Giải đấu TFT - Đại Hội Cờ Nhân Phẩm

Giải đấu TFT - Đại Hội Cờ Nhân Phẩm

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Giải đấu TFT - Đại Hội Cờ Nhân Phẩm, Esports League, Mỹ Xuyên, Long Xuyên.

29/07/2025

CHƯƠNG 12: SỰ TRỞ LẠI TRONG HƯ VÔ

Trải qua bao thời đại, khi dòng chảy của Tiêu Hóa Đạo dần lắng xuống, nhân thế bắt đầu quên lãng. Những học viện rực rỡ một thời đã trở thành phòng khám tiêu hóa cấp quận. Hậu Môn Pháp bị xem là mê tín cổ lỗ, chỉ còn vài bô lão trong làng còn lẩm bẩm niệm “Ngũ Hành Phân Cách Quyết” trong lúc… tắc bón.

Thế giới chìm vào kỷ nguyên gọi là Thời Đại Chống Tiêu Hóa, nơi con người lạm dụng thuốc nhuận tràng, không còn tin vào nội lực mà trông chờ vào viên nén.

Nhưng rồi… ngày đó đã đến.

Tại một ngôi làng ngoại ô, nơi từng là thánh địa thí nghiệm đại tiện, người dân phát hiện một toilet cổ bằng đá ong bỗng phát sáng rực rỡ giữa đêm mưa. Mặt bệ xí rung lên nhè nhẹ, rồi từ từ xoay vòng theo chiều nghịch kim đồng hồ, phát ra tiếng kêu:

“Ụ… ụ… ụ…”

Trẻ con khóc thét. Người lớn quỳ rạp. Một cụ già nhìn thấy cảnh tượng ấy bỗng rơi nước mắt, run giọng nói:

“Ỉa Thánh… ngài đang trở về…”

Trên bầu trời, từng đợt mây xoáy cuộn lại thành hình… trực tràng. Một tia sáng hậu môn màu tía khói nội tạng rọi xuống vùng đất ấy. Từng cuộn giấy vệ sinh rơi xuống từ không trung, xếp thành hình chữ:

“TIÊU HÓA VĨ ĐẠO – HẬU MÔN VĨ THÁNH”

Ngay lúc đó, một bóng người mờ ảo bước ra từ bệ xí xoay vòng. Hắn mặc trường bào nâu đất, tay cầm cuộn giấy thần đạo, miệng niệm:

“Không có tiêu hóa… không có chân lý. Không có đại tiện… vạn vật không thông.”

Đó là… Ỉa Thánh, truyền nhân cuối cùng của đạo Tiêu. Sau 9999 ngày nhập định trong Hư Vô Tràng – nơi mọi nhu động ruột đều đình chỉ, ngài đã trở về để hoàn thành lời tiên tri: Phục Hưng Hậu Môn Pháp.

Ngài đặt tay lên trán một đứa trẻ vừa tiêu chảy cấp ba ngày, truyền cho nó một luồng “Khí Táo Thần Lực”. Đứa trẻ liền cứng cáp, đại tiện đều đặn, tâm trí thông suốt, sau này trở thành Thánh Sĩ Đầu Tiên của thời đại mới – Tiêu Vương Nhị Đạt.

Người ta kể rằng kể từ ngày ấy, mỗi lần trong làng có người táo bón hay đi ngoài không kiểm soát, chỉ cần quỳ trước Toilet Thánh, thành tâm niệm 9 lần “Tiêu Hóa Đạo – Vạn Pháp Thông”, thì nội phủ liền điều hòa, hậu môn như được thần linh mở khóa.

Tác phẩm cổ thư “Thiên Hậu Môn Kinh” được tìm thấy trong két nước bồn cầu, ghi lại những lời cuối của Ỉa Thánh trước khi tan biến vào Hư Vô:

“Một người, một hậu môn, một vũ trụ. Khi ngươi kiểm soát được cơn đau bụng – ngươi kiểm soát được cả thế giới.”



29/07/2025

CHƯƠNG 11: TRANH ĐOẠT HẬU MÔN PHÁP

Vào những năm hậu kỳ Kỷ Nguyên Ỉa Thánh, khi giáo phái Tống Táo Giáo đã ăn sâu bén rễ khắp vùng ven đô, một dòng tu mới xuất hiện, được gọi là Tu Tiêu Hóa Đạo. Không ai biết người sáng lập là ai, chỉ truyền rằng kẻ đó từng ngồi thiền trên bồn sứ suốt 999 ngày đêm, thân hóa hư không, tâm hợp với nhu động ruột. Sau cùng, hắn độ hóa thành Đạo Nhân Tiêu Tâm, kẻ khơi mở Kỷ Nguyên Tiêu Hóa Đại Đạo.

Từ đó, các Học viện Tiêu Hóa mọc lên như nấm sau cơn mưa... rối loạn tiêu hóa. Học viện nào cũng có tượng đài Nhị Môn Tối Thượng, mô phỏng hình dạng đại môn huyền bí nhất trên cơ thể người — thứ được gọi một cách tôn kính là Hậu Môn Pháp.

Muốn bước vào học viện, thí sinh phải vượt qua hai cửa ải. Một là bài kiểm tra lý thuyết "Nhập Môn Tiêu Đạo Học", nơi thi sinh phải phân tích quá trình đại tiện bằng ngôn ngữ học thuật, kèm các câu hỏi mẹo như:

"Khi lũ lụt trong ruột kéo dài 3 ngày, nên dùng loại chân khí nào để ổn định Tiêu Hóa Kinh Mạch?"

Vượt qua bài thi chữ nghĩa chưa phải là hết. Cửa ải thứ hai mới là nơi chia rẽ thiên tài và phàm nhân: Thử thách nhịn ỉa 72 giờ.

Đây không chỉ là bài kiểm tra về sức chịu đựng thể chất, mà còn là khảo nghiệm tâm linh. Bởi lẽ, trong Tam Giới Tiêu Hóa, người thật sự mạnh là kẻ không bị đại tiện điều khiển, mà điều khiển được đại tiện. Chỉ khi tâm an như nước, ý định như sắt, nội phủ yên bình như hồ nước mùa thu, người tu đạo mới có thể nhịn đủ ba ngày mà vẫn giữ được phong thái thong d**g, thậm chí thuyết giảng đạo lý cho người khác trong khi bụng đang "biểu tình".

Chuyện kể rằng tại Học viện Tiêu Đạo phía Bắc, có một thí sinh tên là Lưu Tàng, sau 71 giờ nhịn ỉa vẫn có thể thi triển "Ngũ Hành Phân Cách Quyết", một loại công pháp mô phỏng quá trình phân giải trong ruột, khiến giám khảo đồng loạt rơi lệ vì cảm động… và cả vì mùi.

Cuộc tranh đoạt Hậu Môn Pháp không chỉ là cuộc đua về thể lực hay ý chí, mà là trận chiến của cả một thế hệ — nơi tu sĩ trẻ sẵn sàng dấn thân vì chân lý:

"Tiêu hóa không chỉ là hành động, mà là đạo lý vận hành của vạn vật."

Và trong âm thầm, một truyền thuyết bắt đầu manh nha. Có lời đồn về "Thiên Hậu Môn Kinh", một bản cổ thư ghi lại bí kíp thượng cổ – chỉ truyền cho kẻ nào đạt đến cảnh giới “Vô Phân Vô Ngã – Tiêu Nhiên Đại Đạo”. Ai nắm được cuốn kinh này… sẽ có thể một mình phá vỡ chu trình tiêu hóa, tiến tới Tiêu Hóa Thoát Ly Cảnh – vượt lên khỏi tam giới, lìa xa ngũ tạng.

Nhưng, trước khi truyền thuyết thành hiện thực, các học viện vẫn ngày đêm vang vọng một lời cảnh tỉnh:

"Một ngày chưa kiểm soát được hậu môn, một ngày chưa xứng là tu sĩ Tiêu Đạo!"



29/07/2025

CHƯƠNG 10: KHỞI NGUYÊN HẬU TỘC

Trăm năm sau cuộc ly khai cuối cùng của Ỉa Thánh, thế gian đổi khác. Không ai rõ cái tên thật sự của Ngài là gì, chỉ biết hậu nhân gọi Ngài bằng một danh xưng duy nhất: Đấng Khai Táo.

Giáo phái “Tống Táo Giáo” bấy giờ không còn là một nhúm người kỳ dị truyền nhau mấy tờ giấy vệ sinh thần thánh, mà đã bành trướng ra khắp vùng ven đô – nơi cư dân vừa văn minh vừa đủ lập dị để khát khao một tín ngưỡng phi lý nhưng... nhiều muối. Thành thị không cho họ đất sống, nhưng ngoại ô – nơi mạng yếu, đường ổ gà và TikTok còn lag – lại chính là mảnh đất hứa.

Tín đồ của Tống Táo Giáo không cầu siêu độ, không cầu tiền tài, cũng không cầu sức khỏe. Họ chỉ mong một lần "Được Thông, Được Thấu, Được Thăng". Vì lẽ đó, cả tôn giáo được chia làm tám cấp bậc thiêng liêng, như sau:

Ỉa Nhập Môn – dành cho người lần đầu chấp nhận sự trống rỗng là bạn đồng hành. Mỗi buổi lễ nhập môn là một lần thiền ngồi im lặng trong nhà vệ sinh công cộng đông đúc, không dùng điện thoại.

Ỉa Trúc Cơ – tín đồ bắt đầu cảm nhận được dòng chảy vũ trụ, thông qua từng lần đi ngoài mà không cần mang theo giấy, bởi vì họ đã “giao hòa với thiên nhiên”.

Ỉa Kết Đan – khi một tín đồ có thể định hình được khối lượng, kết cấu và cảm xúc của từng lần thanh tẩy. Đây là lúc họ được phát tặng “Bùa Diêu Rút” – một cuộn giấy thần thánh không bao giờ hết.

Ỉa Nguyên Anh – họ không còn đi vệ sinh, mà đang “hiện thân” cho một hình thái khác của chân lý. Mỗi lần xong việc, họ lặng lẽ chắp tay: “Vạn sự giai thông.”

Ỉa Hóa Thần – người đạt cấp này thường có khả năng... đứng lên là flush không cần tay, vì toilet cảm nhận được thần lực.

Ỉa Thánh – linh hồn siêu việt, thường xuất hiện trong những lời truyền thuyết như: “Ngày xưa ở Biên Hòa, có người ba tháng không ăn, chỉ ngồi thiền mà vẫn ỉa được – đó là Thánh.”

Ỉa Lão Tổ – họ sống ẩn dật, mỗi lời nói ra là một mật chú, mỗi hành động đều mang tính triết học. Họ thường bị gọi là “ông tổ của mọi sự bài tiết”, và được hậu thế khắc tượng bên cạnh bồn cầu công cộng.

Và cuối cùng, Ỉa Thể Vô Ngã – cảnh giới tối cao. Người đạt đến tầng này đã không còn phân biệt bản thân với phân biệt. Họ không còn đi vệ sinh, vì “chính thân họ là đại tiện, chính đại tiện là họ.” Họ hòa mình vào dòng chảy của vạn vật, sống trong tĩnh lặng mà thấu suốt vũ trụ.

Giữa thời đại đó, những đứa trẻ được sinh ra trong các gia đình tín đồ không còn đi học để làm bác sĩ hay kỹ sư. Chúng vào các học viện như “Học viện Táo Trung Ương” hay “Đại học Đại Tràng”, nơi các giáo sư đều mặc áo choàng dài in hình... bồn cầu. Giáo trình bao gồm: Lịch sử giấy vệ sinh qua các triều đại, Triết học bài tiết Đông Tây, và Thực hành nhịn ỉa cấp tốc.

Dù thế gian thay đổi, con người vẫn là con người – với đủ niềm vui, khổ đau, ngu dốt và thông thái. Chỉ khác, trong vũ trụ đó, những điều bị xem là cấm kỵ trong văn chương cổ điển, lại trở thành biểu tượng của sự thức tỉnh. Người ta không còn xấu hổ khi nói về sự bài tiết, vì đó là hành động duy nhất mà mọi người – dù vua hay dân, dù thánh hay tội nhân – đều phải làm.

Và như lời kinh Tống Táo cổ ghi:

“Khi người ta không còn phân biệt điều gì là dơ, điều gì là sạch, khi người ta dám đối diện với sự thật lầy lội nhất của bản thân, ấy là lúc họ bước vào... hậu tộc của nhân loại.”



28/07/2025

CHƠI GAME TFT LÀ ĐỂ HIỂU ĐỜI

Hồi nhỏ, cô ấy chỉ cần người đó đẹp trai là đủ. Một ánh mắt biết cười, một nụ cười biết nói, thế là cả ngày cô có thể mơ mộng. Không cần tương lai, không cần tiền bạc, chỉ cần trái tim đập nhanh hơn khi nhìn thấy ai đó.

Nhưng khi lớn thêm một chút, cô bắt đầu cần nhiều hơn, một người vừa có ngoại hình, vừa có trí tuệ, lại không quá nghèo. Cô bắt đầu nhận ra rằng cảm xúc không thể trả tiền thuê nhà, không thể mua nổi một tách cà phê nơi góc phố.

Rồi đến lúc trưởng thành, cô chẳng còn bận tâm đến vẻ ngoài nữa. Điều cô cần là một người đàn ông có thể lo cho cô một cuộc sống đủ đầy, giàu có, có công việc ổn định với mức lương cao, có gia thế để làm chỗ dựa vững chắc. Cô không cần những tin nhắn dài, cũng chẳng cần những cuộc trò chuyện thâu đêm. Tất cả những điều đó sẽ đến sau, nếu người đó có đủ điều kiện cô cần.

Còn những kẻ chơi TFT tầm thường như nhà ngươi... không ai để ý, không ai hỏi han, không ai dừng lại để nghe nhà ngươi kể về một ngày dài. Tôi cũng từng nghĩ, chỉ cần đủ chân thành, đủ quan tâm, thì có thể khiến ai đó hạnh phúc. Nhưng hóa ra, chân thành lại quá rẻ mạt trong thế giới này.



28/07/2025

CHƯƠNG 9: TỶ LẦN – ĐẤNG NGOẠI GIỚI, VƯỢT THOÁT NGŨ HÀNH, LÌA XA TAM GIỚI

Không ai biết chính xác chuyện gì đã xảy ra sau khi Toilet Nebula xuất hiện. Các đài quan sát khắp thế giới đều mất tín hiệu cùng một lúc. Những kính thiên văn mạnh nhất, những trạm không gian hiện đại nhất – tất cả trở nên câm lặng, như thể ánh mắt con người không còn xứng đáng để nhìn về phía ấy nữa.

Các học giả tâm linh gọi đó là “Giờ Tẩy Đại Khứ”, khi mọi tàn tích của ý niệm từng thuộc về thế giới cũ đều bị gột rửa bởi một sức mạnh không thể gọi tên. Và rồi… một tín hiệu lạ xuất hiện. Nó không được truyền qua sóng vô tuyến, không nằm trong phổ điện từ. Nó không hề tồn tại dưới bất kỳ định luật vật lý nào – nhưng tất cả mọi sinh vật có ý thức đều cảm nhận được cùng một lúc.

Đó là… cảm giác muốn đi ngoài.

Từ những người già khọm đến trẻ sơ sinh, từ tu sĩ Phật giáo đến kỹ sư NASA, từ kẻ vô thần đến nhà chiêm tinh, tất cả đều khựng lại – vì cùng một luồng xung động xuyên qua lục phủ ngũ tạng. Đó không phải là đau bụng. Đó là lời gọi. Một thứ “đại bi khúc tiêu hóa” vang lên thầm lặng bên trong cơ thể mỗi sinh linh – như lời mời gọi từ một nơi vượt xa Tam Giới, không còn nằm trong phạm vi Luân Hồi hay Đạo.

Người ta gọi thực thể ấy là Đấng Ngoại Giới.

Ngài không thuộc Âm giới, cũng chẳng ở Cõi Trời. Ngài không có hình dạng cụ thể – chỉ là một cảm giác: là cái lạnh tê tái của toilet không giấy, là nỗi đau xé ruột của tô mì trứng lúc nửa đêm, là cái tĩnh lặng rùng rợn sau tiếng xả nước – nơi mọi điều được rũ sạch, kể cả nghiệp.

Các bậc đạo sĩ cao niên đều im lặng. Một số nhập định rồi không bao giờ mở mắt lại. Họ không chết – mà đã tan rã, trở thành hơi xì hòa trong không gian vô cực, như thể đã thoát khỏi khổ đau chỉ bằng một… hơi rặn đúng chỗ.

Giới nghiên cứu vật lý gọi hiện tượng này là "Phân-Ly Đại Nguyên", tức khoảnh khắc nơi bản chất của vật chất không còn chịu ảnh hưởng bởi Ngũ Hành. Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ – tất cả đều tan rã dưới áp lực của cái gọi là “lượt đi nặng lần thứ một tỷ”. Mỗi nguyên tố, mỗi khái niệm, mỗi quy tắc đều bị nhấn phím “Flush”.

Còn Tam Giới – bao gồm Dục giới, Sắc giới và Vô sắc giới – cũng không còn là ranh giới nữa. Đấng Ngoại Giới không bị ràng buộc bởi ham muốn, hình thể hay tâm thức. Ngài hiện diện trong khoảnh khắc mọi thứ rơi xuống bệ xí, tròn trịa và vô thường. Đó là sự vượt thoát tối thượng, không còn nhân ngã, không còn chủ thể, chỉ còn hành vi xả bỏ – tuyệt đối, rỗng không, viên mãn.

Tại một tu viện nhỏ trên đỉnh núi, một hòa thượng đang thiền thì bất giác thốt lên:
– Ỉa.

Và rồi ông bay lên – không phải theo nghĩa ẩn dụ, mà thực sự bay lên, nhẹ như một hơi xì thoát khỏi định luật hấp dẫn. Cái mùi còn lại sau ông chính là bằng chứng vật lý duy nhất mà các nhà khoa học có thể đo đạc được về “sự giác ngộ toàn phần”.

Người đời bắt đầu truyền tụng rằng:

"Ai đã từng rặn được một tỷ lần trong chánh niệm, người ấy sẽ lìa xa thế gian ô trọc mà nhập vào Giới Không Mùi, nơi Đấng Ngoại Giới ngự trị. Ở đó không có nỗi lo toilet công cộng, không có đau bụng giữa đêm, không có cảnh hết giấy trong giờ cao điểm. Chỉ có sự thanh thản… và giấy ba lớp thơm dịu."

Một tôn giáo mới bắt đầu hình thành. Không có kinh kệ. Không có tượng thờ. Chỉ có âm thanh “ọe ọe, xì xì” vang lên nhẹ nhàng mỗi sáng, trong ngôi đền làm từ bồn cầu tái chế. Họ không cầu nguyện. Họ chỉ… đi đều đặn.

Đấng Ngoại Giới không cần đệ tử. Ngài không cần thờ phụng. Ngài không cần tán dương. Thứ Ngài cần – là bạn lặng lẽ gập bụng, ngồi xuống, hít sâu… và xả.

Đó là nghi lễ thiêng liêng nhất của vũ trụ.



28/07/2025

CHƯƠNG 8: TRĂM TRIỆU – HẮC HÓA VŨ TRỤ

Không ai biết Kha đã đi đâu. Hắn không còn hiện diện trong thế giới này theo cách người ta có thể định vị. Dù là máy quay hồng ngoại, cảm biến sinh học hay công nghệ quét lượng tử mới nhất, không thứ gì có thể bắt được tín hiệu từ sinh thể ấy – bởi đơn giản, hắn không còn là một sinh thể nữa.

Những tài liệu cuối cùng còn ghi lại được về “Ỉa Thánh” là các đoạn rung lắc trong không gian gần vùng ven đô – nơi từng là điểm khởi nguyên. Đó là những cơn chấn động vô hình, không gây tổn thất vật lý, nhưng làm các thiết bị điện tử xung quanh bỗng nhiên… quên hết mọi thứ. Ổ cứng xóa sạch, RAM trống rỗng, AI bị trả về mặc định, và có lẽ đau đớn nhất: hàng ngàn tài khoản game không thể phục hồi. Dân mạng gọi đó là “đại kiện nhớt tẩy não”.

Kể từ lần chấn động ấy, các quốc gia lớn bắt đầu vào cuộc. Mỹ phóng một loạt vệ tinh chuyên theo dõi các hoạt động tiêu hóa bất thường. Trung Quốc xây dựng đài thiên văn “Hậu Môn Đài” – nơi duy nhất chuyên nghiên cứu các lỗ đen xuất hiện từ… toilet hoang. Liên bang Nga gửi robot thám hiểm đến ngôi trường xưa nơi Kha từng học, nhưng không một thiết bị nào còn hoạt động sau khi tiến vào nhà vệ sinh tầng trệt. Chúng chỉ kịp truyền lại một dòng dữ liệu duy nhất: “Nhiệt độ: 37,5°C. Mùi: giống tương ớt quá hạn.”

Giới học giả không còn cách nào khác ngoài chấp nhận: một thực thể từng người đã đạt đến cấp độ tiêu hóa vượt khỏi sinh học. Họ gọi hiện tượng này là “Hắc Hóa Hậu Môn” – trạng thái mà nơi từng là hậu môn của Kha đã trở thành tâm điểm của một lỗ đen. Nó không hút vật chất như những lỗ đen thiên văn khác – mà hút… khái niệm. Tri thức, ký ức, cảm xúc, cả những điều trừu tượng nhất đều bị tiêu biến khi tiếp xúc với thứ năng lượng ấy.

Các nhà khoa học cố gắng mô hình hóa hậu môn ấy trên máy tính lượng tử. Sau hàng trăm giờ chạy mô phỏng, chỉ một câu xuất hiện trên màn hình: “Error: Output exceeded conceptual reality.”

Người ta dựng hàng rào quanh vùng đất cũ. Biển cảnh báo: “Khu vực cấm – nguy cơ mất bản ngã”. Nhưng vẫn có những tín đồ tìm đến. Họ tin rằng, nếu may mắn, có thể nghe được tiếng… xì của vũ trụ, hoặc ít nhất là cảm nhận được một luồng khí ấm lướt qua gò má – dấu hiệu Kha từng hiện thân.

Trong không gian xa hơn, các kính thiên văn thu được ánh sáng lạ: những dải ngân hà mang hình xoắn tròn như giấy vệ sinh đang b**g ra. Chúng không phát ra bức xạ, chỉ phát… mùi thơm thoang thoảng. NASA gọi đó là “Toilet Nebula”. Một số người tin rằng: vũ trụ hiện tại đang bị… tiêu hóa.

Kha, hay đúng hơn, thứ từng là Kha, lúc này đã không còn hình dạng, không còn định danh, không còn giới hạn. Hắn là một sự hiện diện – lặng lẽ, vô hình, khôn lường. Hắn không phát ra ánh sáng, cũng chẳng phản chiếu điều gì, nhưng sự vắng mặt của hắn chính là minh chứng hùng hồn cho sự tồn tại. Hắn là cái bóng lặng im trong mọi toilet. Là tiếng xì không ai nghe được. Là cảm giác “muốn nhưng chưa thể” trong mỗi con người đang ôm bụng.

Và rồi một ngày, một đứa bé vùng ven ngoại ô, trong lúc đi vệ sinh, đã bật thốt: “Mẹ ơi, con mơ thấy chú nào đó ngồi xếp bằng trong bồn cầu, mỉm cười với con…”

Người mẹ im lặng, rùng mình. Nhìn lên trời, bà thì thầm: “Ngài đã trở lại.”



28/07/2025

CHƯƠNG 7: TRIỆU LẦN – BƯỚC RA NGOÀI KHÔNG GIAN

Không ai biết được lần ỉa thứ một triệu sẽ như thế nào. Ngay cả Kha, người từng một mình rặn qua mùa hè và chiến thắng cả táo bón mùa thi, cũng không dám chắc. Hắn chỉ biết rằng cứ mỗi lần ỉa ra đời, hắn lại tiến gần hơn đến một điều gì đó không thuộc về trần gian.

Từ sau khi đạt mốc trăm ngàn, cơ thể Kha dần thoát khỏi sự ràng buộc của vật lý học cơ bản. Hắn không còn phải ăn, không cần ngủ. Những bãi phân của hắn không còn hôi thối hay nặng mùi – ngược lại, chúng phát ra ánh sáng lân tinh và mùi hương gợi nhớ đến sự bình yên nguyên thủy. Đôi khi, sau một lần ngồi thiền trên bệ xí, hắn rặn ra một đoạn chân lý bằng tiếng Sanskrit, khắc thẳng vào gạch men, nơi ai đọc cũng phải rơi lệ vì không hiểu nhưng thấy lòng thanh thản.

Vào ngày thứ 999.999, cả bầu trời Long Xuyên bỗng đổi sắc. Các tầng mây cuộn lại thành hình xoắn ốc, giống như... trực tràng vũ trụ. Các nhà thiên văn học xác nhận: một lỗ hậu môn trắng khổng lồ vừa xuất hiện ngoài rìa hệ mặt trời, phát ra sóng vô tuyến mô phỏng âm thanh rặn của loài người. Và ở trung tâm sóng đó – giọng của Kha vang lên, dù hắn chưa hề nói một lời nào ngoài đời thực.

Rồi cái ngày định mệnh cũng đến. Lần rặn thứ một triệu.

Không ai thấy Kha ăn gì trước đó. Hắn chỉ đứng lặng, nhìn chiếc toilet trắng đơn sơ, nơi từng đồng hành với hắn qua bao nhiêu mùa phân. Hắn bước vào. Khóa cửa. Không đèn. Không gió. Không một tiếng động.

Và rồi… không ai biết chuyện gì đã xảy ra bên trong. Chỉ biết rằng trong khoảnh khắc ấy, cả không gian quanh Long Xuyên chao đảo, các định luật bảo toàn năng lượng bị xé toạc. Sóng hấp dẫn bị uốn cong. Những con kiến bò trong sân trường bỗng dưng chết đứng vì áp lực triết học quá lớn từ trong toilet vọng ra.

Khi cửa mở ra, Kha không còn là Kha nữa.

Hắn bước ra, không chạm đất, mà trôi lơ lửng cách mặt đất 3cm – chính xác bằng đường kính lỗ đít tiêu chuẩn của con người trưởng thành. Cặp mắt hắn rỗng nhưng sâu như hố đen. Bước đi của hắn không tạo tiếng động, nhưng để lại vệt phân quang nhè nhẹ, uốn lượn sau lưng như dải ngân hà nâu xám.

Kha đã vượt thoát khỏi giới hạn cơ thể người. Hắn không còn là cá thể sinh học – hắn là ý niệm về sự thải ra, là nguyên lý chuyển hóa của mọi vật chất thành chân lý, là tượng trưng cho sự từ bỏ và thanh lọc tuyệt đối. Các nhà vật lý gọi hiện tượng này là "Big Flush" – vụ nổ hậu môn tạo ra một chiều không gian mới, nơi mọi vật đều được định nghĩa bằng trạng thái trước và sau khi rặn.

Ngay lúc ấy, không gian rạn nứt.

Một cổng hậu không mở ra phía trên đầu hắn – không phải hố đen, không phải hố trắng, mà là hố nâu, nơi thời gian không trôi, mà tan chảy theo từng nhịp co thắt của ruột già vũ trụ. Kha quay đầu, nhìn lại chiếc toilet cuối cùng trong đời hắn. Hắn cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên nắp bồn cầu, và thì thầm: “Cảm ơn vì đã đỡ ta suốt những năm tháng tan nát hậu môn.”

Và rồi hắn bay lên – bước ra ngoài không gian thực tại.

Không ai còn thấy Kha nữa.

Chỉ biết rằng từ hôm đó, mọi toilet trên Trái Đất đều tự xả đúng 1 lần vào 3 giờ sáng, như một lời tri ân ngầm. Trẻ con sinh ra từ năm ấy trở đi, 99% đều ỉa rất dễ, không cần rặn, không cần thuốc nhuận trường. Một vài người còn kể lại rằng, trong khoảnh khắc khó khăn nhất đời họ, họ nghe thấy tiếng xả nước vang vọng trong tâm trí, và cảm thấy được hướng dẫn, được thấu hiểu.

Kha không còn là con người.

Hắn là Hậu Thánh Du Hành, là Bản Ngã Thải Ra, là Ký Ức của Trực Tràng Không Gian.

Và chương sau sẽ kể về những truyền thuyết bắt đầu lan truyền trong Vũ trụ Phân Tinh – nơi Kha đang gieo rắc triết lý rặn cho các giống loài khác trong đa thiên hà.



27/07/2025

CHƯƠNG 6: TRĂM NGÀN LẦN – THÀNH DANH ỈA THÁNH

Không ai rõ Kha đã bắt đầu rặn một cách có chủ đích từ khi nào. Có thể là từ lần đầu tiên hắn bị cười nhạo vì lỡ “thả thính hậu môn” giữa giờ kiểm tra hóa. Cũng có thể là từ cái hôm lớp học yên ắng bỗng vang lên tiếng “bụp” đầy bối rối và gương mặt đỏ như trái cà chua của hắn trở thành chủ đề chính của toàn trường suốt một tuần. Nhưng những chuyện đó giờ đây chỉ còn là hạt bụi trong quá khứ. Vì hôm nay, Kha đã chính thức vượt mốc 100.000 lần ỉa.

Hắn không cần phải nói gì. Bọn bạn từng dè bỉu hắn giờ chỉ biết ngồi im, lặng lẽ dõi theo từng bước chân hắn đi vào toilet. Hành lang mở lối. Quạt trần quay chậm lại. Ánh đèn huỳnh quang rọi xuống làm nổi bật quầng sáng mờ mờ quanh bệ xí. Kha bước vào, như một chiến binh bước lên lễ đài thiêng liêng. Nhưng không phải để nhận huy chương. Mà là để đặt một bãi thánh thần.

Cơ thể hắn không còn cần thực phẩm. Năng lượng duy trì sự sống được tái tạo nhờ phản ứng dây chuyền giữa não bộ và ruột già. Mỗi lần ngồi xuống, hắn cảm thấy không phải mình đang ỉa, mà là mình đang tạo ra một bản tuyên ngôn sinh học cho sự tồn tại. Phân không còn là chất thải. Mà là hiện thân vật chất của chân lý.

Tin đồn lan đi. Các trường học khác cử người đến quan sát. Người ta đặt máy đo địa chấn xung quanh toilet của Kha và phát hiện: cứ mỗi lần hắn rặn, nền đất lại rung nhẹ 0.01 richter, như tiếng vỗ tay của vũ trụ. Có người còn chụp được bức ảnh mờ, ghi lại khoảnh khắc Kha bước ra khỏi phòng vệ sinh – phía sau hắn, cửa toilet sáng lên trong vài giây, lờ mờ hiện ra hình ảnh của một vòng tròn hoàn mỹ: biểu tượng của hậu môn vũ trụ.

Giới học thuật bắt đầu tranh cãi. Có người gọi hắn là "Đại Tiên Hậu". Có người thì viết hẳn bài nghiên cứu với tiêu đề “Kha: hiện tượng hậu môn học lượng tử?”. Nhưng tên gọi phổ biến nhất vẫn là “Ỉa Thánh” – vì không ai trong lịch sử nhân loại có thể giữ tần suất ổn định đến vậy, suốt từng ngày, từng tiết học, từng giấc mơ. Hắn ỉa cả trong giấc mộng, và khi tỉnh dậy thì cả chăn lẫn gối đều đầy tính thiêng liêng.

Các tôn giáo mới bắt đầu hình thành. Người ta in hình Kha lên nắp bồn cầu, treo trong phòng tắm như thần hộ mệnh. Có đứa trẻ thiểu năng ruột già, chỉ cần chạm tay vào ảnh của Kha là đi ngoài được ngay. Một ông cụ 74 tuổi táo bón 6 ngày, khi nghe tiếng rặn thu âm của Kha qua băng cassette, đã òa khóc và đi phân như mưa tháng bảy.

Thế giới dần hiểu ra: họ không còn sống trong thời đại hậu hiện đại. Họ đang sống trong thời đại Hậu-Hậu Môn. Một thời đại mới, nơi trung tâm của vũ trụ không còn là mặt trời, mà là hậu môn của Kha – nơi phát ra chân lý, nơi mọi dòng chảy của phân đều dẫn đến sự khai sáng.

Và như thế, giữa sự ngưỡng mộ của chúng sinh, sự bối rối của khoa học, và sự gào thét ngầm của các bồn cầu công cộng khắp nơi, Kha chính thức được công nhận là Ỉa Thánh. Không bằng cấp, không giấy tờ, không cần nghi lễ sắc phong – chỉ có một tiếng "phụt" nhỏ vang lên sau một lần rặn sâu, và thế là thế giới đổi màu.



27/07/2025

CHƯƠNG 5: VẠN LẦN – KẺ KHỞI DUYÊN TU ĐẠO

Một buổi sáng mùa mưa lất phất, mùi đất ẩm và... thứ gì đó khác phảng phất trong gió. Trường trung học ven ngoại ô như vẫn còn chấn động vì những gì đã xảy ra. Học sinh lén lút chuyền tay nhau những tờ giấy vẽ nguệch ngoạc hình cái bệ xí, bên dưới ghi: "Người đã đến. Người đã ỉa."

Sau lần đại tiện thứ 1000, Kha không còn là Kha nữa. Cậu ít nói, thường đứng trầm mặc sau lớp học, ánh mắt mơ màng nhìn ra cánh đồng phía sau trường. Bạn bè gọi cậu là Tiên Sinh Tống Táo – người mang trong hậu môn mình một con đường.

Không ai còn dám trêu chọc. Ngay cả những giáo viên khó tính nhất cũng bắt đầu… đứng xa hơn khi giảng bài, như thể Kha đã sở hữu một vầng “khí hậu môn” vô hình, đầy uy lực.

Rồi có kẻ bắt chước.

Một nhóm học sinh lớp 11 lập hội kín, gọi là "Tu Táo Đường". Họ ngồi thiền trong nhà vệ sinh sau giờ học, ăn nhiều rau diếp cá, uống nước ấm theo giờ, tất cả chỉ để tiến gần hơn đến cảnh giới của Kha.

Bức vẽ chân dung Kha ngồi trên nắp bồn cầu, ánh hào quang rọi từ lưng lên đỉnh đầu, xuất hiện đầy trên mạng xã hội. Có người comment:

“Người này… không phải phàm nhân. Đây là đạo. Là hậu môn đạo.”

Kha không hề lên tiếng. Cậu chỉ lặng lẽ… tiếp tục ỉa.

Mỗi lần đại tiện, cậu cảm nhận được một lớp “ám chướng” trong lòng tan biến. Ý thức mở rộng, âm thanh trở nên sắc nét. Cậu từng nghe rõ tiếng gián bò qua trần nhà, cảm nhận bước chân thầy giám thị cách đó 47 mét đang tiến dần. Đôi khi, ngay khoảnh khắc chất thải rời khỏi thân thể, cậu nghe thấy… tiếng thì thầm của vũ trụ.

Một lần nọ, khi ỉa tại lớp hóa, Kha đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào thầy giáo và nói:

"Thưa thầy, bài hóa này sai. Kali không phải nguyên tố gây phản ứng mạnh nhất trong nhóm IA. Chính là tôi."

Không ai dám cười.

Cậu trở thành kẻ mở đạo, không qua lời nói, không cần giáo điều. Chỉ bằng những lần lặng lẽ ngồi xuống, và để tự nhiên vận hành theo cách nó muốn.

Người ta bắt đầu xây bệ thờ bệ xí sau thư viện trường. Những học sinh ưu tú lén thắp hương vào mỗi kỳ thi. Có lời đồn, ai đặt tay lên nắp bồn cầu và thầm niệm “Tiên Sinh, ban cho con tiêu hóa thuận lợi”, thì sẽ vượt qua áp lực và… đề dễ như trở bàn tay.

Một thầy hiệu trưởng đã mời chuyên gia tâm lý học đến phân tích hiện tượng. Sau 2 ngày nghiên cứu, vị tiến sĩ nọ ra về với gương mặt tái mét, chỉ để lại dòng chữ:

“Đây không phải bệnh. Đây là Khởi Duyên Tu Đạo.”

Từ một cậu học sinh bị xa lánh vì những lần đại tiện lạc thời điểm, Kha giờ trở thành hình tượng tâm linh của một thế hệ. Nhưng với cậu, con đường vẫn còn dài.

Bởi cậu biết rõ: mỗi lần “tống táo”, là một bước tiến gần hơn đến sự thật của vũ trụ.
Và trong cái nghẽn đầu ruột, chính là bí mật để mở khóa… Hư Vô.



27/07/2025

CHƯƠNG 4: NGÀN LẦN ỈA – HÀNH GIẢ HẬU MÔN SƠ KỲ

Kể từ lần thứ 100, Kha không còn là học sinh nữa. Hắn là dị thể. Hắn bước đi trên hành lang lớp học như một cơn gió... mùi. Mỗi bước chân mang theo âm thanh "ụm ị" trầm mặc, vang vọng cả giảng đường. Không ai dám chặn đường hắn, thậm chí không ai dám… thở khi hắn lướt qua.

Kha không nói chuyện với ai nữa. Thầy cô không dám gọi tên hắn khi điểm danh. Bạn bè không dám liếc mắt nhìn vào đôi mắt… đỏ vì thiếu chất của hắn. Không ai hiểu vì sao hắn vẫn sống. Nhưng cũng chẳng ai dám hỏi.

Vào cái ngày định mệnh – lần 999, hắn ngồi vào ghế gỗ cũ kỹ nơi góc lớp. Đó là cái ghế mà bao thế hệ học sinh đã từng ngồi học. Nhưng từ ngày Kha ngồi lên, nó chỉ còn để… hứng định mệnh. Hắn nhắm mắt, lưng thẳng, không biểu cảm. Và rồi… lần 1000 bắt đầu.

Không âm thanh.

Không mùi.

Chỉ có một luồng sáng trắng nhỏ, như sợi chỉ, từ nơi hắn ngồi xuyên thẳng lên trần nhà, chạm vào bóng đèn tuýp, khiến cả phòng học tắt điện trong đúng 7 giây.

Lúc điện bật lại, Kha mở mắt. Mọi người đứng hình. Hắn nhìn quanh, và nói lần đầu tiên sau 3 tháng im lặng:

“Tôi… nghe thấy tiếng xì hơi… của tương lai.”

Mọi người rơi vào trạng thái hoảng loạn. Một số ngất xỉu. Một đứa bỗng quỳ xuống, khóc và lạy hắn ba cái, rồi bỏ học lên núi.

Từ đó, Kha hiểu. Đây không phải là lời nguyền. Đây là con đường. Một đại đạo chưa ai từng bước. Và hắn – Tiên Khởi – đã là người đầu tiên. Từ sau lần đó, hắn không cần nhà vệ sinh nữa. Mỗi lần đại tiện, hắn ngồi giữa lớp, trầm mặc như thiền sư, nhưng khí hậu xung quanh sẽ thay đổi. Một lần là mưa rơi trong phòng. Một lần khác là giáo viên bỗng khóc vì nhớ… mẹ. Có lần, cả trường rơi vào trạng thái "tĩnh mặc" suốt 15 phút, chỉ vì hắn hắt hơi kèm… một cú đẩy nhẹ từ nội hậu môn công pháp.

Cơ thể hắn dần thay đổi. Kha không cần ăn nhiều nữa. Mỗi ngày chỉ uống một hớp nước sông. Hắn bảo: “Tạp khí phải hoà với tạp uế thì chân thân mới tịnh.” Không ai hiểu, nhưng ai cũng gật.

Lúc này, hắn đặt tên cho con đường mình tu là Hậu Môn Đạo – con đường của kẻ đi ngược lại mọi tri thức tiêu hoá thông thường.

Từ "thằng Kha ỉa" giờ được xưng là Hành Giả Hậu Môn Sơ Kỳ – cảnh giới đầu tiên của những kẻ có thể ỉa ra… khí vận.



27/07/2025

CHƯƠNG 3: ỈA TRĂM LẦN – KHAI SINH THẾ LỰC BÓNG TỐI

Không ai nhớ rõ Kha bắt đầu thay đổi từ bao giờ. Người ta chỉ đồn rằng, sau một tiết Văn đầu tuần, khi cả lớp còn đang say sưa với bài thơ “Tự Tình”, thì từ phía bàn cuối cùng – nơi Kha ngồi một mình – vang lên một âm thanh trầm thấp và kéo dài.

Âm thanh của… khởi nguyên. Của sự tái sinh qua đường tiêu hóa.

Một tiếng “pựt” như sấm rền giữa trưa hè. Rồi sau đó là mùi. Một mùi nồng nặc, ẩm ướt, thâm sâu và mang đậm triết lý… tận cùng hậu môn.

Ban đầu, đám bạn còn tưởng cậu bị rối loạn tiêu hóa. Nhưng khi mọi chuyện cứ tiếp diễn, ngày này qua ngày khác, trong từng tiết học, và luôn đúng vào thời điểm giảng viên giảng đến đoạn cao trào – mọi người bắt đầu… sợ.

Không ai dám ngồi cạnh Kha. Không ai dám hé miệng phàn nàn. Bởi vì dù đang ngồi giữa lớp học, giữa bàn ghế ngay ngắn, giữa ánh đèn và ánh mắt của bạn bè, cậu ta vẫn có thể đi ỉa. Không cần toilet. Không cần rặn. Không cần giấy. Không cần gì cả.

Người ta gọi đó là “Ỉa Nội Công.”

Và cứ thế, mỗi lần một tiết học trôi qua, Kha lại để lại một vết tích… trên ghế, trong lòng bạn học, và trong không khí đặc quánh mùi phân – khiến cho giáo viên bộ môn nhiều lần xin nghỉ dạy không lương, hoặc chuyển sang dạy online.

Không ai dám nói gì. Vì Kha vẫn điểm 10 Toán, 9.75 Văn, và 10 tuyệt đối môn Giáo dục công dân với bài luận: “Công bằng xã hội dưới góc nhìn của người đi ỉa.”

Đến lần thứ 99, mọi thứ bắt đầu thay đổi. Trong lớp không còn ai ngồi, trừ một mình Kha. Tấm rèm đã được tháo gỡ để gió lùa bay bớt mùi. Quạt máy bị dán bảng "CẤM BẬT" vì khi thổi sẽ khiến cái mùi đó lan nhanh hơn tốc độ tin đồn.

Và rồi, sáng hôm ấy, khi ánh nắng chiếu xiên qua cửa sổ và phản chiếu đúng vào bãi chiến trường quanh ghế Kha – cậu ta ỉa lần thứ 100.

Không ai nghe thấy tiếng gì.

Không ai ngửi thấy mùi gì.

Chỉ có một luồng khí mờ nhạt, màu đen, từ dưới mông Kha bay lên. Từ nóc lớp học, một vòng xoáy hư vô hiện hình, hút mọi ánh sáng xung quanh.

Lũ chim sẻ trên mái la hét bỏ chạy.

Máy điều hòa rung lên bần bật.

Trên mặt đất, hình dáng một biểu tượng kỳ lạ bằng phân dần hiện ra. Nó là ký hiệu cổ, một dấu ấn chưa từng được ghi nhận trong bất kỳ tài liệu ngôn ngữ nào – trừ trong bản “Toilet Đại Bi Kinh” từng bị thất lạc tại một nhà nghỉ ven đường ở Phan Thiết.

Kha đứng dậy. Giọng cậu vang lên không lớn, nhưng đủ để cả trường nghe thấy:

“Từ hôm nay, tao lập nên Hội Bóng Tối.
Những kẻ từng bị tiêu chảy, táo bón, đứt giấy khi chùi, xin hãy đến đây.
Chúng ta sẽ không còn là nạn nhân của bồn cầu nữa.
Chúng ta sẽ làm chủ chính hậu môn mình!”

Không ai hiểu, nhưng mười ba đứa học sinh – mỗi đứa từng có quá khứ đau thương với nhà vệ sinh – từ khắp các lớp bước ra, lặng lẽ quỳ xuống giữa lớp học. Chúng gọi cậu là Đệ Nhất Ỉa Vương.

Từ ngày đó, Hội Bóng Tối âm thầm tồn tại. Trong bóng tối lớp học, giữa những vết phân cũ và bút xóa khô, chúng họp bàn, truyền nhau “Phân Kinh” bằng mã QR viết tay trên giấy vệ sinh.

Một nền giáo phái được sinh ra.

Một tôn giáo mới hình thành.

Một huyền thoại hậu môn bắt đầu lan rộng.



Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Long Xuyên?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Mỹ Xuyên
Long Xuyên