10/11/2025
Vườn tâm hồn 😍😍😍
Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Vườn Tâm Hồn, KĐT Ecopark, Hung Yen.
"We cannot pre-write the script of our lives...
But we can design and build a plan for our daily life or each stage of the journey —
and take bold, determined actions according to that plan to reach our destination."
10/11/2025
Vườn tâm hồn 😍😍😍
21/10/2025
“Một cây làm chẳng nên non,
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao”
Thủy sinh, Thổ dưỡng ngọt ngào,
Trời yên, Người lại thêm bao an lành!
Nguyện cầu mưa bão tan nhanh 🙏🙏🙏
Kim Quang lấp lánh trên cành reo vui…
ĐN, 21/10/2025 (01/09/2025)
30/08/2025
Xem Mưa Đỏ 1 lần,
thật khó có thể nhớ hết từng chi tiết, từng nhân vật trong phim…
- Một phần vì mình không đọc trước bất kỳ review nào (ngoài lời giới thiệu trước khi phim ra mắt).
- Một phần vì khi xem, mình để cảm xúc dẫn dắt, thả mình theo mạch phim một cách tự nhiên, không “phòng bị”.
- Và quan trọng nhất là mình đã bước vào rạp với tâm thế của một người con Việt Nam – có ông bà từng rèn vũ khí đánh giặc, có cha mẹ xông pha trận mạc, có bác-có chú là liệt sỹ đã ngã xuống cho Độc lập – Tự do của Dân tộc.
Mình cũng rất bất ngờ với các chi tiết trong phim (đánh thức trong mình những ký ức và liên tưởng). Đặc biệt là khi:
- Nghe giọng anh Tạ cất lên đầy thân thương, gần gũi. Chất giọng, ngữ điệu và dáng vẻ nông dân ấy khiến mình nhớ về những người bạn, người thân nơi quê hương xứ Thanh.
- Thấy cô Hồng vừa lái đò, vừa làm y sỹ chăm sóc thương binh. Hình ảnh ấy gợi nhắc về mẹ mình – một cô Thanh niên Xung phong từng vừa tham gia sản xuất, làm đường, vừa trực chiến, vừa làm y sỹ trong doanh trại, vừa cõng bộ đội (bố mình) qua sông năm nào.
- Ngắm hai bóng hồng trong tà áo dài Nam tại bàn đàm phán Paris, mình hồi hộp theo từng biểu cảm trên gương mặt họ. Đôi lúc phân vân đâu là Madam Bình, nhưng chính chi tiết ấy lại gợi cho mình hình ảnh của hàng vạn phụ nữ Việt Nam kiên trung: vừa làm hậu phương, vừa sẵn sàng xông pha trên mặt trận vì hoà bình.
- Chiến sỹ cộng sản Cường và ngụy quân Quang hội thoại, chiến đấu, rồi hi sinh cùng chiếc khăn bị xé đôi nhưng tạo thành hình chữ S- như biểu tượng của nước ta thời ấy: dẫu chia cắt, vẫn là một hình hài thống nhất.
Và cảm giác xót xa tột cùng khi nhìn thấy cảnh các chiến sỹ:
- Người ra đi khi còn chưa kịp xung trận;
- Người lấy thân mình chắn đạn bom cho đồng đội;
- Người bị quân thù thiêu đốt;
- Người quyết tử làm hoa tiêu;
- Người nằm lại dưới lòng sông đỏ máu với hàng trăm vết thương tích trên người…
dù vào thời điểm nào, hình thức nào… những sự hi sinh ấy cũng khiến ta day dứt mãi…
⸻
Với hơn 120 phút chiếu rạp, Mưa Đỏ chắc chắn không thể diễn tả hết được mấy chục năm Đất nước ta, Dân tộc ta chiến đấu, hi sinh giữa mưa bom bão đạn, cũng không thể kể trọn hành trình 81 ngày đêm khói lửa ở Thành cổ. Nhưng chính sự giới hạn ấy lại khiến ta thấy mình cần có trách nhiệm hơn: phải tìm đọc, tìm nghe, tìm xem, tìm hiểu thêm để hiểu rõ hơn về Lịch sử, để Nhớ rõ hơn về Công lao và Sự Hi Sinh của lớp lớp thế hệ Cha Ông!!!!
Đó cũng chính là ý nghĩa sâu sắc nhất mà thế hệ con cháu như mình cảm nhận được sau bộ phim. Ý nghĩa ấy vượt lên trên hết thảy mọi điều, khích lệ và tạo động lực cho Tình cảm Biết ơn và Hành động Yêu nước!!!
Xin dành không gian bình luận cho giới chuyên môn, còn chúng ta… hãy cứ xem và cảm nhận…
Xem một lần chưa đủ để cảm, thì xem lại lần 2, lần 3… để thêm Tự hào - Biết ơn và thêm Yêu Đất Nước ❤️
❤️❤️❤️ Bởi “Yêu Nước Lòng Ta Trong Sáng Hơn”!!! 🇻🇳🇻🇳🇻🇳🇻🇳
Đỏ
09/06/2025
Có 1 sự dễ thương không hề nhẹ và đồ uống thì thơm, ngon, thanh, mát…
Mời cả nhà ạ!!!!
From Đà Nẵng with Love ❤️
11/05/2025
HẠT GIỐNG CỦA NÀNG🎋
Chuyện được Giang viết trong một ngày rất đỗi nhẹ nhàng – ngày mà thế giới dành để nhắc nhớ đến những người vẫn âm thầm lặng lẽ yêu thương chúng ta- Ngày Của Mẹ ❤️ Mời các bạn cùng đọc nhé!!!
————
Ngày xưa, ở rìa thế gian, có một mảnh đất cằn cỗi đến nỗi gió cũng lưỡng lự khi thổi qua, chim cũng không nỡ đậu xuống. Đó là mảnh đất của một người đàn ông cô độc, lặng lẽ sống bên đống tro tàn của những ước mơ mà chính anh đã lãng quên.
Một ngày nọ, một cô gái mang theo đôi mắt biết cười và chiếc túi nhỏ chứa đầy những hạt giống kỳ diệu, đi ngang qua. Nàng lắng nghe câu chuyện của mảnh đất – dù chẳng ai kể. Bởi nàng có đôi tai lắng được cả những tiếng thở dài của gió, và trái tim thấu được cả những nỗi niềm chưa kịp thành lời.
Nàng ngỏ lời:
– “Tôi có những hạt giống… nếu anh muốn, tôi sẽ gieo trồng cùng anh. Đất có thể hồi sinh, nếu ta biết yêu thương.”
Và thế là, họ bắt đầu. Nàng dùng tay không làm mềm từng nắm đất, nhỏ giọt nước thương yêu vào từng hạt giống, rì rầm hát ru bằng những câu chuyện về hi vọng và mùa màng. Rồi hai mầm non bật dậy, vươn mình xanh tốt như thể chưa từng biết thế nào là cằn cỗi. Những bông hoa đầu tiên nở ra từ lòng đất hôm ấy – chính là phép màu.
Thế nhưng, khi hoa bắt đầu khoe sắc, người đàn ông lại khát khao chiếm hữu… Anh ta muốn những bông hoa là của riêng mình, không cần đôi tay mềm mại của nàng nữa. Anh ta dùng luật lệ, dùng ràng buộc, rồi cuối cùng – dùng cả sự cay nghiệt, độc ác để giữ lấy.
Nàng, dù đớn đau, vẫn chấp nhận bước đi. Không phải vì yếu đuối. Mà vì nàng hiểu: hạt mầm cần đất – chứ không thể trôi dạt cùng nỗi buồn. Nàng rời đi, để cho cây được sống, dù không còn đôi tay mình ấp ủ.
Thế rồi, một ngày, nàng nghe tin: mảnh đất xưa kia giờ đã trở thành khoảng trống chua cay. Người đàn ông đã tưới tẩm lên mảnh đất những gáo nước chứa đầy sự giận giữ, oán bận và ác ý, khiến những cánh hoa úa dần, từng chút một. Cho đến khi, bông hoa trên một thân rũ xuống và cây bị nhổ bật gốc và quăng ra khỏi khu vườn như một vật thể thừa thãi.
Người ta chỉ nhìn thấy một cành cây khô và những cánh hoa héo úa.
Chỉ có nàng – là người duy nhất nhìn thấy bên trong đó là những hạt mầm vẫn còn thì thầm sống.
Nàng mang cây về. Trên mảnh đất mới – tuy nhỏ – nhưng được tưới bằng thương yêu mỗi sớm. Nàng gọi cây bằng tên cũ, kể chuyện xưa, trò chuyện như chưa từng cách xa. Và dẫu biết không dễ để hoa nở lại ngay, nàng vẫn tin, những hạt mầm ấy – một ngày kia – sẽ hồi sinh.
Bởi hơn ai hết, nàng hiểu:
Mỗi hạt giống mà nàng từng gieo trồng đều là hiện thân của một phần linh hồn, ký ức và tình yêu bất diệt.
⸻
Có những người mẹ, cả đời không cần sở hữu điều gì – chỉ cần được chăm sóc, được nhìn thấy và được tin vào vẻ đẹp tiềm tàng trong mỗi sinh linh mình đã từng nâng niu.
Bởi tình yêu của mẹ không cần điều kiện, không đòi hồi đáp – mà luôn âm thầm ươm lại điều đã bị lãng quên, khơi dậy điều từng bị tổn thương…
Để những gì tưởng chừng như đã mất – một ngày nào đó, nở hoa lần nữa.
ĐN, 11/05/2025
01/05/2025
❤️ TỰ HÀO LÀ NGƯỜI VIỆT NAM 🇻🇳🇻🇳🇻🇳
Dù có khiêm hạ đến bao nhiêu, thì hôm nay – bạn và tôi, tất cả chúng ta – đều có thể tự hào, tự tin, kiêu hãnh, ngẩng cao đầu khi nhìn lại chặng đường đã qua của Đất nước mình – đất nước Việt Nam.
Chúng ta là con cháu của một dân tộc anh hùng. Chúng ta đang sống trên dải đất (hình chữ S) đã được tưới bằng máu, nước mắt và cả những giấc mơ không thành của biết bao thế hệ đi trước.
Và tôi hiểu rất rõ rằng:
– Để hôm nay chúng ta được sống trong hòa bình, được hít thở bầu không khí tự do, được yêu thương, học tập, làm việc và mơ ước… là nhờ vào biết bao lớp người đi trước đã lặng lẽ hy sinh, tận tụy cống hiến, đã dâng trọn tuổi xuân, trí tuệ, mạng sống và tình yêu nước.
Xin được thành kính cúi đầu tri ân:
– Tạo hóa và đất trời, ơn trên các cõi linh thiêng – đã gìn giữ, chở che cho dân tộc Việt Nam đi xuyên qua những giông bão ngàn năm.
– Các bậc tiền nhân – từ thời Hùng Vương dựng nước Văn Lang, Hai Bà Trưng, Bà Triệu khởi nghĩa giữ nước, đến các triều đại Đinh, Lý, Trần, Lê… – đã đặt nền móng cho văn hóa, bản sắc và lòng yêu nước kiên cường muôn đời sau.
Xin cảm ơn Đảng, Bác Hồ kính yêu, cùng những người đi trước – những người đã cắm ngọn cờ đầu tiên giữa bão lửa chiến tranh, dẫn lối dân tộc thoát khỏi ách nô lệ, giành lại độc lập, tự chủ.
Xin cảm ơn những người Anh, người Chị – những người lính đã nằm lại dọc đường Trường Sơn, trên sông Thạch Hãn, nơi chiến hào khốc liệt, nơi rừng sâu núi thẳm. Cảm ơn những người Mẹ, người Cha – đã tiễn con ra trận bằng nước mắt, nhưng lòng đầy kiên cường. Cảm ơn những người dân bình dị – tay cuốc tay cày – mà trái tim luôn hướng về Tổ quốc.
Chính nhờ sự hy sinh ấy, cống hiến ấy, mà hôm nay – sau 50 năm thống nhất – đất nước chúng ta đã hồi sinh và vươn mình mạnh mẽ trên bản đồ thế giới…
Được sống, được là người Việt Nam – đó là một hạnh phúc lớn lao, là món quà nhân duyên thiêng liêng mà chúng ta đã vinh dự nhận được.
Xin cảm ơn thế hệ trẻ hôm nay – những người đang tiếp nối hành trình bằng tri thức, sáng tạo và lòng yêu nước hiện đại.
Và tôi cũng biết ơn chính mình – người đang sống với lòng biết ơn sâu sắc, với khát vọng được tiếp nối những giá trị Việt Nam tử tế và nhân văn.
…..
50 năm nhìn lại, không chỉ là để nhớ – mà là để sống xứng đáng hơn.
Tự hào là người Việt Nam!!!
Hạnh phúc vì được sống trong thời bình!!!
Xin được ghi nhớ và gìn giữ – không chỉ trong ngày hôm nay, mà trong từng hơi thở của cuộc đời – niềm tự hào mang tên Việt Nam.
Và nếu có một lời ước cho tương lai, thì tôi ước mình – và con cháu mai sau – mãi giữ được ngọn lửa biết ơn, tự hào và yêu nước như hôm nay. Để dẫu chỉ là một hạt bụi nhỏ trong dòng lịch sử lớn lao, tôi vẫn luôn thuộc về Đất nước – với trọn vẹn một trái tim biết ơn.”
Quá nhiều điều không thể diễn tả hết bằng lời…
(Xin cảm ơn các hình ảnh đẹp được chia sẻ trong suốt những ngày qua, xin được tải về lưu lại trong bài viết này 🙏🙏🙏)
Mai Nguyên Thế Giang
01/05/2025
"Đây là hình ảnh cuối cùng của liệt sỹ Nguyễn Thị Tư, sinh năm 1937, quê ở ấp Trung Hưng 1B, xã Vĩnh Hưng, huyện Vĩnh Lợi, tỉnh Bạc Liêu, cùng con gái bé nhỏ Lê Mỹ Linh, sinh năm 1971, khi đó mới 10 tháng tuổi.
Vào khoảng 6 giờ chiều ngày 14-2-1972, tên đại úy Phước - Tiểu đoàn trưởng bảo an ra lệnh cho một đại đội bao vây, bắt chị Tư. Chúng đánh đập rất dã man bắt chị khai ra hầm bí mật của chồng chị là xã đội trưởng Năm Dõng và các du kích mật Mỹ Trinh đang trú ẩn. Không khai thác được gì, tên Phước ra lệnh: “Bắn chết, cắt lỗ tai mang về cho tao”.
Nhưng chị đề nghị để chị cho con bú xong rồi hãy bắn. Trước nòng súng của giặc Mỹ, chị vẫn cố gượng dậy, giật đứa con 10 tháng tuổi của mình để cho bé bú những giọt sữa cuối cùng.
Ở hoàn cảnh này, chị sẽ phải ra đi trong sự đau đớn tột cùng vì bị kẹt lại đứa con còn đang bú mẹ. Giá như chị không vướng bận đứa con nhỏ thì chắc chắn rằng chị cũng hiên ngang như Võ Thị Sáu ra pháp trường.
Không gì có thể so sánh được sự thiêng liêng cao cả, vĩ đại của tình mẫu tử. Rất nhiều thế hệ phụ nữ Việt Nam đã hy sinh, cống hiến cho hòa bình, độc lập dân tộc những mất mát vô cùng to lớn, cả thiên chức cao quý nhất của người phụ nữ là quyền làm mẹ.
Cảm phục chị, nhà thơ Bùi Văn Thanh đã sáng tác bài thơ "GIỌT SỮA CUỐI CÙNG" để kính tặng người liệt sỹ anh hùng du kích Nguyễn Thị Tư. Một năm, sau khi bài ca cổ “Giọt sữa cuối cùng” đầy xúc động ra đời, Nguyễn Thị Tư được Đảng, Nhà nước phong danh hiệu liệt sĩ.
Hiện nay gia đình liệt sĩ Nguyễn Thị Tư cùng người con Lê Mỹ Linh năm xưa vẫn sống tại ấp Trung Hưng 1B, xã Vĩnh Hưng A, huyện Vĩnh Lợi.
Bài thơ như sau:
Bú đi con, những giọt sữa cuối cùng.
Bởi thời gian sẽ không còn nhiều nữa!
Con sinh ra trong chiến tranh khói lửa.
Bú nhiều vào vì lần cuối nghe con!
Lúc nữa thôi , thân xác mẹ chẳng còn.
Giọt sữa trắng sẽ hoà cùng máu đỏ.
Bú đi con để mai sau hiểu rõ.
Những kẻ thù chia cắt mẹ con ta!
Chúng bắt mẹ tra tấn để tìm cha.
Nhưng mẹ quyết không khai lời nào hết!
Là du kích mẹ đã thề dù chết?
Cũng kiên trung, bất khuất trước kẻ thù.
Bú đi con, bố vẫn ở chiến khu
Quyết chiến đấu cho đến ngày toàn thắng!
Chiến tranh mà, ôi bao điều cay đắng.
Bú đi nào thiên thần nhỏ của ta!
Từ ngày mai con chỉ có mình cha.
Nhưng dân làng sẽ nuôi con khôn lớn!
Kẻ thù kia có ác ôn bặm trợn..
Không bao giờ thắng nổi cả lòng dân.
Bú nhanh con thời khắc đã đến gần!
Chúng chỉ cho mẹ con mình mười phút.
Cố bú đi, cố bú nhiều một chút!
Giọt sữa cuối cùng mẹ dành để cho con!
Mẹ buông con khi bầu vú vẫn căng tròn..!
Tiếng súng nổ đã cắt ngang dòng sữa.
Con khóc lịm giữa một ngày nắng lửa.
Giọt sữa lưng trời... như vành trắng khăn tang!"
——
Đọc những dòng viết và bài thơ “Giọt sữa cuối cùng” về liệt sĩ Nguyễn Thị Tư, tôi không thể kìm được nước mắt. Giữa thời khắc sinh tử, trước nòng súng của kẻ thù, người mẹ ấy không van xin cho sự sống của mình, mà chỉ xin được cho con bú lần cuối. Khoảnh khắc ấy không chỉ là sự can trường của một người chiến sĩ, mà còn là biểu tượng cao cả nhất của tình mẫu tử – thiêng liêng, bất tử và đau đớn đến nghẹn lòng.
Chị Tư ra đi, để lại giọt sữa lưng trời và một đứa con thơ chưa đầy một tuổi. Nhưng tình yêu của chị không mất đi, mà hóa thành sức mạnh bất diệt, truyền lửa cho bao thế hệ. Tôi tưởng tượng hình ảnh em bé Lê Mỹ Linh năm xưa, được nuôi lớn bằng không chỉ dòng sữa mẹ mà còn bằng tinh thần bất khuất và nghĩa tình của cả làng quê.
Bài thơ của nhà thơ Bùi Văn Thanh đã làm sống dậy cả một bi tráng lịch sử, nơi người phụ nữ Việt Nam không chỉ là mẹ, là vợ, mà còn là chiến sĩ. Và “giọt sữa cuối cùng” ấy – không chỉ là sữa – mà là máu, là nước mắt, là hy sinh, là tình yêu và là khát vọng sống, khát vọng độc lập được chắt ra từ trái tim người mẹ.
Chị Tư không chỉ là liệt sĩ. Chị là Mẹ – theo nghĩa thiêng liêng và trọn vẹn nhất.
08/04/2025
🇻🇳 Địa Đạo - Mặt trời trong bóng tối!!! 🇻🇳
Mình chuẩn bị khá nhiều giấy ăn trước khi vào phòng xem “Địa Đạo”… nhưng suốt hơn 2h xem phim, mình chỉ dùng có duy nhất một tờ… ☺️
Không phải phim không có những cảnh xúc động, nghẹt thở, cao trào… mà bởi vì những cảm xúc đó không lớn bằng sự háo hức, tò mò và sự tập trung cao độ cho những hình ảnh vất vả, đau thương, chân thật, hào hùng và đầy nghĩa tình, hào khí… Đó cũng chính là lý do có đôi lúc mình khóc đấy, cười đấy, rồi lại dừng ngay… lại căng mắt, nín thở để không bị sao nhãng…
Mình thích “Địa đạo” vì nhiều lý do - mà phần lớn mọi người đều đã chia sẻ, phân tích. Nhưng có 1 điều (mà có lẽ còn ít người nhắc tới) khiến mình cũng rất ấn tượng và đồng cảm… đó là cách tình yêu đến trong chiến tranh- mà cụ thể ở đây là cách “Ba Hương” yêu thương “Tư Đạp”…
Mình thích diễn biến tâm trạng của “Ba Hương”, thích cách cô gái ấy tự mình đi xác minh lý lịch của người (được cho là đã hứa gả cho mình)… - Mình thích cái tát và tiếng chửi của cô ấy khi quay trở về!!! ☺️
Và đó cũng là đoạn mình vừa khóc, vừa cười 🥰
Mình tin, nếu xem “Địa Đạo”, mắt bạn cũng sẽ không nhòe lệ ướt!!! Vì còn bận để dành từng giây phút của mình cho sự trân trọng, khâm phục, tự hào và biết ơn 🙏🙏🙏 
🇻🇳🇻🇳🇻🇳 Trong những ngày này, “Địa Đạo” càng phát huy ý nghĩa và giá trị lớn lao của một tác phẩm điện ảnh, một sản phẩm văn hóa- một minh chứng cho sức mạnh dân tộc Việt Nam 💕🇻🇳🎋🇻🇳💕
Mong “Địa Đạo” tạo được truyền thông rộng khắp và giành được các Giải thưởng lớn quy mô Quốc tế!!!
(để chúng ta có hơn 1 lý do để Chào mừng ngày Giải phóng miền Nam thống nhất Đất nước…) 🇻🇳🇻🇳🇻🇳
Biết ơn và Biết ơn 🙏🙏🙏
(Hôm nay vô tình mua đồ ở “GenViet Jeans” xong gieo được quẻ “Bát Thuần Chấn” biến “Địa Lôi Phục”)