Diet Plans Việt Nam

Diet Plans Việt Nam

Share

Coaching online và offline với chiếc phòng tập 1-1 nhỏ, bình yên tại Liễu Giai, Hà Nội Online training & 1-1 training

06/06/2026

Trúc thành công giảm 8kg sau 1,5 tháng coach

Thật sự là rất tự hào. Con số 8kg sau 6 tuần coach là kết quả, nhưng hành trình mới là điều đáng mừng. Từ không vận động tới đi bộ trung bình 15k bước/ngày. Từ không tập tới tập gym đều đặn 3 buổi/tuần. Từ mì đen, mì lạnh, mandu chiên tới các bữa ăn lành mạnh đủ chất hơn.

Tất cả thứ đó là để dẫn đến 8kg giảm thành công. Hình thành lối sống là quan trọng trước nhất.

Cố gắng đi xa hơn nữa cùng anh nhé Trúc ✊🏻


🏡 Ở DPVN, bon mình thiết kế chương trình huấn luyện cá nhân hóa dựa trên:
- Chu kỳ ngủ và phục hồi của bạn
- Lịch tập phù hợp tuổi sinh học và tối ưu khả năng hồi phục
- Kết hợp dinh dưỡng thông qua thực đơn bám sát cuộc sống sinh hoạt thường ngày

Nhắn tin cho bọn mình để được tư vấn ngay

🏡 Các bạn đăng ký tập nhắn tin vào trang để được tư vấn. Gửi cho bọn mình một vài thông tin chính sau nhé:
1. Tuổi
2. Tuổi huấn luyện: Số năm tập luyện
3. Nền tập luyện: Số buổi/tuần; số bài/buổi; thời gian trung bình/buổi; loại bài tập
4. Ăn uống sinh hoạt ngủ nghỉ

06/06/2026

Sự thực là RPE 8 không nhanh như mọi người nghĩ. Nhiều người cho rằng vì còn dư tầm 2 lần lặp nên tốc độ lên sẽ thường nhanh hơn. Nhưng mà không.

Mấy ông bên kia làm mấy cái biểu đồ VBT đổi ngang mới thấy vận tốc cho RPE 8 thật sự khá thấp. Dù mấy con số dữ liệu này cần kiểm chứng thêm.

Mình cũng đang tiết kiệm tiền mua một chiếc VBT về dùng trong năm nay.

06/06/2026

Người mới tập khó tăng cơ hơn do chưa xác định được đúng sức tập.

Một bài mình nghĩ rất hữu ích với các bạn mới, hoặc người đã tập một thời gian nhưng chưa thật sự nắm được căn bản. Mọi người có thể lưu lại để đọc hoặc ứng dụng khi cần.

Mọi người thường hay nghĩ RPE 8 là tốc độ nâng tạ nhìn phải tương đối nhanh, trông grind là có vẻ RPE cận 10 rồi. Hoặc tương tự RIR 1-2 là nhìn trông đỡ grind hơn chút, nhưng thật sự thì không phải vậy.

Nếu bạn chưa biết RIR là gì thì cũng đừng lo, bài sẽ giải thích đầy đủ. Yên tâm đọc tới cuối nhé.

Về câu chuyện tập để phì đại tới hiện tại trên DPVN, mình đều đồng nhất ở tất cả bài viết rằng RIR thấp (1-2) là chìa khóa tối quan trọng để phát triển. Một vấn đề là, người mới tập không thể xác định được đúng khả năng, và đó là yếu tố giới hạn họ lại.

Giả dụ, một bạn mới đăng ký coach, mình nói với bạn ở bài A, em hãy tìm mức tạ RIR 1, nhưng vấn đề là: với 5kg, bạn cho rằng đó là RIR 1, nhưng mình thấy đó là RIR 4. Nhưng vì là mình coach, mình sẽ giúp bạn xử lý và tìm ra mức tạ đúng sức sớm. Nhưng nếu là người mới tự tập thì sẽ khác, các bạn không thể biết được, và nó sẽ làm các bạn bị chậm tiến bộ hơn.

Lời khuyên của mình là, mới tập, đừng tìm RIR, tìm mức tạ thất bại sau đó xác định RIR sẽ dễ hơn. Ví dụ theo các bước dễ hiểu:
1. Lịch của bạn yêu cầu hack squat x8 với RIR 2
2. Thử tăng ngưỡng tạ lên thật nặng để xem thật sự mức khiến mình không làm nổi lần lặp thứ 9 là bao nhiêu cân, hoặc chỉ làm được 7 lần lặp, lần 8 là thất bại.
3. Vậy thì bạn biết chắc 7 lần lặp là mức tạ X là tối đa (RIR 0). Từ đó, bạn sẽ dễ xác định mức tạ cho 8 lần lặp với RIR 1-2 hơn.

Đương nhiên mình nghĩ là cách này áp dụng cho các bài tập máy, tạ tương đối an toàn và dễ tập. Những bài đòi hỏi kỹ thuật cao như back squat, bench, hay deadlift thì không nên làm vậy. Mà áp dụng tìm ngưỡng cận tối đa vẫn sẽ là cách tiếp cận tốt cũng như an toàn. Nhưng bản thân người mới mình cũng chẳng cho deadlift khi mới coach đâu, nên đó cũng không phải vấn đề của mình. Đây là lời khuyên chung cho các bạn mới hay tự tập lọ mọ.

Và đọc xong đoạn này, người mới vẫn sẽ thắc mắc: RIR là gì mà sao ông không nói. Phần bên dưới mình chia sẻ tiếp cho các bạn đặc biệt người mới.


Vậy RIR là gì, và những yếu tố xoay quanh nó được phân tích theo khoa học ra sao.

Nhóm nghiên cứu Data Driven gần cuối năm ngoái có công bố một nghiên cứu về chủ đề: Ảnh hưởng của tập cận thất bại đến tăng sức mạnh & phì đại (lúc đó là pre-print). Tuy nhiên gần đây mình kiểm tra lại thì nghiên cứu này đã bình duyệt. Nay đăng lại những điểm nhấn chính cho mọi người cùng đọc.

Mình sẽ đánh số, mọi người đọc theo cho có luồng và dễ hiểu. Những chỗ * là mình phân tích ngoài nghiên cứu.

1. Nghiên cứu trước hết định nghĩa tập đến cận thất bại là sự xác nhận thông qua RIR - số lần lặp (rep) được dự trữ trước khi thất bại (ví dụ RIR 1 = không thể làm thêm nổi 1 lần lặp hoàn chỉnh). Meta-regression nên nghiên cứu là phân tích gộp gồm 55 nghiên cứu.

Ví dụ: Nếu bạn tập bài A, mức tạ 10kg, làm được 10 lần lặp, và chỉ làm thêm được 1 lần nữa là thất bại, thì RIR là 1 (1 lần lặp dự trữ). Chẳng hạn khi mình là coach hỏi bạn "em nghĩ mình làm được mấy lần nữa", bạn bảo "1 lần nữa" thì tức là RIR 1.

2. Đầu tiên là về sức mạnh, không có mối liên hệ rõ rệt giữ RIR và tăng sức mạnh. Bản chất của tăng sức mạnh hướng đến những bài phức hợp cho slope dương (đem lại kết quả tốt hơn cho sự thăng tiến sức mạnh dù tập không cận thất bại). Đối với phát triển sức mạnh thì độ đặc hiệu (cá nhân hóa) là quan trọng hơn so với tập tới cận thất bại.

*Mình từng chia sẻ trên trang nhiều lần, là sự phối hợp giữa các cơ và sự phối hợp trong cùng cơ bắp đều là hai yếu tố quan trọng. Trong suốt hành trình tăng sức mạnh thì luôn cần kết hợp cả hai điều này. Cũng giống như Mike làm ra hệ thống RPE và ông cũng định nghĩa ở mức RPE nào sẽ dùng để rèn kỹ thuật và tăng sự phối hợp giữa các cơ bắp. Hay giáo sư Tudor Bompa cũng nhấn mạnh tập ở các mức 90% 1RM trở nên không được để diễn ra trong thời gian dài liên tục nếu không muốn chấn thương hoặc ảnh hưởng tiêu cực đến thần kinh, gân, khớp, v.v...*

*Mình từng nói về rate of force development (RFD) cách đây khoảng 5 năm trên DPVN, và nó được nhắc đến khá rõ trong nghiên cứu này. Cụ thể là tập xa mức thất bại hơn sẽ giúp giảm mệt mỏi tích lũy, cải thiện RFD. Điều này đúng với những chương trình tập luyện mà không tăng tạ tuyến tính, để giúp phục hồi kịp thời và giúp cả 3 bài squat, bench, deadlift đều có sự cải thiện ở những vận động viên vốn đã có tổng tạ cao ở mức cận/ưu tú trở lên*

Còn tập tới cận thất bại thì sẽ mô phỏng và có sự phát triển thích nghi thần kinh tốt để lên sàn và đạt được nhưng cột mốc cao hơn.

Tóm lại, cả tập tới cận thất bại hay không cận thất bại đều có tác dụng tốt cho kết quả sau cùng là sức mạnh, tóm gọn trong cụm "cá nhân hóa" và phát triển nhiều yếu tố.

3. Tiếp theo là về phì đại, mối liên hệ với tập cận thất bại là rõ ràng hơn rất nhiều. Cụ thể là RIR càng thấp, tập gần thất bại thì phì đại càng tăng. Nói cách khác, phì đại phụ thuộc nhiều hơn vào việc tập tới cận thất bại so với sức mạnh.

Điểm quan trọng tiếp theo, quá tải lũy tiến (progressive overload) cần được tích hợp với cách tập cận thất bại để đem tới kết quả tốt hơn và tốt hơn theo thời gian. Bạn có thể tập bicep curl 10kg với RIR 1, nhưng không thể tăng cơ tiếp nếu mãi mãi curl 10kg dù là RIR 1. Nói vậy có lẽ là đủ dễ hiểu cho mọi người: Phải tăng tiến mức tạ theo thời gian nhưng cũng phải đảm bảo tập đến cận thất bại cho working set (hiệp tập chính) của mình.

*Đương nhiên rồi, không thể sai được với một bài viết mình đã nhấn mạnh, đó là nguyên tắc kích thước và huy động đơn vị vận động ngưỡng cao. Cho nên kết hợp với phân tích về phổ lần lặp đối với các mục tiêu sức mạnh/phì đại/bền, thì bạn cần: Tăng tạ theo thời gian + Tập cận thất bại.

Mọi người có thể tìm kiếm từ khóa "volume rác" để đọc thêm. Và trên đây là những phân tích từ nghiên cứu của nhà Data Driven với mối liên hệ giữa tập cận thất bại (RIR) và ảnh hưởng của nó với sự phát triển (1) sức mạnh, và (2) phì đại. Về cơ bản thì y hệt những gì mình đã chia sẻ trong các bài viết và tóm gọn cho mọi người đọc. Nhưng cả nhà có thể coi đây là một bài viết củng cố thêm.

🏡 Ở DPVN, bon mình thiết kế chương trình huấn luyện cá nhân hóa dựa trên:

- Chu kỳ ngủ và phục hồi của bạn
- Lịch tập phù hợp tuổi sinh học và tối ưu khả năng hồi phục
- Kết hợp dinh dưỡng thông qua thực đơn bám sát cuộc sống sinh hoạt thường ngày

Nhắn tin cho bọn mình để được tư vấn khóa online coaching

🏡 Các bạn đăng ký tập nhắn tin vào trang để được tư vấn. Gửi cho bọn mình một vài thông tin chính sau nhé:
1. Tuổi
2. Tuổi huấn luyện: Số năm tập luyện
3. Nền tập luyện: Số buổi/tuần; số bài/buổi; thời gian trung bình/buổi; loại bài tập
4. Ăn uống sinh hoạt ngủ nghỉ

05/06/2026

660kg weekly total kết thúc tuần.

Tuần này hơi ốm đau, thời tiết thay đổi độc hại quá. Sang tuần mong mọi thứ tốt hơn.

05/06/2026

Xếp hạng các biến số: di truyền, lối sống, chương trình, kỹ thuật

Chương trình này có vẻ không hợp lắm
Gen của mình chỉ đến thế thôi
Ăn uống sao quan trọng bằng tập luyện
Ngủ 4 tiếng là đủ rồi, sức mạnh không lên hẳn không phải do mình

Những câu quen thuộc nhất được nghe từ người tập.

Trong đích đến của hành trình tập, những biến số chính có ảnh hưởng là rất nhiều. Và Jason - người sáng lập TSG một tổ chức coach powerlifting hàng đầu, sẽ gán tỷ lệ phần trăm cho từng yếu ra sao trên tổng 100%?


"Tôi sẽ nói rằng di truyền trực tiếp quyết định tiềm năng của bạn nhiều nhất. Tôi nghĩ cuộc sống thì để lại cho bạn khoảng trống để đạt tới tiềm năng đó, vấn đề là cuộc sống của bạn có đủ tốt để chạm tới ngưỡng trần của di truyền đấy không. Ngoài ra, cách tiếp cận tinh thần của bạn đối với tập luyện, dinh dưỡng nói chung sẽ phần lớn quyết định bạn tiến gần đến tiềm năng đó đến đâu.

Nói thêm về ăn và tập, tôi nghĩ chương trình và dinh dưỡng sẽ là những yếu tố quyết định tiếp theo đứng sau. Và mối quan hệ coach - vận động viên cũng có ở đó, là yếu tố ít mang tính quyết định nhất trong số những yếu tố này.

Vậy là, di truyền đứng đầu, sau đó là lối sống - công việc, quỹ thời gian, nghỉ ngơi, trách nhiệm với gia đình và các vấn đề khác ngoài tập, và cuối cùng là programming và dinh dưỡng.

Bởi vì nếu cuộc sống của bạn không cho phép bạn tiếp tục tập luyện theo hướng thoải mái nhất/tối ưu, thì bạn sẽ đi đến ngõ cụt. Tôi nghĩ khi một người tích lũy nhiều trách nhiệm hơn trong cuộc sống, năng lượng của họ bị phân tán nhiều hơn sang những thứ khác.

Họ bị giới hạn nhiều hơn về thời gian tập luyện. Và nếu bạn bị giới hạn quá nhiều, bạn không thể làm đủ để tiếp tục tiến về phía trước, và đó chính là giới hạn của bạn. Trong trường hợp đó, bạn phải đưa ra một quyết định khác, chẳng hạn như lên hạng cân để việc tăng sức mạnh trở nên dễ hơn một chút, bởi vì bạn có thể tăng thêm cơ bắp.

Vì vậy, đúng, tôi nghĩ cuộc sống/lối sống mang tính rất quyết định.

Và, tôi đặt kỹ thuật nằm bên dưới chương trình, bởi vì ngay cả khi một người có kỹ thuật chưa tối ưu, bạn vẫn có thể quản lý căng thẳng áp lực mà họ đang đặt lên một số vùng cơ thể nhất định, nhằm thúc đẩy cơ thể thích nghi và mạnh hơn, đồng thời tránh những yếu tố kém thích nghi.

Ví dụ khá hay là ở Ý, rõ ràng đa số mọi người sẽ đặt kỹ thuật vào nhóm quan trọng số 2, hoặc 3, điều đó khá thú vị. Và họ sẽ đặt chương trình ở nhóm có độ quan trọng thấp hơn, v.v. Đây là điều tôi thấy thường xuyên.

Tuy nhiên, tôi không nghĩ điều đó đúng. Bạn có thể squat giống như Ray Williams, nhưng bạn sẽ không squat được mức tạ đó. Đó không phải là yếu tố quyết định.

Thật ra, Carola Garra là một ví dụ tốt về một người có hướng tư duy như vậy, đặt trọng tâm rất lớn vào kỹ thuật, so với nhiều trường phái khác từng thấy. Tôi thấy đó là một trong những người giỏi nhất mọi thời đại.

Cô ấy đạt đến mức độ vĩ đại đó nhờ tài năng, rồi điều đó được hỗ trợ bởi sự chăm chỉ, cách tiếp cận tập luyện, kỹ thuật và tất cả những thứ khác. Chỉ có một vấn đề là, nếu một người quá cứng nhắc và khăng khăng với kỹ thuật mình đang làm, liệu mức độ đúng đắn của kỹ thuật đó là tuyệt đối được hay không.

Ví dụ, nếu một người squat có xu hướng chuyển trọng tâm cơ thể ra sau khi đi lên khỏi đáy, có thể họ có một chút knee valgus, bởi vì đó là cách tạo lực mạnh nhất để họ nâng COM của mình lên, thì lựa chọn khác của bạn sẽ là gì? Lựa chọn khác của bạn là yêu cầu họ giữ nhiều hơn ở gối không khép lại và tải nhiều hơn lên đùi trước. Nhưng nếu đùi trước của họ không đủ mạnh, thì họ đơn giản là phải giảm tạ, dù trông họ squat "có vẻ là đang đẹp hơn".

Vì vậy, tôi nghĩ có những nguyên tắc nhất định trong lifting khiến một kỹ năng trở nên hiệu quả hơn, có thể giúp nó đạt hiệu suất cao hơn, và có thể khiến nó an toàn hơn trong dài hạn.

Nhưng tôi cũng nghĩ chúng ta cần có sự linh hoạt trong việc hiểu các điểm mạnh và điểm yếu khác nhau của vận động viên, đồng thời cho phép họ nâng theo những điểm mạnh và điểm yếu đó.

Điều này cũng quay lại cuộc tranh luận top-down và bottom-up. Bởi vì thông thường những người tin rằng kỹ thuật nên trông tuyệt đối theo một cách nhất định sẽ có xu hướng suy nghĩ rất cứng nhắc theo hướng top-down về điều này. Họ không thật sự quan tâm đến phản hồi của vận động viên, mà nó thiên về top-down nhiều hơn.

Trong khi đó, tôi từng nói chuyện với một số người có lẽ lại có cách tiếp cận cực đoan theo hướng ngược lại. Tức là bạn nên để cơ thể tự làm việc của nó. Là coach, đừng đưa quá nhiều bias vào. Hãy để cơ thể tự vận hành. Đó là một hướng tiếp cận tôi nghĩ là cực đoan. Tôi nghĩ điều này đúng, nhưng để cơ thể hoàn toàn tự do vận hành theo những gì "tự nó" thì không. Tôi nghĩ có một số nguyên tắc, chủ yếu là cơ sinh học mà chúng ta nên tuân theo.

Tôi nghĩ các nguyên tắc là: bạn muốn phát triển nhận thức cơ bắp trong các chuyển động. Với squat và deadlift, trong hầu hết trường hợp, đạt được tư thế thiết lập bắt đầu tốt nhất với cột sống trung tính là quan trọng nhất. Và trong hầu hết trường hợp, bạn sẽ muốn thanh đòn nằm trên vùng giữa bàn chân (mid-foot) trong squat và deadlift. Sau đó là khả năng brace và preload tension vào các phần khác nhau của cơ thể để ổn định các cấu trúc sắp phải chịu tải trọng rất lớn. Nhìn chung, đường đi hiệu quả nhất sẽ là một đường khá chạy khá thẳng đứng lên từ giữa bàn chân trong squat và deadlift.

Nhưng ngoài những điều đó, tôi nghĩ mọi người sẽ thể hiện sức mạnh của họ theo nhiều cách khác nhau. Và tôi không nghĩ việc quá cứng nhắc về gối, lưng hay những thứ tương tự là hiệu quả, trừ khi bạn có lý do để làm vậy.

Một điều tôi quan sát được là khi làm việc với nhiều vận động viên trên 500 DOTS, họ vẫn còn thiếu một số điểm và khuyết và điều đó là bình thường, ví dụ như không brace tốt, lockout deadlift bằng việc ưỡn lưng thay vì duỗi hông, hoặc không thể đặt vai ở vị trí vững chắc khi bench press.

Thật ra đó là những vấn đề mà tôi thường phải xử lý khi một người đã có khoảng 7-10 năm theo powerlifting và họ đã rất mạnh rồi. Và lúc đó chúng tôi mới bắt đầu chỉnh lại những kỹ năng này. Vì vậy, tôi tin rằng không giải pháp nào là lý tưởng tuyệt đối nếu bạn hoặc là kiểm soát kỹ thuật quá mức, hoặc là để họ làm bất cứ điều gì họ muốn như để "cơ thể tự do vận hành".

Tôi nghĩ câu trả lời phụ thuộc vào việc họ đang đứng ở đâu trong sự nghiệp, lịch sử chấn thương của họ, cùng các yếu tố cá nhân khác."

04/06/2026

Powerlifting: Tuổi thọ sự nghiệp và quản lý rủi ro chấn thương

Tiếp tục chuỗi podcast của Jason TSG đối với những chia sẻ xoay quanh powerlifting, chúng ta sẽ tiếp tục với hai mục chia sẻ lớn.

1. Đối với tuổi thọ sự nghiệp, lựa chọn tần suất số meet thi đấu trong một năm có tầm ảnh hưởng khá lớn. Căng thẳng áp lực từ việc liên tục chuẩn bị cho cuộc thi tiếp theo, có nhiều khả năng làm một người bị bào mòn và những vấn đề rút ngắn sự nghiệp của họ.

Có vẻ, việc chuẩn bị từ 2-3 meet/năm là con số ổn để một vận động viên đủ thời gian phục hồi, khởi động lại sau mỗi mùa giải và thật sự có thể tập trung, phát triển cho mùa thi đấu tiếp theo (ví dụ như hạng Quốc gia).

2. Quản lý rủi ro chấn thương

Có nghiên cứu gợi ý rằng rủi ro chấn thương trong powerlifting khá thấp so với các môn thể thao khác (mình đã đăng tải ở các bài trước, mọi người có thể tìm lại để đọc mình thống kê dữ liệu về mục này). Tuy nhiên, một khi đã ở trong powerlifting, một chấn thương thôi cũng đã là quá nhiều, bởi vì nó sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến quá trình tập luyện trong ngắn hạn, trung hạn hoặc dài hạn và có tính ảnh hưởng chuỗi.

Vấn đề tương lai cũng cần quan tâm bởi ngay cả khi hồi phục khỏi chấn thương, tác động mà nó để lại lên cơ thể và tâm trí vẫn có thể tồn tại dù bạn có thể di chuyển khác đi, bạn có thể đặt áp lực lên các mô khác theo cách khác.

Xét về quản lý rủi ro chấn thương, khung phân kỳ khá hữu ích. Ví dụ là khoảng thời gian hồi phục sau khi peaking. Bớt đi tính đặc hiệu hơn khi không cần phải đặc hiệu. Một số chương trình hiện tại không chạy theo tính phân kỳ và có thể đó là điều làm bật lên khá rõ điểm mạnh của khung phân kỳ theo cách lập trình chương trình.

Tiếp theo là hiểu mối quan hệ liều lượng - phản ứng. Nếu tăng kích thích, khả năng thấy nhiều tiến bộ hơn có thể tăng. Nhưng nếu kích thích là quá nhiều ngược lại có thể dẫn đến kém thích nghi như các tình huống căng thẳng kéo dài dẫn đến chấn thương.

Điểm vô cùng quan trọng mà Jason chia sẻ và mình cũng thấy rất cần nêu bật lên, cho nên để ở cuối cùng của bài viết này bên dưới.

Trong powerlifting, gần như không phải ai cũng xem đây là công việc/ưu tiên toàn thời gian của họ. Vì vậy, bạn càng lớn tuổi, bạn càng có nhiều yêu cầu từ cuộc sống đặt lên mình.

"Tuần trước tôi có một buổi họp với Stuart McGill, và ông ấy nói trong buổi họp đó rằng: năng lực tập luyện của bạn thật ra được kiếm từ bên ngoài phòng gym".

Căng thẳng và áp lực càng nhiều, giấc ngủ kém do công việc, dinh dưỡng không ổn hoặc tệ vì những cuộc họp, ăn vội để tập, v.v. đều quyết định năng lực tập luyện của bạn. Hãy hiểu nó không phải là chuyện bước vào phòng tập, mà là trước khi squat, bench, hay deadlift, thì trước đó điều kiện sống là thế nào.

Tất cả những điều này có thể ảnh hưởng rất lớn ngoài suy nghĩ của bạn tới khả năng có một buổi tập hiệu quả. Đừng suy nghĩ "lịch tập có vẻ không ổn" nếu hôm đó bạn tập không tốt, xem lại xem cuộc sống của bạn tổng thể diễn ra thế nào.

"Vì vậy, tôi nghĩ ít nhất hãy cố gắng ở trạng thái tốt nhất có thể một cách tương đối vào những thời điểm quan trọng nhất, thông qua hồi phục, mức độ sẵn sàng, dinh dưỡng, giấc ngủ, quản lý căng thẳng, v.v., tất cả những điều đó cũng có thể giúp bạn giảm rủi ro chấn thương và tiếp tục có chặng tập luyện tốt".

Đương nhiên đẹp nhất, là có một cuộc đời không mấy áp lực, công việc ổn định, có thời gian ngủ nghỉ, đi tập đều đặn, ăn uống tốt. Nhưng mà, đâu ai được lựa chọn cuộc đời của mình 100% đúng không?

Được sướng thì ai chẳng muốn sướng, ai muốn khổ.

03/06/2026

Powerlifting: Năm nay u93 sẽ không có Gustav Hedlund

Hôm nay chắc cũng nhiều người đọc được tin này rồi. Lý do là xung đột tài trợ và hình ảnh đội tuyển quốc gia.

“Có thể bạn đã thấy rằng suất đề cử của tôi cho Worlds 2026 đã biến mất. Liên đoàn của tôi đã gỡ tên tôi ra.

Từ năm ngoái, họ bắt đầu hợp tác với một nhà tài trợ mới. Việc chuyển đổi này diễn ra ngay giữa năm, mà không có giai đoạn chuyển tiếp. Điều đó đã gây ra rất nhiều vấn đề cho chúng tôi liên quan đến các hợp đồng tài trợ cá nhân.

Tôi đã tham gia một đoạn quảng cáo cho đợt bán nốt/thanh lý mẫu singlet cũ của đội tuyển Thụy Điển.

Liên đoàn đang cho rằng họ có quyền đối với màu xanh dương và vàng trong mọi hoàn cảnh. Và vì tôi là một phần của đội tuyển Quốc gia, họ dùng điều đó làm lý do để ngăn tôi tham gia thi đấu.

Mặc dù chúng tôi không có bất kỳ thỏa thuận bằng văn bản nào về những điều như vậy.

Theo những gì tôi tìm hiểu được sau khi trao đổi với các luật sư/pháp lý ở Thụy Điển, tôi không làm gì sai theo luật pháp Thụy Điển".

Nói chung cái lý do sponsor nó cũng cứt đái thật. Mình tự nhận mình là thằng đứng ở ngoài xem nên nghĩ sao nói vậy thôi.

03/06/2026

Nhiều video dạng này, của Dylan là một ví dụ trong số đó.

Ánh sáng và nhiều thiết lập chỉnh sửa thay đổi cách hình thể được nhìn thấy qua camera và trên mạng xã hội.

03/06/2026

Tốc độ tăng tiến: thời điểm nào nên đẩy mạnh và tăng tốc, thời điểm nào là không nên

Mình nói thật là mình rất thích bài này về góc nhìn của Jason. Rất đáng để lưu lại.

Giuliano hỏi, Jason TSG trả lời. Jason vốn là top-tier coach hàng đầu trong powerlifting rồi, nên đây sẽ là một chia sẻ vô cùng hữu ích, ít nhất với mình.

Giuliano: Tôi có một câu hỏi mà bản thân luôn thắc mắc trong thời gian dài, đó là tốc độ mà một lifter có thể "thúc ép" mình tiến bộ nhanh tới thế nào được. Những cuộc thi trong năm là liên tục, và tôi thấy vận động viên, coach tiếp cận điều này theo những cách khá khác nhau.

Ví dụ, một số người sẽ tập theo một liều lượng nhất định theo kiểu tới một thời điểm thì mọi thứ đều thuận lợi và diễn ra tốt. Những vận động viên này hoặc tiến bộ rất nhiều, hoặc là không đạt được gì. Bên cạnh đó thì có những người tập trung vào việc kiểm soát chặt từng giai đoạn nhỏ để thậm chí tăng liều lượng tập ngắn hạn ngay, tiến bộ ngay (góc nhìn bottom up). Tất nhiên, với việc tập đó, bạn phải xem liệu mình có muốn thúc đẩy nó trong ngắn hạn hay không, và khi đó bạn sẽ phải hy sinh điều gì.


Jason: Tôi nghĩ ở những thời điểm, trong những tình huống nhất định, việc đẩy (push) mạnh hơn là tốt. Nhưng khi làm vậy, tôi nghĩ sẽ khôn ngoan hơn nếu sau giai đoạn đó, bạn dành một khoảng thời gian để cơ thể có thể hồi phục đủ.

Nói đơn giản, bạn đòi hỏi cơ thể điều gì, thì bạn phải trả lại cho nó tương ứng. Và tôi cũng nghĩ có những thời điểm mà việc đẩy mạnh hơn (đưa bản thân vượt giới hạn nhiều nhất có thể) là một ý tưởng tệ. Ví dụ, nếu bạn cần rất nhiều tiến bộ ở một lift, giả sử là squat, nhưng trong hai năm qua bạn đã nhiều lần phải xử lý đau gối và đau lưng, vậy kế hoạch của bạn để đẩy mạnh hơn ở lift đó là gì?

Có thể bạn sẽ lập luận rằng cách tiếp cận của bạn đã vượt quá khả năng dung nạp/sức chịu đựng của mô ở hai khu vực chính bị thử thách bởi lift đó. Vì vậy, có thể bạn vốn đã đang tập khá gần giới hạn rồi. Khi đó, bạn có thể đa dạng hóa hơn và cố gắng phân tách chính xác kỹ năng đó thành các bài tập phụ trợ, những bài cho phép bạn vẫn tập lift đó được nhiều hơn và tạo thêm kích thích.

Nhưng nhìn chung lại, tôi vẫn cho rằng trong một trường hợp như vậy, bạn đã khá gần giới hạn rồi. Vậy việc “đẩy mạnh hơn” sẽ làm được gì?

Tôi nghĩ trong powerlifting, những vận động viên nổi tiếng nhất thường là những người thi đấu ở cấp championship rồi. Và những coach nổi tiếng nhất thì cũng là coach của các vận động viên nổi tiếng. Tôi nghĩ hiệu ứng lan tỏa từ điều đó là: một người đang tập để đạt trạng thái tốt nhất tuyệt đối của họ ở cấp quốc gia hoặc thế giới sẽ không tập theo một cách mà/để họ có thể duy trì trong nhiều năm liên tục. Họ là vận động viên ưu tú đang và đang làm những điều tối ưu để bứt phá trong những năm đỉnh cao nhất của sự nghiệp. Đó là điểm rất khác biệt của vận động viên ở tầm thế giới, họ có "prime", nhưng nó cũng không phải là mãi mãi. Đó là sự đánh đổi.

Và tôi nghĩ nếu tất cả mọi người đều bắt đầu tập theo cách đó, từ hạng master cho đến những lifter ở cấp độ người mới, thì nhiều vấn đề nan giải hơn có thể xuất hiện.

Tôi cũng nghĩ rằng một phần lớn trong chuyện này liên quan đến việc những lifter như Taylor vài năm trước, Amanda Lawrence, hoặc Russ cũng vài năm trước, thời điểm đó họ thật sự quá áp đảo đến mức họ không cần phải đẩy giới hạn bản thân quá mạnh, đúng không?

Để mà nói, sẽ rất, rất khó để giỏi đến mức về cơ bản bạn có thể cho phép mình không cần đẩy mạnh như vậy để duy trì sự nghiệp thật nhiều năm. Có, nhưng hiếm.

Vì vậy, bây giờ chúng ta thấy những người trẻ xuất hiện và đạt tới khoảng 120 IPF points rất nhanh, đúng không? Mức độ cạnh tranh ngày càng cao hơn, và sẽ khó hơn để kéo dài sự nghiệp nếu phải đẩy bản thân vượt giới hạn liên tục và nhanh như vậy khi bạn muốn ở lại nhóm dẫn đầu.

Nhưng cuối cùng, căng thẳng và áp lực từ việc liên tục chuẩn bị cho cuộc thi tiếp theo, theo tôi, có nhiều khả năng làm một người bị bào mòn và gây ra những vấn đề rút ngắn sự nghiệp của họ.

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Lieu Giai?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Address


Số 1 Ngõ 20
Lieu Giai
100000