối thủ có thể tưởng rằng đó chỉ là những cú ghi điểm vụn vặt. Nhưng thực chất, người chơi đang âm thầm chuẩn bị một đường “vượt biển” để đưa bi chủ lách qua giữa hai bi mục tiêu, từ đó chiếm lại vị trí thuận lợi và tái lập quyền kiểm soát seri.

Đây chính là “Mạn thiên quá hải” ở tầng chiến thuật:
bình thường ở bề mặt, nhưng có chủ đích sâu bên trong.

---

# # # 4. Quản lý rủi ro và “chuông báo động” tâm lý

Xavier Gretillat cho rằng bida là trò chơi của trí tuệ, nơi người chơi phải kiểm soát được dòng chảy tư duy của mình.

Một cơ thủ giỏi có thể tạo ra vẻ ngoài rất thư thái, như đang chơi theo thói quen. Nhưng bên trong, họ luôn duy trì một “hệ thống báo động” để nhận diện từng sai số nhỏ nhất: lực, điểm chạm, hướng bi, vị trí dừng và khả năng mất thế ở lượt tiếp theo.

Đây là một dạng “dối trời” về tâm lý:
bề ngoài bình thản, nhưng bên trong là sự tính toán liên tục.

Người chơi che giấu áp lực và ý đồ chiến thuật sau phong thái ổn định, khiến đối phương khó đọc được nhịp chơi thật sự.

---

# # # 5. Thế bi “mặt nạ” – che giấu ý đồ cho cú sau

Trong bida seri, đôi khi một cú đánh không chỉ nhằm ghi điểm hiện tại, mà còn để tạo ra một thế bi có lợi cho cú tiếp theo.

Người chơi có thể ghi điểm một cách bình thường, nhưng đồng thời điều khiển bi dừng ở vị trí khiến một bi khác trở thành “vách ngăn”, che khuất hoặc khóa một phần đường đánh.

Nhìn thoáng qua, đó chỉ là một cú ghi điểm đơn giản. Nhưng thật ra, nó là bước chuẩn bị cho cú đánh kế tiếp: một cú đứng cơ, một cú gom bi, hoặc một đường xử lý khó mà người ngoài không nhận ra ngay.

---

# # # Tóm lại

“Mạn thiên quá hải” trong bida là nghệ thuật biến cái bình thường thành cái bất ngờ.

Đó là việc sử dụng tri thức về cơ chế, áp-phê, lực, độ dày, điểm chạm và tư duy chiến thuật để khiến đối phương nhìn thấy một đường bi đơn giản, trong khi mục đích thật sự lại nằm ở một tầng sâu hơn.

Không phải dùng sức mạnh thô bạo.
Không phải đánh cho đẹp mắt.
Mà là che giấu ý đồ, kiểm soát quỹ đạo, duy trì ưu thế và dẫn dắt thế trận theo cách đối phương không kịp nhận ra.

Photos from Lớp tập bida Keno's post 09/06/2026

Chỉ có ở Keno - Chuẩn bị kĩ lưỡng trước khi tập với học viên.
Chỉ có ở Keno - Luôn luôn dùng bút đánh dấu vị trí bi để học viên tập đúng hình.
Chỉ có ở Keno - Giáo trình rõ ràng, học viên biết rõ là đang tập cái gì.

17/05/2026

Le Billard, cet inconnu” - “Bida – trò chơi chưa được hiểu đúng" - Chương 5.7 - Kỹ thuật: Cú đánh băng

Cùng với cú cule, cú đánh băng được sử dụng nhiều nhất trong những ngày trước kia. Ngày nay nó không còn giữ cùng tầm quan trọng như vậy nữa. Chúng ta cũng biết tại sao. Kỹ thuật hiện đại đã đạt được khả năng kiểm soát bi đến mức các tay cơ lớn trong một seri hiếm khi phải sử dụng các cú đánh băng thực sự.
Học trò: — Nhưng không phải chỉ có người chơi giỏi mới chơi bida.
Thầy: — Cảm ơn Trời! Ngay cả những người chơi giỏi cũng không phải lúc nào cũng có bi trong tầm kiểm soát. Ngoài ra còn có những trò chơi đặc thù dùng băng — môn 3C chẳng hạn — đã không tránh khỏi ngày càng có tầm quan trọng trong những năm gần đây.
Học trò: — Thật tiếc!
Thầy: — Người ta có thể nghĩ rằng thế giới bida bị chia thành hai phe: Người chơi libre/cadre và những người theo trường phái tự do là đối thủ của 3C và những người chơi 3C thường là…
Học trò: — … những kẻ chơi bừa trong bida.
Thầy: — Hãy bình tĩnh. Một người bạn của tôi, Jean Albert, học trò của tôi, đã từ lâu trước chiến tranh tuyên bố để làm vui lòng những người chơi seri: «3C là chỗ trú ẩn của những kẻ vụng về.» Điều đó tất nhiên là cường điệu, nhưng sự cường điệu này phản ánh một ấn tượng có thể dễ dàng biện hộ khi xem xét kỹ hơn. Một người đã dành phần lớn cuộc đời suy nghĩ về bài toán seri game, người mà đam mê là lối chơi thế bi, người dốc sức vào đó để đạt được một lối chơi đơn giản nhưng hiệu quả và phát triển theo logic, người đã qua lao động căng thẳng, qua nghiên cứu kỹ lưỡng, qua quan sát và suy ngẫm đạt đến trình độ thực hiện một trăm, một trăm rưỡi lần và hơn nữa những gì đầu óc anh ta đã suy nghĩ rõ ràng, tất nhiên chỉ có thể coi thường một trò chơi mà anh ta (và cả chúng ta) chỉ thấy sự sơ khai và may rủi.
Tuy nhiên có hợp lý không khi phán xét quá gay gắt và dứt khoát một kiểu chơi mà người ta không biết rõ? Có công bằng không khi khẳng định rằng chỉ những phẩm chất có trong trò chơi yêu thích của chúng ta mới có giá trị?
Học trò: — Nhưng người ta không thể so sánh 3C và seri game được?
Thầy: — Tại sao nhất thiết phải so sánh?
Học trò: — Tôi cũng không muốn so sánh, tôi chỉ nhận xét. Có những người chơi tự gọi mình là «chuyên gia» vì tình cờ đã chơi được một seri 10 lần; nhưng họ thường không có khả năng thực hiện cùng seri 10 đó một cách sạch sẽ trong tự do. Điều đó đúng không? Và điều đó cũng phải được nói ra. Vì vậy tôi tự hỏi…
Thầy: — Tôi thấy anh muốn đi đến đâu. Anh muốn biết bằng mọi giá tôi nghĩ gì về những người chơi 3C. Hãy yên tâm. Tôi sẽ không nói úp mở.
Không sợ hãi!
Thầy: — 3C là trò chơi tài khéo. Nó không hoàn chỉnh vì một số cú đánh nhất định không được xét đến. Nó dễ hiểu vì hầu như không có sự khác biệt tinh tế. Nó quyến rũ vì các bi đi những đường đáng kinh ngạc. Tóm lại, đó là một trò chơi chỉ phụ thuộc vào việc thực hiện, và về cú đánh, chỉ cần một cú đánh thẳng là đủ.
Học trò: — Nhưng đó không phải seri game.
Thầy: — Đúng vậy và đây là điểm yếu của nó đồng thời là sức hút của nó. Vì không phải seri game, 3C có sự thất thường đáng kể trong các điểm nối tiếp nhau. Nhiều người chơi kém tìm thấy trong trò chơi quỷ quái thú vị này một sức hút đặc biệt; họ có thể thư giãn tuyệt vời ở đó và khi có đợt may mắn, họ thực sự cảm thấy mình là người chơi vĩ đại. Điều đó chẳng phải là điều vui không?
Không thù ghét!
Thầy: — Nếu một ngày nào đó anh tự quyết định, không có định kiến nào, bước vào lãnh địa này, chỉ với ý định xem những gì xảy ra ở đó, nghiên cứu tình hình, hiểu nó tốt hơn, thì dần dần một số điều sẽ trở nên sáng tỏ với anh… Anh sẽ hiểu rằng không phải Chúa Thánh Thần can thiệp để tránh những «phản đòn» bất ngờ hiện ra trước mắt người chơi ngơ ngác. Anh phải tự làm điều đó, bằng cách trang bị cho mình kiến thức tuyệt đối về đường đi của các bi. Anh sẽ học cách trân trọng giá trị của một số phát minh may mắn, cho phép theo cách kỳ diệu thực hiện một cú bi tưởng như không thể bằng một cú đánh hoàn toàn bình thường. Anh sẽ hiểu ý nghĩa của xoáy đảo, thứ có vẻ đi ngược với các quy luật vật lý. Anh sẽ hiểu tốt hơn rằng chỉ có thể có được cảm giác về góc bằng cách phát triển một trí nhớ thị giác đặc biệt qua quan sát căng thẳng và liên tục. Anh sẽ thấy rằng các hệ thống kim cương (bị người ngoại đạo sai lầm xem như một vấn đề đo lường đơn giản nhất) đòi hỏi trước hết và với mỗi cú đánh một tính toán tỉ mỉ, đôi khi còn gây thất vọng. Anh sẽ biết cuối cùng rằng 3C tuy không phải seri game nhưng có một số thế bi điển hình đáng giá vì chúng hứa hẹn một cơ hội tiếp tục nhất định.
Cú đánh băng tự nhiên
Học trò: — Đó là điều khó! — Với thầy có lẽ không, thầy có một cú đánh tự nhiên. Nhưng tôi thường nhận ra rằng chính trong cú đánh băng hầu hết người chơi hay giật cơ.
Thầy: — Đây rồi. Tôi có một cú đánh tự nhiên… và chính anh, người đã làm việc với tôi vài tuần, anh lại phao tin đồn gớm ghiếc này muốn giải thích tất cả. «Ông ấy có một cú đánh tự nhiên!» — «Ôi, nếu tôi có cú đánh của ông ấy!» Tôi đã phải nghe điều đó bao nhiêu lần, những điều sáo rỗng, rùng rợn này. Tất nhiên tôi có kỹ thuật tốt.
Học trò: — Đó chính là điều tôi muốn nói.
Thầy: — Thậm chí kỹ thuật rất tốt! Anh hài lòng chưa? Và hơn nữa — điều đó quan trọng hơn nhiều — tôi biết chính xác những khả năng của nó và những điểm yếu nhất định của nó. Anh có nghĩ kỹ thuật đó tự nhiên hình thành như vậy không? Anh có nghĩ tôi đi ngủ một buổi tối và thức dậy hôm sau hoàn toàn thay đổi không? Tại sao tôi đã áp đặt lên mình, nhất là lúc đầu, kỷ luật sắt đá là đặt chân phải vào mặt phẳng thẳng đứng? Tại sao tôi đã nỗ lực hết sức để «đặt» cơ thể trong thế cân bằng đúng trên hai chân cong đều nhau? Tại sao qua lao động khổ nhọc tôi đã đạt được mức tự động kéo dài và để cơ nằm trên bàn sau mỗi cú đánh? Tại sao với những cú bi xa, tôi đã đến mức duỗi hoàn toàn nhưng mềm dẻo cánh tay và đặt bàn tay trái khá gần B1, ngay cả khi bàn tay phải nắm rất xa về phía sau? Tại sao tôi đã làm tất cả điều đó, nếu như, theo lời anh, tôi có cú đánh tự nhiên? Tại sao, tôi hỏi anh? Chỉ để đạt được một «kỹ thuật chiến đấu» mà — khi mọi thứ diễn ra đúng và tốt — tạo ấn tượng rằng cú đánh đơn giản, thậm chí là bẩm sinh.
Học trò: — Dù nó không phải vậy. Vâng, đó chính là điều đó. Nhưng thầy sẽ thừa nhận rằng người ta có thể lầm về điều đó! Tuy nhiên, có những cú đánh tự nhiên không?
Thầy: — Tôi tin, theo nghĩa thực tế, là không nhiều lắm. Vâng, có những cú đánh rực rỡ, những cú đánh gây ấn tượng vì sự thoải mái của chúng; nhưng đó là sự rực rỡ của thủy tinh và — vì thiếu nền tảng — cả sự dễ vỡ của nó. Nhưng hãy quay lại cú đánh băng. Anh muốn đặt một câu hỏi.
Học trò: — Trước hết tôi muốn nói, vì tôi thấy điều đó ở khắp nơi, rằng luôn khó đạt được một cú đánh thẳng. Tôi có một người bạn đánh cong đến mức người ta làm tốt khi không đứng gần anh ta.
Thầy: — Và vì anh ta là bạn anh, hẳn anh đã cho anh ta một số lời khuyên.
Học trò: — Tôi đã thử… Nhưng làm gì được khi một người chơi kéo theo những lỗi đã trở thành bản năng thứ hai của anh ta theo thời gian?
Thầy: — Cái «giật cơ» đầy hình ảnh của người bạn anh có vẻ với anh chủ yếu liên quan đến cơ bắp?
Học trò: — Chắc chắn rồi… Anh ta gần như đánh cơ theo vòng tròn.
Thầy: — Và anh nghĩ cơ bắp, nếu nó một mình chịu trách nhiệm, dù kém cỏi đến đâu, có thể thực hiện những màn nhào lộn xiếc phi thường như vậy không? Tôi nghĩ đây là chẩn đoán kém, thưa anh. Người bạn của anh đơn giản là nạn nhân của cái giật cơ cổ điển mà anh biết rõ, và tôi không ngần ngại gọi là «giật cơ tinh thần».
Học trò: — Tinh thần?
Thầy: — Cái đầu mới có lỗi. Nó vượt qua nhiệm vụ của mình và nghĩ rằng nhất thiết phải hướng B1 đến mục tiêu của nó. Lên B3. Và một điều kéo theo điều kia, cơ bắp tất yếu bị ảnh hưởng và đóng vai trò đáng tiếc là người đệm đàn, làm hại cho việc thực hiện thẳng của cú đánh. Và rồi chúng ta tất nhiên có sự giật cơ.
Học trò: — Luôn xuất phát từ ý chí bản năng muốn đến B3. Thật đúng! Vậy thì cần ghi nhớ dứt khoát rằng carambol không phải là vấn đề điều khiển từ xa, mà là vấn đề chạm B2 thích hợp và tấn công B1 chính xác.
Thầy: — Người ta suy nghĩ thế bi với ba bi, nhưng thực hiện với hai bi.
Học trò: — Đó là điều thầy phải nói với người bạn của tôi.
Thầy: — Tôi tin vào anh. Nhưng ngoài ra đừng quên chú ý đến vị trí của chân phải; trong cú đánh băng, chân phải phải lùi rất nhiều, để đến từ xa, kéo dài đủ.
Học trò: — Tôi biết rồi. Để truyền cho các bi lực cần thiết một cách logic.
Thầy: — Và bàn tay phải phải nắm cơ đúng cách. Để nó không dao động; để cú đánh thẳng. Và trên hết — điều này có tầm quan trọng tối cao — hãy khuyên người bạn anh để cơ nằm trên bàn sau mỗi cú đánh.
Nếu không có cú massé…
Học trò: — Một câu hỏi nữa. Tại sao cú massé không nằm trong danh sách kỹ thuật?
Thầy: — Vì theo tôi, cú massé thực ra không phải là hệ quả của một cú đánh đặc biệt bằng, mà là hệ quả của một tư thế cơ thể nhất định, nhất là một tư thế nhất định của bàn tay trái, thứ có thể thay đổi tùy theo thể chất của người chơi. Anh đáng lẽ phải biết điều đó, vì anh thực hiện tốt cú massé, phải không?
Học trò: — Đúng vậy và tôi phải nói rằng cú massé là đam mê hoàn toàn của tôi.
Thầy: — Thường thì như vậy. Ngay khi người chơi có thể cầm cơ đúng cách, ngay lập tức họ bị cú massé thu hút. Và sức hút này mạnh đến mức đột nhiên họ có thể dành hàng giờ bên bàn bida… Và biến một mặt nỉ mới thành cái rây, nếu không can thiệp kịp thời. Thật mê hoặc và ấn tượng khi làm cho quả bi vẽ những đường cong ma quỷ. Một mặt người ta gây ấn tượng rẻ tiền với đám đông, mặt khác người ta có ảo tưởng thoải mái rằng mình đã tiến bộ ngay lập tức. Thật là sai lầm lớn! Tôi đã từng nói rằng người chơi sẽ chơi mạnh hơn nếu không có cú massé. Tôi đã nói rằng người chơi sẽ làm chủ kỹ thuật hoàn chỉnh hơn nếu không có massé. Điều đó hoàn toàn hiển nhiên. Nếu trong một seri người chơi phải thực hiện một cú massé, thì đó là vì trong cú đánh trước anh ta không lường trước được thế mặt nạ hoặc không thể tránh nó. Nếu không có massé, và người chơi không có khả năng bù đắp lỗi của mình, anh ta sẽ nỗ lực hết mình vào lao động, tập trung và quan sát để không phạm lỗi đó. Như vậy anh ta sẽ tự động mở rộng kiến thức của mình. Đó là ý nghĩa của khẳng định tưởng như nghịch lý của tôi. Tôi chỉ trách họ là họ quá dựa vào nó, họ ít tính đến điều đó là cú massé — vốn là hệ quả của lối chơi sai — hoàn toàn không phải là nền tảng của seri, mà chỉ và duy nhất là một phương tiện đặc biệt và ngoại lệ để nâng cao nó. Bây giờ chúng ta hãy dần dần bước vào tư duy chơi bida.

Send a message to learn more

14/05/2026

KENO BILLIARDS CLASS
Không chỉ là nơi tập đánh bida.
Đây là nơi học cách hiểu bida.

Tại Keno, học viên được hướng dẫn theo giáo trình được biên soạn và hệ thống hóa chi tiết từ tư duy và phương pháp của Xavier Grétillat — một trong những người có ảnh hưởng lớn trong việc giảng dạy bida carom hiện đại.

Lớp học tập trung vào:
• Kỹ thuật nền tảng
• Tư duy xử lý thế bi
• Hiểu bản chất của retro, rappel, ép phê, series…
• Xây dựng khả năng tự phân tích và sửa lỗi khi chơi

📍 Địa điểm học:
* TP.HCM: linh động, thường tại CLB HT 61/31 – Cô Giang, Quận 1
* Biên Hòa: CLB Relax – 48 Dương Tử Giang

Ngoài việc học trực tiếp tại Keno, học viên còn có thể tiếp cận kiến thức trực tiếp từ Xavier thông qua:

▶ YouTube Xavier Grétillat:
https://www.youtube.com/xaviergretillat

🌐 E-learning & tài liệu chính thức của Xavier với hơn 250 giờ tập luyện bida thông qua video:
https://xaviergretillat.com/

Online training với Xavier:
https://xaviergretillat.com/coaching-par-videos-mail/

Đặc biệt, khi Xavier có mặt tại Việt Nam, học viên Kenno sẽ có cơ hội tham gia các buổi workshop / training trực tiếp cùng Xavier.

Photos from Lớp tập bida Keno's post 13/05/2026

Le Billard, cet inconnu” - “Bida – trò chơi chưa được hiểu đúng" - Chương 5.6 - Kỹ thuật: Cú Cule – Follow shot

Thầy: — Cú cule là gì?
Học trò: — Điều ngược lại với cú retro.
Thầy: — Đúng vậy… nhưng nó có những đặc tính gì và điều gì tạo nên cú đánh này, vốn từ khi có bida, và trước khi đầu cơ da được phát minh, tự nhiên đã được tổ tiên chúng ta áp dụng ngay với ưu ái? Trong cú cule — ý tôi là cú cule ở cự ly gần, loại duy nhất chúng ta có thể kiểm soát — người ta xuất phát từ một thế bi quen thuộc với chúng ta, gần như tương đương với thế mặt nạ, và truyền cho B1 lực tiến về phía trước tối đa, để nó có thể đi hết quãng đường đến B3. Nhưng không đánh mạnh.
Và tại sao không đánh mạnh?
Để B2 ở lại trước mặt ta càng nhiều càng tốt. Đó, phác thảo sơ qua, là cú cule, vốn phụ thuộc đáng kể vào cơ bắp.
Học trò: — Tại sao thầy nói phác thảo sơ qua?
Thầy: — Đơn giản vì bài toán cú cule nhìn tổng thể có vẻ như chưa được giải quyết, theo như tôi biết. Còn phải tính đến B3.
Học trò: — Thầy nói với ai vậy?
Thầy: — Phải không, B3 xuất hiện như một cơn ác mộng thường trực, luôn nằm ngoài tầm với ta; chúng ta không chỉ không được phép bỏ lỡ nó, mà còn phải kiểm soát nó một cách thật chính xác. Vì vậy chúng ta cố gắng đánh B3 sao cho sau carambol nó di chuyển về phía B2.
Học trò: — Tại sao về phía B2?
Thầy: — Vâng, tôi muốn nói vị trí của B3 so với B2, tất nhiên so với B1. Vì chỉ bằng cách này chúng ta mới thực sự có B2 và B3 trước mặt trong cú đánh tiếp theo. Đó là cú cule thuần khiết, được hiểu và thực hiện như vậy, tạo thành một mắt xích đáng tin cậy và không thể thiếu trong seri hiện đại. Để hiểu rõ hơn, hãy đặt một ví dụ (Hình 14). Anh đánh giá cú đánh này như thế nào?

Học trò: — Nếu tôi hiểu đúng, nó đơn giản về mặt lý thuyết: Tôi cố giữ B2 tốt nhất có thể và đánh B3 bên phải, vì B2 sẽ lăn sang trái — như vậy chúng ta có B2 và B3 trước mặt sau cú đánh.
Thầy: — Giỏi. Nhưng bây giờ hãy suy nghĩ về việc thực hiện cú đánh.
Học trò: — Đó mới là vấn đề khó.
Thầy: — Khó khăn gì cần vượt qua về mặt cơ bắp?
Học trò: — Carambol đúng ở B3 để…
Thầy: — Không, không. Carambol đúng ở B3 không phụ thuộc vào cơ bắp mà vào cách lấy B2; điều đó nói sau. Khó khăn cho cơ bắp chỉ là ở việc B1 chạm đúng vào B2. Vì B2 gần như luôn phải được lấy đầy, va chạm này có hệ quả logic là B1 gần như dừng lại một cách không nhận thấy, điều đó tự nhiên ảnh hưởng bất lợi đến sự tiếp tục hành trình của nó. Một hệ quả đã nảy sinh: Sự kịch liệt, hay điều đồng nghĩa với nó là tốc độ, phải bị loại bỏ dưới mọi hình thức khỏi lối đánh trong cú thuận, vì chúng làm tăng tác động không mong muốn của va chạm. Ngược lại, sự chậm rãi sẽ đảm nhận vai trò giảm chấn, nhưng phải là một cú đánh chậm rãi, đi theo, bền vững.
Học trò: — Trong bối cảnh này tôi muốn biết — dù sao thì từ «bền vững» cũng gợi ý cho tôi điều đó — liệu trong một cú cule có nên nắm chắc cán cơ không.
Thầy: — Nếu nắm chắc bằng tay phải, người ta đạt được những ưu điểm sau: 1. Đánh cơ chắc chắn, vì cơ và tay tạo thành một khối và không có sự xê dịch. 2. Kiểm soát và hạn chế chuyển động cổ tay; nếu cổ tay tự do, nó có thể tạo ra một cú va chạm có hại của B1 vào B2. 3. Tự do hoạt động của cẳng tay — vì cổ tay đã bị hạn chế — người thực hiện tự nhiên của sự kéo dài. Tuy nhiên nắm chặt cơ mặt khác dẫn đến một sự cứng nhắc nhất định của các cơ cẳng tay, điều làm giảm sự mềm dẻo. Vì vậy chúng ta phải thỏa hiệp: Bàn tay phải nắm trọn vẹn cán… không hơn. Anh còn câu hỏi nào khác không?
Học trò: — Không, không lúc này.
Thầy: — Kể cả câu hỏi đơn giản nhất, chẳng hạn về chân phải?
Học trò: — Đúng, tôi đáng lẽ phải nghĩ đến điều đó.
Thầy: — Vâng, anh đáng lẽ phải suy nghĩ như sau: Để chơi cú cule đúng cách, nghĩa là chậm rãi và kéo dài, cú đánh phải đến từ xa. Chân phải, kéo toàn bộ cơ thể theo, vì vậy phải trước khi đánh (trừ trường hợp ngoại lệ) được dịch về phía sau.
Học trò: — Thầy nói đến trường hợp ngoại lệ?
Thầy: — Vâng, khi phải chơi những cú cule gần mà người ta sợ xuyên bi.
Học trò: — Làm thế nào tránh xuyên bi trong những trường hợp đó?
Thầy: — Người ta không phải lúc nào cũng tránh được… vì nếu vậy thì quá đơn giản. Một số cú cule do sự gần của B1 và B2 chứa đựng những nguy hiểm như vậy đến mức tốt hơn nên chơi cái gì đó khác. Nhưng có những cú cule ở thế gần, trong đó nguy cơ xuyên bi đang rình rập phải được loại trừ.
Học trò: — Đối với tôi, bài toán cú cule trong thế gần lúc nào cũng được giải quyết: hoặc tôi không đến được B3 hoặc tôi xuyên bi.
Thầy: — Tôi thấy rõ điều đó xảy ra như thế nào. Trong trường hợp đầu, vì B2 ở rất gần, B1 không có đủ thời gian phát triển chuyển động thuận của nó, vì va chạm xảy ra gần như ngay sau khi đánh. Trong trường hợp thứ hai, anh muốn truyền cho bi chuyển động cần thiết và anh xuyên bi vì anh kéo dài quá.
Học trò: — Nhưng làm sao khắc phục?
Thầy: — Trước tiên anh dịch chân phải ra phía trước thêm một chút, để giảm bớt sự kéo dài. Sau đó nghiêng cơ bằng cách nâng phần đuôi lên. Rồi nắm chặt cơ và đánh B1 mạnh rất cao và ngay lập tức kéo cơ về sau khi đánh. Tại sao phải nắm chặt cán, anh nghĩ sao?
Học trò: — Tôi không biết chính xác.
Thầy: — Đơn giản là để dễ kéo cơ về hơn. Và bằng cách này không xuyên bi? Người ta giảm đáng kể rủi ro đó. Và đây là lý giải: Với cách cầm cơ nghiêng này và đánh B1 cao, B1 nhảy lên và nhờ đó tăng thời gian trì hoãn của nó. Hệ quả 1: do cú nhảy của B1, B2 có thời gian để thoát ra. Hệ quả 2: khi B1 tiếp xúc lại mặt nỉ, nó lấy lại xoáy và đà mới và do đó có thể đến B3.
Học trò: — Cú nhảy của B1 tạo nên điều đó.
Thầy: — Đúng, tôi nhắc lại: B1 phải nhảy. Cú nhảy được tạo ra bởi cơ nâng cao và cú đánh giật. Và càng nâng cơ cao, B1 càng nhảy tốt hơn và càng ít rủi ro xuyên bi.
Học trò: — Tại sao không, để tránh xuyên bi một lần và mãi mãi, luôn nâng cơ cao rõ ràng như trong cú massé?
Thầy: — Đó sẽ là một ý tưởng hay. Sẽ không còn xuyên bi nữa… nhưng B1 sẽ đứng lại giữa chừng. Tất cả điều này anh sẽ thấy trong luyện tập. Hãy quay lại thành phần khác trong việc thực hiện cú thuận ở cự ly gần, nghĩa là B3 mà chúng ta, tùy trường hợp, phải carambol về phía này hay phía kia. Tất nhiên sau khi chúng ta đã chạm B2. Đó cũng là lý do tại sao việc carambol đúng ở B3 phụ thuộc vào cách lấy B2. Nhưng cách lấy B2 không bao giờ giống nhau. Cần quen với việc biết các khả năng lấy khác nhau, hay đúng hơn là nhận ra chúng, và điều đó càng khó hơn vì nó phụ thuộc vào từng mm, vì chúng ta phải luôn lấy B2 gần như đầy. Thực tế này cũng giải thích tại sao ngay cả những người chơi lớn trong các cú cule cũng mắc những lỗi đánh giá có vẻ đáng kinh ngạc.
Bài tập thực sự của anh sẽ nhằm mục đích giữ B2 trước mặt và nhất là nhẹ nhàng chạm B3 phía phải nhờ một cách lấy B2 vẫn là ẩn số lớn.

Học trò: — Đó là cú cule trong trạng thái tinh khiết.
Thầy: — Mười lần, hai mươi lần, một trăm lần anh phải tập cú đánh này. Luôn luôn không xoáy, điều đó quan trọng. Khi anh đánh sai, đừng mất bình tĩnh, nhưng luôn cố chỉnh cách lấy B2, sau mỗi lần thử hãy lùi ra để «chụp ảnh» toàn bộ thế bi tốt hơn. Và khi cú đánh thành công, đừng hài lòng với thành công đó. Một cú đánh thành công chỉ có giá trị khi người ta có thể chơi lại nó mãi mãi.
Học trò: — Thật là công việc của người tù!
Thầy: — Đừng thổi phồng! Một công việc thú vị thì không gây chán nản và hơn nữa, nó được đền đáp. Anh sẽ thấy sáng tỏ rất nhanh. Sự sai sót trong thực hiện giảm đi và dù muốn hay không, nhiệt tình của anh tăng lên. Một ngày nào đó cuối cùng — eureka! Thế bi điển hình, cách lấy B2 đó đã rõ ràng trở thành sở hữu của anh.

10/05/2026

1C 1/4 bàn lò Xavier, lâu lâu "bum bum" 1 cái thôi chứ đa số là đạn thả.

06/05/2026

Le Billard, cet inconnu” - “Bida – trò chơi chưa được hiểu đúng" - Chương 5.5 - Cú Đặt Bi - Placement
Thầy: — Cú đặt bi chuẩn bị cho các cú kéo về.
«Nếu anh đặt bi thật tốt, Cú kéo về sẽ nhẹ đi một nửa.»
Châm ngôn yêu thích của người thầy quá cố Vidal của tôi, người mà tôi mang ơn rất nhiều, vẫn còn vang trong tai tôi; ông không bao giờ chán nhắc lại điều đó và nó chứa đựng quá nhiều sự thật đến nỗi người ta nên khắc nó bằng chữ vàng trong tất cả các phòng bida.
Tầm quan trọng của cú đặt bi mà Vidal đã làm nổi bật rõ ràng như vậy có vẻ không được thừa nhận đúng mức với tôi. Tôi không nói đến khán giả, vì khán giả chỉ đánh giá những gì họ thấy. Cú đặt bi không làm họ hứng thú. Chỉ có cú kéo về mới làm họ say mê, vì nó đập vào mắt.
Nhưng tôi nói đến một số người chơi nhất định, những người đã có khả năng đáng kể. Chỉ cần xem họ một lần… Họ thực hiện cú đặt bi vội vàng, thiếu chính xác như thế nào. Người ta có thể nghĩ rằng cú đánh này thực sự không quan trọng. Ngược lại họ dành toàn bộ sự chú ý cho cú đánh tiếp theo, để kéo về một quả bi không thể về được. Vì một cú đặt bi được xử lý cẩu thả chỉ có thể dẫn đến một cú kéo về không hoàn hảo. Hành vi này thực sự kỳ lạ!
Học trò: — Nếu tình cờ thầy bước vào một phòng bida và thấy vô số người chơi nghiệp dư, trong đó đáng tiếc có cả tôi, mắc cùng một sai lầm cơ bản và phạm cùng những lỗi thô thiển, nghĩa là làm sai tất cả những gì thầy thành thạo, hẳn đó là một trò vui thú vị cho thầy.
Thầy: — Không, không, điều đó không làm tôi thích thú. Khi thấy họ chơi như vậy, tôi chỉ đơn giản tự nhủ rằng mình đã may mắn. May mắn trong cuộc đời được làm điều mà có lẽ duy nhất tôi có năng khiếu tự nhiên tốt và điều mà thực sự tôi yêu thích hoàn toàn. Đồng ý rằng tôi đã phải làm việc rất nhiều với bản thân và vẫn còn làm. Nếu anh chỉ biết mức độ hữu ích và thúc đẩy nhanh chóng như thế nào khi quan sát chăm chú và kiên nhẫn làm việc với bản thân; niềm tin và sự chắc chắn như thế nào khi nhận ra rằng điều mà người khác thấy phức tạp và bí ẩn lại rõ ràng và logic với mình. Tuy nhiên, dù được ban tặng đặc biệt đến đâu, trong bida người ta không bao giờ tự coi mình là người vĩ đại, vì người ta nhận ra rất nhanh rằng vẫn còn và luôn còn phải học thêm…
Học trò: — Khi còn trẻ thầy đã rèn giũa tài nghệ dưới trướng Vidal? Đó hẳn là một người thầy tuyệt vời? — Tại sao thầy mỉm cười?
Thầy: — Vì câu hỏi của anh nhắc tôi nhớ đến một câu chuyện vui mà tôi muốn kể cho anh. Tôi dạy cho một người bạn, người sở hữu tòa nhà nơi tôi ở. Vâng, anh ta không thuộc nhóm những người chơi say mê. Anh ta trên hết muốn chinh phục vài ly aperitif ở quán cà phê nơi anh ta chơi theo cách nhanh nhất. Anh có thể hình dung rằng trong hoàn cảnh đó không thể nói đến việc dạy nghiêm túc, và người bạn của tôi chỉ tiến bộ chậm chạp. Sau khi chờ anh ta vài lần vô ích, một ngày nọ anh ta gõ cửa phòng tôi và nói thẳng thắn, nhưng với giọng lúng túng: «Tao cảm thấy không thoải mái với điều sắp nói, nhưng những buổi học của chúng ta không ổn.» Tôi biết anh ta, anh ta là tên nghịch ngợm không thể chữa được. Nhưng lần này anh ta nghiêm túc, tôi cảm thấy vậy. Trước vẻ mặt ngơ ngác của tôi, anh ta liền thêm: «Đừng lo, mày không có lỗi gì, mày làm hết sức mình… Nhưng — nói thế nào nhỉ — mày chủ yếu là dân chuyên nghiệp. Điều tao muốn là một người thầy thực sự, có thể nói chính xác với tao với tư cách chuyên gia tao thiếu sót ở đâu… nói ngắn gọn, người có thể đưa tao tiến nhanh.» «Tao không biết con chim hiếm như vậy» tôi nói với vẻ vui. «Nhưng điều đó tồn tại» anh ta tiếp tục không nao núng, «điều đó tồn tại và mày cũng biết. Và vì tao phải nói thật hết, tao sẽ nói điều tao muốn. Tao muốn học với thầy của mày, vì ông ấy là người thầy giỏi, ông ấy đã tạo ra một học trò tốt từ mày.» Anh ta biến mất với nụ cười tinh quái.
Học trò: — Câu chuyện hài hước.
Thầy: — Sau màn giải trí thú vị này, hãy quay lại những vấn đề nghiêm túc hơn, về cú đặt bi. Có hai loại. Trước tiên là cú đặt bi xấp xỉ, mà chúng ta áp dụng đây đó, như chất kết dính, khi các bi muốn thoát ra. Điều đó không liên quan đến chúng ta ở đây. Còn có cú đặt bi chính xác hay cú đặt bi cho kéo sát, mà chúng ta đã nói đến một lần và luôn gặp trong seri, vì với cú kéo ngắn nó tạo thành một đôi không thể tách rời; chúng ta tất yếu luôn thấy nó ở đầu ra của thế mắt kiếng khi thế bi được khai thác hết, như cơ cấu chính của một chu kỳ thực sự: đặt bi, kéo về, khai thác thế bi, đặt bi v.v.
Học trò: — Nếu tôi hiểu đúng, cú đặt bi cho kéo sát là một kiểu mắt xích giữa thế mắt kiếng và cú retro ngắn.
Thầy: — Rất đúng, và chính vì vậy việc thực hiện (cú đẩy cơ) đòi hỏi tư thế trung gian của chân phải giữa tư thế dùng cho thế mắt kiếng và tư thế dùng cho cú retro ngắn — và tất nhiên luôn luôn — trong mặt phẳng thẳng đứng. Khi nào thì được gọi là cú đặt bi đúng?
Học trò: — Khi người ta có trước mình một cú kéo về cho phép B2 vào.
Thầy: — Vâng, với điều kiện là bi cần kéo về đứng ở khoảng cách thích hợp, không quá xa, không quá gần.
Học trò: — Tôi hiểu. Điều quan trọng là nhịp độ đúng.
Thầy: — Và nói đến nhịp độ có nghĩa là đồng thời nghĩ đến chuyển động ném viên đá càng gần vạch càng tốt.
Học trò: — Bằng cách kéo dài nhiều hay ít.
Thầy: — Điều chúng ta biết từ các cú kéo retro. Nhưng nếu trong các cú retro chuyển động này đòi hỏi một sự trơn tru không thể thiếu, thì ở đây nó phải trải qua một thay đổi toàn diện; thay vì sự nhanh nhẹn, bây giờ là sự theo dõi chậm rãi của cẳng tay, vì trong cú đặt bi chúng ta không cần retro.
Học trò: — Gần giống như với thế mắt kiếng.
Thầy: — Chắc chắn, vì cú thế mắt kiếng và cú đặt bi có cùng bản chất.
Học trò: — Cùng bản chất sao?
Thầy: — Chúng thực sự có cùng bản chất. Hãy quan sát một người chơi có kinh nghiệm khi anh ta đặt B2 sau khi gần như khai thác hết thế mắt kiếng. Thực ra anh ta đã làm gì? Anh ta đơn giản mở rộng thế bi đó một cách chủ ý bằng một khoảng cách thuận lợi. Vâng, nhưng với cú đánh dài hơn nhiều. Tất nhiên với cú đánh kéo dài, và để đạt được sự kéo dài đó dễ dàng hơn, chân phải rời tư thế đã chiếm cho cú thế mắt kiếng để chiếm tư thế mới trước khi đặt bi: nó được đặt lùi rõ ràng. Nhưng hai cú đánh này — tôi nhắc lại — có cùng bản chất. Cái này — thế mắt kiếng — là một cú đẩy thuần túy bằng trọng lượng cơ, thứ bị hãm lại, như chúng ta biết, bởi trọng lượng của quả bi. Cái kia là một sự kéo dài bằng cẳng tay. Những sự khác biệt tinh tế trong mức độ kéo dài, tùy theo phải chơi mạnh hơn hay yếu hơn, chúng ta chỉ đạt được bằng tư thế của bàn tay phải, thứ luôn chịu trách nhiệm điều chỉnh. Bàn tay phải nắm cán cơ xa về phía sau hoặc gần về phía trước hơn.
Học trò: — Vậy nếu người ta làm chủ cú đánh đầu tiên, dành cho thế mắt kiếng…
Thầy: — Thì không xa lạ gì để thực hiện được cú thứ hai: cú dành cho đặt bi.

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


Ho Chi Minh City