25/06/2026
TRAI KHÔN TÌM VỢ CHỢ ĐÔNG GÁI KHÔN TÌM CHỒNG GIỮA CHỐN BA QUÂN
Hôm rồi có môn sinh cũ ghé thăm, em nói: “Thời vào Huế học đại học, em đăng ký tập Karate. Năm 2018, em thi Huyền đai và được tham gia chuyến “hành quân” lên Bạch Mã. Hiện em đang công tác ở Đà Nẵng, có gia đình và một cháu trai 3 tuổi”. Tôi hỏi “Anh ấy người cùng quê Quảng Bình à?”. “Dạ, anh người Đà Nẵng, là môn sinh của Nghĩa Dũng Karate, và cùng mang ba lô “hành quân” lên Bạch Mã một lần với em... Trong chuyến đi, anh ấy để ý em, thích em, làm quen, và rồi tình yêu đến, chúng em trở thành vợ chồng”.
Tôi không ngạc nhiên, bởi hơn 45 năm kể từ ngày tôi đưa môn sinh “hành quân” lên Bạch Mã, đã có nhiều, rất nhiều em như thế - qua chuyến đi họ nhận ra nhau, yêu nhau, và trở thành vợ chồng; có cả em còn đặt tên cho con mình là Anh Đào, Hoàng Yến, Đỗ Quyên, Bạch Mã nữa cơ!
Thế đấy, đường “hành quân” lên Bạch Mã xa ngái (cả đi và về khoảng 50km), đèo cao, dốc đứng, nắng cháy, mưa nguồn, mệt, đói, khát, lạnh, cả hiểm nguy... cùng với vô số tình huống chực chờ sẽ là phép thử chính xác nhất không chỉ giúp mình biết mình là ai mà còn giúp mình biết người bên cạnh mình là ai...
Sau đây là một số tình huống tiêu biểu:
Tình huống một: 3g30’ sáng tập kết ở Tổ đường, 4g sáng lên xe đến chân núi Bạch Mã, 5g30’ sáng bắt đầu leo núi... Đến cây số 3, mới 7 giờ sáng mà mặt trời thiêu đốt, mồ hôi như tắm, hai chân rệu rã, ba lô nặng trịch, mệt đứt hơi... Trong lúc có người nghiến răng chịu đựng, tự động viên mình: “Mệt lắm rồi nhưng hãy cố lên, các bạn ấy đi được thì mình cũng phải đi được, không sao cả, cố lên ta ơi”; và rồi anh ta ngẩng cao đầu mà đi, “hiên ngang như ra trận ngày nào”. Nhưng cũng có kẻ nhếch nhác, vừa lê lết vừa lằm bằm: “Biết khổ ri tui đâu thèm đi. Mà sao không ai nói cho tui biết trước hỡi trời. Ác chi mà ác!”. Thế rồi anh ta ngồi bệt giữa đường, tiếp tục than vãn, tiếp tục trách móc. Anh ta banh ba lô ra, chai nước đã hết sạch, chỉ còn bao gạo, “Hì, đói chưa chắc chết nhưng mệt như ri chắc chết”, xong anh ta ném bao gạo vào bụi cỏ bên đường. A, còn bánh đường đen, tổ trưởng biểu mang theo để tối nấu chè. Anh ta cầm bánh đường cạp, khới ngồm ngoàm, “Hừ, không có chè không chết nhưng mệt như ri chắc chết... Mà đã có mấy thằng ngu mang theo rồi, lo chi”.
Tình huống hai: Lệnh nghỉ chân 15 phút. Có kẻ lục lọi ba lô rồi lôi ra chai nước không còn một giọt, anh ta bèn quay sang giật chai nước của người bên cạnh rồi ngửa cổ nốc một nghỉn, xong còn đổ nước ra tay rửa cái mặt nhớp nháp mồ hôi. Trong lúc đó, có người cầm chai nước trên tay định uống, bỗng chững lại, anh ta quay qua mấy bạn nữ bên cạnh, trao chai nước và nói “Mời bạn! Cứ uống tự nhiên, tôi vừa mới uống xong”.
Tình huống ba: Mãi đến 3 giờ chiều mới tới địa điểm cắm trại. Tổ trưởng lệnh: Nam phụ trách đóng trại, cùi nước, kiếm củi, kê bếp, làm hố rác và hố vệ sinh. Nữ phụ trách nấu cơm. Trong lúc một số võ sinh nữ ngồi dưới bóng cây chải tóc, lướt điện thoại và nói cười chỉ chõ này nọ thì hai võ sinh nữ chùm hum thổi lửa - do bếp kê quá thấp, củi nửa khô nửa ướt nên khói bay mịt mù; lưng em nào cũng ướt đầm mồ hôi, mặt em nào cũng lấm lem lọ ngọe... Riết rồi nồi cơm cũng chín, thức ăn cũng nóng hổi ngon lành. Mọi người nhường nhau ngồi quanh tấm bạt chờ đợi. Bỗng có anh chàng không chịu nỗi bèn đứng dậy xúc một tô cơm thật đầy, thức ăn thật đủ, rồi cắm đầu cắm cổ nhai, húp, nuốt như sắp chết đói. Cho đến khi hiệu lệnh truyền thống kết thúc “Giờ cơm đến rồi - giờ cơm đến rồi. Mời anh xơi - mời anh xơi. Nâng bát cơm lên cao này - nâng bát cơm lên cao này. Ta cùng ăn - ta cùng ăn” thì bát cơm trên tay anh ta cũng vừa vét cạn.
Tình huống bốn: Buổi tối trước giờ ngủ là khoảng thời gian tự do: Tự do vui chơi, tự do chuyện trò, tự do ngắm sao... Trong lúc một tốp các em nam và nữ quây quần bên nhau ngửa mặt ngắm sao trời... Ô là là, trời đầy sao, lung linh ngàn sao... Này sao ngưu lang, này sao chức nữ, này sao chỉ đường, này “Sông ngân hà vịt lội không ướt lông. Rùa kêu đá nổi thiếp không bỏ chàng”... thì một tốp em khác chen chúc trong trại, chong đèn đánh bài tiến lên và chọc nhau cười hô hố.
Tình huống năm: 4 giờ sáng được bạn bè đánh thức dậy để ra Hải Vọng Đài chờ ngắm mặt trời lên. Nhiều bạn mắt nhắm mắt mở nhưng rồi cũng háo hức chui ra khỏi lều, trong lúc nhiều bạn khác ú ớ chi đó một chút rồi quấn mền ngủ tiếp.
Đến đây e tóm lại được rồi: Rằng đường hành quân lên Bạch Mã đầy cam go, thử thách, qua đó ai là ai không che được mắt ai. Rằng cha ông ta xưa dạy “Trai khôn tìm vợ chợ đông, gái khôn tìm chồng giữa chốn ba quân”, nhưng với Nghĩa Dũng Karate thì chẳng cần thế; để biết mình, để biết người, để chọn bạn, để chọn người yêu, cả để chọn vợ chọn chồng cứ theo thầy mang ba lô “hành quân” lên Bạch Mã mà chọn là chắc ăn nhất.