Kiến thức nuôi dạy con

Kiến thức nuôi dạy con

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Kiến thức nuôi dạy con, Lộc Hoà Nam Định, Nam Định.

26/11/2023

20/11: nói không với tiền :) (no edit)

Bên cạnh công việc chính ở MỞ, mình có làm part-time ở 1 công ty tư vấn du học quốc tế cho vui cửa vui nhà. Mình chỉ nhận 4 học sinh, và được trả lương theo giờ meeting. Tức là meeting càng nhiều thì càng nhiều tiền.

2 hôm trước, 1 bạn trong đội ngũ chăm sóc học viên (Student Success) nhắn mình, bày tỏ quan ngại sâu sắc là mình gặp học sinh ít quá. Mình phải giải thích là vì bạn học sinh này của mình rất rất thông minh, nên bọn mình đã thống nhất khi nào bạn cảm thấy cần, bạn sẽ chủ động nhắn mình để book meeting, chứ không chờ mình nhắn. Bạn Student Success cũng hiểu và tha cho mình.

Mình cũng có 1 học sinh khác, đến meeting nào cũng chuẩn bị đầy đủ BTVN với câu hỏi cho mình. Bạn ý lead luôn meeting chứ không đến lượt mình nữa. Nên bọn mình book 1 tiếng mà hay thừa khoảng 15 phút cuối, nên mình bảo bạn ý:

“Thôi lần sau anh em mình cứ book 45 phút thôi. Thời gian ở đây thì đắt, anh với mày tiết kiệm tiền bạc cho bố mẹ và thời gian cho nhau nhé.” (đã được tinh chỉnh sang tiếng Việt)

Bạn ý vui vẻ đồng ý và rất biết ơn lời đề nghị của mình.

“Em chưa thấy ai chê tiền như anh.” - Bạn ý đùa.

Ừ, đúng :)) Mình đang nói không với cơ hội để kiếm nhiều tiền hơn.

Nếu đó là mục tiêu quan trọng nhất của mình, mình hoàn toàn có thể quyết liệt (aggressive) hơn, chạy theo học sinh, book meeting check in hàng tuần để đốt tiền trong gói dịch vụ của các bạn.

Và với khả năng của mình, mình biết các bạn vẫn sẽ chấm các buổi meeting đó 5 sao thôi, vì mình giỏi làm người khác cảm thấy thời gian họ dành với mình vừa vui vừa bổ não.

Nhưng, các bạn sẽ không học được 2 kỹ năng mà theo mình là quan trọng nhất khi đi du học (hoặc vào đời) - kết hợp của sự tự lập và việc biết lúc nào cần xin sự trợ giúp.

Theo mình thì ai cũng động viên với trao quyền được. “Em làm được mà. Anh tin em.” là những lời dễ nói. Vì khi nói xong, bạn không có chút trách nhiệm nào với thất bại của người nghe.

Thay vào đó, mình luôn nói là:

“Anh tin 100% vào khả năng đưa ra quyết định của em. Em là người biết rõ nhất lúc nào em cần anh giúp. Em biết tìm anh ở đâu rồi. Anh luôn ở đây khi em cần sự trợ giúp.”

Phần 1: Tin vào khả năng của học sinh. Cho các bạn sự tự do để thử sức. - “Anh tin 100% vào khả năng đưa ra quyết định của em.”

Phần 2: Rồi cho chúng 1 vùng an toàn để trở về - “Anh luôn ở đây khi em cần sự trợ giúp.”

I trust you. I’ll support you. And I’ll be there with you when you fail.

“Anh tin em. Anh sẽ hỗ trợ em. Và anh sẽ ở đó với em khi em ngã.” là những lời động viên khó nói hơn, và nhiều trách nhiệm.

Trong suốt 24 năm sống trên đời, đã có rất nhiều người nói với mình những lời như trên. Từ bố mẹ cho đến những giáo viên, mentor, đồng nghiệp tin tưởng mình. Mình luôn biết ơn họ. Họ cho mình cả động lực và sự yên tâm để “rướn”. Để xem mình thực sự giỏi đến đâu, và nỗ lực để liên tục giỏi hơn nữa.

Nhờ họ, mình mới có ngày hôm nay.

Và đó là điều mình muốn trao lại cho học sinh của mình - 1 chút lửa và 1 chút đậu xốp.

Lửa để thoải mái rướn. Đậu xốp để thoải mái ngã.

Chỉ trong sự yên tâm là mình ngã vẫn sẽ có Tùng đứng đó, thì chúng mới dám “rướn” hết mình và nhận ra là: “Ồ, hóa ra mình giỏi hơn mình tưởng rất nhiều.”

I HAD A LOT MORE THAN I THOUGHT I DID.

Cảm giác nào sướng hơn cảm giác này nữa?

Mình muốn học sinh của mình hiểu được thực lực của bản thân, cảm thấy được tôn trọng như 1 người lớn có trách nhiệm, và không bao giờ cảm thấy là chúng phải đương đầu với những khó khăn trong cuộc sống một mình - luôn có ông giáo nửa mùa này sẵn sàng chìa tay ra giúp chúng.

Với mình, học sinh của mình học được những bài học này quan trọng hơn là mình kiếm thêm được vài chục đô.

Nhân ngày 20/11, chúc thế giới có thêm cả lửa và đậu xốp 😂

Cảm ơn những người nhóm lửa và phân phối đậu xốp khắp Việt Nam ❤️‍🔥

125 tỷ đô là tổng chi phí cho dự án thế kỷ của Melbourne để nâng cao cơ sở hệ thống phương tiện công cộng, tập trung vào các ga và các tuyến tàu điện ngầm mới sẽ lần lượt được xây từng giai đoạn, chia đều trong hơn 60 năm tới. Siêu dự án dài hạn này tất nhiên sẽ sự tham gia của các chuyên gia hàng đầu, và với cơ sở vật chất về kỹ thuật cơ khí tốt nhất nước Úc, khoa của mình tại Swinburne không thể đứng ngoài cuộc chơi đầy tham vọng này.

Nhìn những căn nhỏ thu nhỏ mô hình bên cạnh đường tàu chạy, mình lại bồi hồi nhớ lại buổi chiều chủ nhật cách đây gần 20 năm. Tranh thủ cuối tuần, ở nhà mãi cũng chán, ba anh em mình xin phép mẹ cho đi chơi ở nhà sách Tiền Phong gần nhà. Nhà sách này mới xây trên nền đất mà Lăng Bác đập bỏ đi nhà máy phát điện đã cũ kỹ, mỗi khi mất điện thường xuyên thì máy lại chạy ầm ầm lên với hương diesel tỏa ra khắp nẻo phố, chỉ để đảm bảo thi hài thiêng liêng của Bác được bảo quản ở điều kiện lạnh tốt nhất.

Mình vẫn chạy vào khu truyện tranh như mọi khi, tranh thủ đọc ké số Thần Đồng Đất Việt mới nhất. Còn hai đứa em thì chạy vào gian đồ chơi khang trang bên cạnh để ngắm những mẫu đồ xịn xò nhất.

Hôm nay, sắp tới tết Trung thu, nhà sách có trưng ra một mô hình đồ chơi bằng nhựa hay bằng giấy gì đó thu nhỏ, có đoàn tàu chạy xung quanh, nhìn cực kỳ bắt mắt. Mình bị hai đứa nhỏ kéo ra bằng được để chiêm ngưỡng tác phẩm tuyệt đỉnh này. Mình vội lật hộp đồ chơi lên để nhìn giá, để rồi lại ngậm ngùi đặt xuống và thu lại niềm hào hứng đã sớm chợp tắt. Chỉ ngắm thôi là đủ, vì làm gì có đồng nào mà mua đồ đắt vậy.

Tuy trăm nghe không bằng một thấy, nhưng trăm thấy không bằng một chạm. Em trai mình không nén nổi sự tò mò liền chạm nhẹ vào một góc của mái nhà. Một tiếng ho nhẹ vọng ra từ góc gian phòng, chị nhân viên nhà sách đang quan sát với ánh nhìn khó chịu, ra hiệu ngầm mấy đứa nên biết điều không làm hỏng. Mình vội đưa hai em ra chỗ khác, sau khi cảm thấy người ta có vẻ không ưa mình và mình cũng lo em trai mình táy máy làm hỏng thật thì mệt.

Sau khi bọn mình đi thì có một bé trai khác đi vào. Bé này ăn mặc đồ hiệu có phụ huynh mẹ đi cùng, nhìn một phát đã biết là con nhà giàu. Nó đụng nó chạm, nó nắn đồ chơi liên hồi mà chẳng hề thấy bà chị kia lên tiếng.

Phân biệt đối xử là tại bọn tôi ăn mặc nhà quê, toát lên mùi nghèo chăng? Mình cũng cảm thấy tủi thân một tẹo nhưng hai đứa nhỏ thì vẫn hồn nhiên vô tư tìm niềm vui ở những món đồ chơi khác. Thôi bỏ đi, lại ra đọc tiếp xem Trạng Tí xử trí bọn tham quan thế nào.

Mải mê đọc tới quyển thứ hai thì bỗng giật mình bởi tiếng mắng rất to vang ra từ gian đồ chơi.

"Tại sao mày lại làm thế, làm hỏng thì phải đền nha."

Mình chạy ngay vào để xem thì thấy em trai mình đứng cạnh món đồ mô hình nhà giấy đắt tiền kia, giờ đã ... bị lủng một góc mái. Nó đứng im thin thít trong sợ hãi, không dám nhúc nhích. Mình dường như cũng hiểu cái gì đã xảy ra, nên vội xin lỗi chị nhân viên nhưng chị ý nằng nặc giữ lấy tay của em mình và lôi xềnh xệch ra khu thu ngân bắt mua đồ đã làm hỏng. Mấy người lớn ở đó bắt đầu nhìn vào chỉ trỏ, các nhân viên khác cũng xúm vào hùa theo chị kia bảo bọn mình phải chịu trách nhiệm. Chẳng còn cách nào khác, em mình thì đang hoảng tột độ, mà trong ví chỉ còn đủ tiền mẹ đưa để mua bộ sách giáo khoa mới, mình chỉ có thể bỏ ra để trả.

Suốt quãng đường đi bộ về nhà, mình mới hỏi chuyện gì đã xảy ra. Qua mô tả của em mình thì nó không hề chạm vào bộ ấy nữa, mà chỉ đứng thật gần để ngắm thôi. Mình lục lại trí nhớ thì mới nhận ra cái góc mái đã sớm bị lung lay từ lúc thằng nhóc nhà giàu kia nghịch ngợm rồi.

Tới nhà mẹ hỏi sao sách không thấy, mà lại mang đồ chơi kỳ lạ về, mình kể cho mẹ nghe chuyện đã xảy ra cùng phân tích riêng của mình. Mẹ mình nổi giận đùng đùng liền bảo bác mình - bố của thằng em mình mà đáng lẽ mình phải gọi là anh họ - đi cùng ra hiệu sách. (Bác mình thì mình cũng đã từng kể với các bạn rồi, bị bại não liệt nửa cơ thể từ nhỏ, bệnh thần kinh phát giác lúc có lúc không, tuy chỉ cử động khó khăn được một tay bên nửa cơ thể còn hoạt động được, nhưng rất khéo tay sáng tạo ra những món đồ riêng cho bản thân).

Đẩy cửa nhà sách, bước thật lực vào trong hiên ngang như một bà hoàng, lần đầu tiên mình thấy mẹ mình mạnh mẽ như vậy.

"Ai là người đã bắt con chú này trả tiền, không thấy bố nó bị liệt ra như thế này rồi mà còn bắt nạt nó thêm à."

Mẹ mình lớn tiếng quát. Nhân viên thu ngân bèn gọi ngay quản lý ra tiếp chuyện mẹ mình. Sau khi nói chuyện từ tốn nhẹ nhàng giải thích, đồng thời đòi bà chị đã bắt bọn mình ra đối chứng, thì cuối cùng họ cũng đã trả lại tiền cho bọn mình và nhận lại món đồ đã hỏng kia. Chắc bởi vì sợ làm to chuyện ảnh hưởng tới khách hàng khác, và cũng đa phần là vì bà chị to giọng quát em mình lúc nãy, đã co rúm sợ núp vào một góc không có hé răng nửa lời.

Tuy sự việc đã được giải quyết, nhưng sau đó bọn mình ít ra nhà sách nữa. Vì ở đó người ta coi thường bọn mình ăn mặc đồ cũ, vì ở đó người ta chọn bắt nạt đứa em yếu thế của mình mà không dám lên tiếng trước phụ huynh đứa trẻ nhà giàu kia để đòi chính thứ công lý mà họ đã ép bọn nhóc mình nhà nghèo không có người lớn đi cùng - gánh thay. Nơi từng là thiên đường vui vẻ sau những ngày đi học mệt mỏi đã trở thành chỗ ác mộng khó phai cho thằng nhóc em mình ở tuổi còn chưa học lớp một. Lần nào quay lại nhà sách, nó cũng phải quan sát xem có bà chị kia đứng ở đâu không để né như một phản xạ vô điều kiện, nếu thấy thì sẽ không vào nữa. Mặc dù mình không sai nhưng thằng nhóc đã phải hứng chịu một sự sang chấn tâm lý không hề nhẹ khi bị đổ oan, khi bị nghi ngờ chỉ trỏ mà không có lấy một cơ hội để giải thích.

Ký ức ngày ấy tưởng chừng ngủ quên, nay lại ùa về khi chứng kiến mô hình giấy của dự án trăm tỷ đô của Melbourne. Là phận làm anh và làm người chứng kiến, mình đã hiểu cho tại sao mẹ mình luôn phải gồng mình tỏ ra dữ dằn trước thiên hạ, vì nếu không sẽ tạo cơ hội cho nhiều kẻ lợi dụng bắt nạt. Mình cũng buồn cho rất nhiều người như chị nhân viên kia, hèn không dám lên tiếng trước người có thế lực có tiền quyền, đã chọn bẻ cong công lý, đẩy thiệt hại về cho những người yếu thế hơn gánh chịu, mặc dù biết là sai.

Nhờ những ký ức ấy, mình cũng tự nhủ với bản thân rằng, thật may rằng mình xuất thân ở vùng đáy của xã hội, để mình không bao giờ đánh giá con người khác qua bộ quần áo mà họ mặc. Vẻ ngoài, hay rộng hơn là nền tảng giáo dục, sẽ luôn chẳng bao giờ ảnh hưởng tới góc nhìn của mình cho người khác, cho dù họ bị thần kinh bại não, bị dơ bẩn bần hàn, hay bị tất cả xã hội coi thường.

Mô hình đồ chơi nhà giấy đã lủng đó sau này không rõ có bán được cho ai không, chị nhân viên ấy cũng làm việc thêm vài tháng rồi nghỉ hẳn. Nhà sách cũng đóng cửa sau hơn một thập kỷ bám trụ. Còn thằng bé ngày ấy bị hàm oan, thằng bé mà chia sẻ cái ghế gỗ thay bàn học với mình suốt cả thanh xuân, sau này đã trở thành thủ khoa môn vẽ đầu vào kiến trúc tại đại học Xây Dựng. Tốt nghiệp xong, nó là người giành giải nhất cuộc thi toàn quốc cho Kiến trúc sư trẻ tài năng, được giấy khen của chủ tịch hiệp hội kiến trúc nước nhà.

Có lẽ thằng cu đã quên sự cố ngôi nhà giấy rẻ rách đó từ lâu rồi, mình nghĩ vậy. Nó giờ chỉ tập trung toàn tâm toàn trí vào thiết kế xây dựng những tòa cao ốc xanh vững chãi, không dễ bị lủng mái cho thủ đô ngày một phát triển phồn vinh này.

------------------------
Ảnh những ngôi nhà tắm sắc màu tại bãi biển Brighton gần Melbourne trước khi bị dỡ bỏ, chụp bởi IG: lukesphotographymelbs

Sau cùng thì, những đứa nhóc không có nổi 100k để mua mô hình đồ chơi như bọn mình, có lẽ sẽ chẳng bao giờ hiểu được tại sao người ta lại cần tới hơn một triệu tỷ đồng: để mua hàng ngàn tỷ mô hình đồ chơi cho con cái cấp dưới chăng, hay để xây nhiều mô hình nhà thật trợ giúp người có thu nhập thấp. Cũng khó hiểu thật đấy, nhất là khi quyền năng bẻ cong công lý luôn sẵn có trong tay họ, hay nói đúng hơn, là vì họ có tiền và quyền nên người ta sẽ tự giác bẻ cong công lý cho họ từ đầu để tránh gặp phiền phức cho bản thân. Một loại phản xạ vô điều kiện tuy rằng rất có điều kiện.

26/11/2023

🌟 TRÒN MỘT NĂM VIẾT VÀ REVIEW CUỐN SÁCH ĐẦU TIÊN.

Hôm nay là kỷ niệm một năm mình quyết định nghiêm túc hơn với nghiệp viết lách dưới bút danh hoangthoughts. Đây cũng là đầu tiên mình nhận booking viết review về sách. Khách hàng là ông Hoàng Nguyễn, một tác giả tập sự. Mình sẽ viết review cuốn sách đầu tiên của tác giả này một cách khách quan.

Cuốn sách “Có cách” này sẽ rất phù hợp với bạn, nếu bạn đang có một trong những đặc điểm sau:

- Muốn tối ưu cuộc sống để “dễ thở” hơn, nhưng chưa biết cách.
- Quan tâm tới kỹ năng sáng tạo, nhưng chưa biết hay chưa có cách phát triển kỹ năng này.
- Thích đọc sách với đa dạng chủ đề, như một cách tiếp cận với thế giới để hiểu biết hơn, sáng tạo hơn.
- Và thích mấy thứ do cha tác giả này viết nhiều năm qua.

Tác giả đã mở đầu cuốn sách bằng một câu chuyện thời trẻ con nghịch ngợm ở làng quê Việt Nam, là một người cũng sinh ra và dành hầu hết tuổi thơ ở quê, mình có sự đồng cảm và tin là câu chuyện này không hề hư cấu.

Điều thú vị hơn nữa câu chuyện này được thể hiện dưới hai cách thức: chữ và tranh. Cá nhân mình là một người thích sự tối giản, nên rất thích phong cách vẽ mộc mạc nhưng đầy gợi cảm do họa sĩ Luongdoo thực hiện. Đây có thể là một điểm cộng nhỏ giúp thu hút các bạn đọc nhỏ tuổi, yêu thích truyện tranh.

Quay trở lại phần nội dung, ban đầu khi đọc bản thảo mình thấy tác giả có hơi “phóng đại” khi viết là “chia sẻ lại toàn bộ hiểu biết và kinh nghiệm gần 30 năm về sáng tạo” trong khi tác giả chỉ mới 35 tuổi. Nhưng hóa ra, đối với tác giả thì sự sáng tạo giống hơi thở, đã xuất hiện cùng với chúng ta ngay từ khi mới sinh ra, nhưng sau khi nghe mình góp ý thì tác giả cũng đã “phóng tiểu” lại chỗ này rồi.

Đọc hết chương 1, tác giả tập trung vào việc tháo gỡ những hiểu lầm thường có, gây cản trở tư duy sáng tạo. Phần này thì mình thấy cũng tạm được, chắc là do những thứ này đã biết từ trước, nhưng cuối chương tác giả đã đưa ra hai ví dụ nâng cấp sự sáng tạo là cô bán bánh mì vỉa hè và một nhà sáng tạo nội dung. Chỗ này ổn, dù hai công việc có vẻ đối lập nhưng hóa ra vẫn có thể đi theo một hệ thống sáng tạo như vậy.

Sang tới chương 2, điểm trừ là nội dung quá nhiều gần như chiếm 2/3 cả cuốn sách, khi mình vẫn còn đang cảm giác đọc nhẹ nhàng ở chương 1, thì đột ngột hàm lượng kiến thức của chương này đè nặng làm mình phải dừng lại, đợi khi nào đầu óc rảnh hoàn toàn mới lôi ra đọc tiếp. Buồn cười nhất là cuối chương có mấy câu hỏi thử nồng độ sáng tạo người đọc, ông tác giả này hỏi gà vậy cũng hỏi.

Chương 3 cũng là chương cuối (sách gì mà có mỗi 3 chương), tác giả cho thấy sự dũng cảm khi đưa ra quan điểm về hai vấn đề nổi cộm “Lằn ranh giữa đạo nhái và lấy cảm hứng” - “Xem AI là bạn, sẽ giúp bạn, xem AI là kẻ thù, bạn tự giết mình”. Nói chung quan điểm thì cũng không có đúng sai, chỉ có đồng ý hoặc không, với mình thì quan điểm này cũng đáng để tham khảo.

Tổng kết lại thì đây là cuốn sách đầu tay, nên chắc là tác giả còn non và xanh, viết ít thành ra tương đối dễ đọc, dễ hiểu. Phù hợp cho cả những bạn đang làm việc trong lĩnh vực sáng tạo, lẫn các lĩnh vực khác. Thang điểm của mình cho cuốn này là:

- Dễ đọc: 8.5/10
- Thiết kế: 9/10
- Nội dung: 8.5/10
- Tính ứng dụng: 9/10
- Giá cả: 8/10
- Tác giả: 1.5/10

Các bạn có thể đặt mua ở comment, nxb đang giảm giá 25% cho 111 đơn hàng đầu tiên đấy, hãy ủng hộ tác giả các bạn nhé. Thêm nữa là, nếu bạn có mua và đọc sách này thì hãy chụp hình lại gửi review cho tác giả qua page hoangthoughts nhé, mong là bạn có khoảng thời gian thú vị với nội dung của sách.



Cuối cùng của post này thì mình muốn thể hiện sự biết ơn với tất cả bạn đọc, và gần đây nữa là bạn nghe, đã đón nhận những suy nghĩ từ một “kẻ mơ mộng - viết lời viển vông” như mình hơn một năm qua, từ lúc còn là những bài đăng ở trang cá nhân đến bây giờ.

Mốc nhỏ ngày hôm nay với cuốn sách đầu tiên sẽ chỉ là sự khởi đầu cho một hành trình dài hơn của mình, và hy vọng tương lai ở từng mốc “check-point” lớn, sẽ có các bạn ở đó, những “ThoughtCatchers” - người đồng hành trên con đường suy tư.

16/12/2022

Thời gian quả là quá ngắn.. ko đủ để làm nhiều thứ bạn muốn chưa kể thời gian đâu mà còn sân còn si..

Lý do (động lực) lớn để mình từ bỏ việc “sân si” là nhận ra mình không có nhiều thời gian đến thế. Nếu mình cứ mãi tập trung vào việc đi nói xấu hay sân si với cuộc đời của ai đó ngoài kia thì chắc chắn mình sẽ chẳng bao giờ có đủ thời gian để thực hiện các dự án mình muốn, không đủ thời gian nghiên cứu học thuật để trau dồi kiến thức, không đủ thời gian để tự nấu ăn hay dành riêng cho bản thân một khoảnh khắc yên bình trong ngày.

Những người thích thị phi thường là những người rất rảnh rỗi và không có việc gì để hướng đến - có thể đó là lý do sinh ra xu hướng bàn luận về cuộc đời của một người khác một cách tiêu cực. Như câu rap của anh Đen Vâu cũng có nhắc đến việc cuộc đời này vận hành bằng cách dìm ta xuống, thì rất nhiều người lầm tưởng việc dìm ai đó sẽ khiến họ thành công…tiếc là không.

Thế giới người lớn vẫn là một thứ đáng sợ với mình vì nó quá nhiều thị phi và ganh ghét lẫn nhau. Có nhiều lúc mình phải tự kiềm chế bản thân (rất cố gắng) để không phải nói rằng mình đã quen với việc bị nói xấu - vì ai lại muốn quen thuộc với những thứ như thế. Cho đến bây giờ thì mình hoàn toàn bình thản khi đón nhận chúng, vì đơn giản là mình biết bản thân mình là ai, và mình đang rất hạnh phúc ở hiện tại.

Thử thách mình đặt ra cho bản thân chưa bao giờ là làm sao để giải thích cho những người ghét mình hiểu được mình, mà luôn nằm ở việc mình có thể làm gì tiếp theo để tạo ra thêm giá trị cho cộng đồng, làm sao để gặp được bạn mới cùng chí hướng, làm sao để trở thành một người trẻ hạnh phúc. Kiên trì về lâu dài thì hành trình đầu tư cho bản thân (đặc biệt là cho khối óc) để được một tư duy thật ngoan cường trước cuộc đời, để không dễ bị quật ngã.

Rất may mắn vì mình luôn bao quanh cuộc sống bởi những người cho mình gợi nhớ rằng còn nhiều người yêu thương và quan tâm đến mình hơn mình nghĩ, và rằng những việc mình đang làm có ích cho cuộc đời của một người nào đó ngoài kia…còn những sự thị phi, nói xấu, mình gói lại và cất vào ngăn tủ. Như một món đồ mới nhìn thì khó ưng mắt nhưng ngắm đi ngắm lại lâu lâu một lần thì lại thấy: À, thì ra nó không tệ đến thế!

Học tĩnh trong một thế giới ồn ào,
The Jasmine Guy.
___
Hẹn gặp các bạn tại TEDx HANU vào Chủ Nhật tuần này nhé (18/12) ❤️.

Lý do (động lực) lớn để mình từ bỏ việc “sân si” là nhận ra mình không có nhiều thời gian đến thế. Nếu mình cứ mãi tập trung vào việc đi nói xấu hay sân si với cuộc đời của ai đó ngoài kia thì chắc chắn mình sẽ chẳng bao giờ có đủ thời gian để thực hiện các dự án mình muốn, không đủ thời gian nghiên cứu học thuật để trau dồi kiến thức, không đủ thời gian để tự nấu ăn hay dành riêng cho bản thân một khoảnh khắc yên bình trong ngày.

Những người thích thị phi thường là những người rất rảnh rỗi và không có việc gì để hướng đến - có thể đó là lý do sinh ra xu hướng bàn luận về cuộc đời của một người khác một cách tiêu cực. Như câu rap của anh Đen Vâu cũng có nhắc đến việc cuộc đời này vận hành bằng cách dìm ta xuống, thì rất nhiều người lầm tưởng việc dìm ai đó sẽ khiến họ thành công…tiếc là không.

Thế giới người lớn vẫn là một thứ đáng sợ với mình vì nó quá nhiều thị phi và ganh ghét lẫn nhau. Có nhiều lúc mình phải tự kiềm chế bản thân (rất cố gắng) để không phải nói rằng mình đã quen với việc bị nói xấu - vì ai lại muốn quen thuộc với những thứ như thế. Cho đến bây giờ thì mình hoàn toàn bình thản khi đón nhận chúng, vì đơn giản là mình biết bản thân mình là ai, và mình đang rất hạnh phúc ở hiện tại.

Thử thách mình đặt ra cho bản thân chưa bao giờ là làm sao để giải thích cho những người ghét mình hiểu được mình, mà luôn nằm ở việc mình có thể làm gì tiếp theo để tạo ra thêm giá trị cho cộng đồng, làm sao để gặp được bạn mới cùng chí hướng, làm sao để trở thành một người trẻ hạnh phúc. Kiên trì về lâu dài thì hành trình đầu tư cho bản thân (đặc biệt là cho khối óc) để được một tư duy thật ngoan cường trước cuộc đời, để không dễ bị quật ngã.

Rất may mắn vì mình luôn bao quanh cuộc sống bởi những người cho mình gợi nhớ rằng còn nhiều người yêu thương và quan tâm đến mình hơn mình nghĩ, và rằng những việc mình đang làm có ích cho cuộc đời của một người nào đó ngoài kia…còn những sự thị phi, nói xấu, mình gói lại và cất vào ngăn tủ. Như một món đồ mới nhìn thì khó ưng mắt nhưng ngắm đi ngắm lại lâu lâu một lần thì lại thấy: À, thì ra nó không tệ đến thế!

Học tĩnh trong một thế giới ồn ào,
The Jasmine Guy.
___
Hẹn gặp các bạn tại TEDx HANU vào Chủ Nhật tuần này nhé (18/12) ❤️.

16/12/2022

học viết

3 năm tự học viết bằng 2 bộ não

Khi bắt đầu học Nghiên cứu Giáo dục 5 năm trước, mình luôn mang 2 bộ não khi bước vào 1 lớp học. 1 bộ não dùng để tiếp thu những kiến thức được dạy. Đây là bộ não hầu hết các học sinh nghiêm túc đều mang.

Nhưng bộ não thứ 2 mới là bộ não quan trọng với mình, đó là bộ não mình dùng để phân tích những kỹ thuật giảng dạy của giáo viên.

Ở những lớp với những thầy cô xuất sắc, mình sẽ ghi lại cách họ tạo ra “văn hóa của lớp”, khuyến khích học sinh đặt câu hỏi, xử lý câu hỏi của học sinh, họ làm gì ở buổi học đầu tiên và buổi học cuối cùng, họ làm gì với những học sinh thiếu tôn trọng…

Bộ não thứ 2 giúp mình nhìn thấy những bài học “ngầm” mà giáo viên không trực tiếp nói ra.

Không chỉ dừng lại ở nghiên cứu giáo dục, “bộ não thứ 2” có thể được sử dụng trong tất cả mọi khía cạnh đòi hỏi sự chủ động học tập trong cuộc sống.

3 năm gần đây, nơi mình sử dụng nhiều bộ não thứ 2 nhất chính là việc blog.

Thay vì cứ cắm đầu viết 1 cách mù quáng, mong rằng cứ viết nhiều lên thì sẽ hay lên. Mình bắt đầu theo dõi những bloggers nổi tiếng khác như X.Ê, Seth Godin, Tim Urban, James Clear…

Không chỉ dừng lại ở việc đọc rồi trầm trồ “Uồi, content hay thế!”, mình còn để ý những chi tiết nhỏ nhất như tên bài viết, câu hook người đọc, cách triển khai ý tưởng, sử dụng dấu câu…

Nếu bộ não thứ nhất nói: “Uầy, bài này hay thế!!”, bộ não thứ 2 hỏi: “Làm thế nào để viết được 1 bài hay như vậy nhỉ?”

Thay vì việc chỉ dừng lại ở phần nổi của tảng băng - những thứ người tiêu thụ nội dung nào cũng thấy, người sáng tạo nội dung cần lặn xuống và nghiên cứu phần chìm - những bài học ngầm của những người đi đầu.

Tóm lại là, lộ trình tự học để viết tốt lên của mình là:

1, Xác định thần tượng. Người bạn thích đọc chắc chắn có vài yếu tố bạn muốn có cho phong cách của riêng mình.

2, Đọc cách họ viết, chứ không chỉ nội dung. Đây là sự khác nhau giữa người sáng tạo nội dung và người tiêu thụ nội dung.

3, Copy phong cách và kỹ thuật của họ. Trong quá trình đó, lắng nghe xem bản thân mình hợp và không hợp với những yếu tố nào.

4. Nhân đôi những yếu tố phù hợp. Cắt ngay những yếu tố không hợp.

Làm việc này đủ lâu, không chỉ kỹ thuật của bạn sẽ được cải thiện, mà tuyệt vời hơn cả là giọng văn riêng của bạn sẽ xuất hiện.

Sau 3 năm nghiền ngẫm và áp dụng những bài học này vào việc viết của chính mình, mình quyết định hệ thống hóa và đóng gói những kiến thức này vào Blogging Bootcamp Writing On The Net #2 ngày 4 tháng 2 đến 11 tháng 3 năm 2023 tới.

Khác với những thử thách viết hàng ngày của hằng hà sa số những nhóm Facebook bạn có thể tìm thấy ngay bây giờ, trong thử thách viết 30 ngày của Writing On The Net #2, bạn sẽ:

☝️ Học và áp dụng ngay những tư duy, framework, và công cụ thiết yếu nhất để thành công trên hành trình “Viết trên Internet”.

✌️ Được “thúc đít” hàng ngày bởi các Student Success Leaders.

Nếu bạn nghĩ mình có thể tự áp dụng “bộ não thứ 2” vào quá trình đọc và viết của mình và chưa cần tham gia bootcamp, mình cũng rất vui vì mình đã giúp được bạn.

Nhưng nếu bạn muốn biết những bài học về blogging mình mất 3 năm để học, trong 35 ngày, thì mình nghĩ bootcamp này dành cho bạn.

Đăng ký tại đây: https://lu.ma/WOTN2-sign-up (còn 11 suất thôi)

Ảnh: mình chọn bát cháo trai vì chán cái hình ảnh tảng băng lắm rồi. Ai dốt (như mình) đi ăn hết nửa bát cháo mới biết hành, rau răm toàn ở đáy. Nên là đấy, học cái gì cũng như ăn cháo, phải lội xuống tận đáy vấn đề thì mới đã.



Đọc thêm về Bootcamp ở đây: https://www.movahoi.com/khoa-hoc/writing-on-the-net

Giáo án chi tiết ở đây: https://bit.ly/WOTN2-syllabus

P/s: Đây là 1 khoản đầu tư không rủi ro của bạn, vì:

📌 Nếu bạn hoàn thành 25/30 bài viết trở lên, bọn mình sẽ tặng bạn 1.000.000 VNĐ.

📌 Nếu bạn tham gia tất cả 10 buổi học, hoàn thành 30 bài viết đúng hạn (11/3), và vẫn cảm thấy không học được gì, bọn mình sẽ hoàn trả toàn bộ học phí khóa học cho bạn.

15/12/2022

2 tips để không quên những gì bạn đọc

Bạn nhớ được bao nhiêu phần trăm những ý tưởng từ 1 cuốn sách hay bạn đọc cách đây 6 tháng? 1 năm? 2 năm? 5 năm?

Hầu hết chúng ta đều có 1 trí nhớ rất tệ. Những nội dung truyền cảm hứng cho bạn bỏ việc ngày hôm nay, có thể sẽ bị lãng quên hoàn toàn trong 1 năm nữa.

Khi bắt đầu thói quen đọc sách, đây là 1 quan ngại rất lớn mà mình có. Dành ra 15, 20 tiếng để đọc 1 cuốn sách chỉ để quên nó trong 1 năm chẳng phải là 1 sự lãng phí thời gian sao?

Vì thế, mình quyết định là việc dành thêm 10 tiếng để ghi chép và phản tư (reflect) về mỗi cuốn sách mình đọc, cho những ghi chú này vào 1 hệ thống mình mãi mãi có thể truy hồi (Notion), sẽ khiến cho 15 tiếng đọc ban đầu không lãng phí.

Tip 1: Có 1 nơi để tổng hợp tất cả quotes, bài học, suy nghĩ, và câu hỏi trong quá trình đọc.

Mình cũng đã làm việc này được 2 năm rồi, với tất cả các sách mình đọc, kể cả fiction (hư cấu).

TUY NHIÊN, khi ngồi nhìn lại những cuốn sách mình đọc, và hỏi xem bao nhiêu phần trăm trong số những bài học trong sách được mình áp dụng vào thực tế, trong cuộc sống cá nhân cũng như trong công việc, thì câu trả lời là SIÊU ÍT.

Mình nhận ra bản thân bị rơi vào 1 trạng thái tên là “illusion of progress” (ảo tưởng tiến bộ). Chỉ vì mình dành nhiều tiếng để đọc, ghi chú và thậm chí là viết blog hướng dẫn, không có nghĩa là mình thực sự thực hành những bài học đó.

Và mình nghĩ là nhiều bạn cũng thế =) Nên từ cuốn sách gần đây nhất mình đọc, mình bắt đầu 1 thử nghiệm: Viết actionables lại.

Actionables là 1 danh sách những việc mình có thể làm trong cuộc sống của mình, được để ở ngay đầu trang tổng hợp ghi chú của 1 cuốn sách. Mỗi lần mình mở trang này ra xem (khá thường xuyên), mình đều nhìn thấy những dòng này đầu tiên, và đối diện với sự thật xem mình có làm theo những câu chính mình viết xuống không.

Dĩ nhiên là mình có thể cụ thể hơn, về deadlines nếu đó là 1 thay đổi cấp bách, về tần suất nếu đó là 1 thói quen mình muốn xây dựng, về người cụ thể nếu đó là 1 việc cần nhiều mình… Và bạn rất nên làm thế :))

Nhưng ít nhất, có 1 mục actionables này đã là 1 bước tiến trong hành trình học tập và cải thiện bản thân qua việc đọc của mình rồi.

Tip 2: Lập 1 danh sách actionables cho mọi cuốn sách bạn đọc.

Rộng hơn nữa, mình muốn mời các bạn làm việc này cùng mình: chấp nhận rằng mình đang ảo tưởng tiến bộ khi chỉ dừng lại ở “tiêu thụ” và “sáng tạo” nội dung.

Chỉ khi chúng ta chấp nhận rằng bản thân đang ảo tưởng, chúng ta mới hành động thật.

Đọc 1 cuốn sách hay cũng phê đấy. Nhưng viết được 1 blog hay sau khi đọc cuốn sách đấy còn phê hơn.
Viết 1 blog hay thì cũng phê đấy. Nhưng thực sự biến những gì mình viết trong blog thành hiện thực mới là phê nhất =)

--
📩 Đăng ký nhận Newsletter “One Idea Someday” của mình mỗi tuần. (Ngày nào trong tuần là bất ngờ nhé 😉): https://akwaabatung.substack.com/
✍️ Đăng ký waitlist Blogging Bootcamp “Writing On The Net #2”: https://forms.gle/hXd7ZUmCYG8ErL7q8
🎁 Đăng ký nhận Minicourse “8 Bí mật cần biết về blogging”: https://bit.ly/8-bi-mat-can-biet-ve-blogging

26/07/2021

Kinh nghiệm lên chiến lược cho con.
Gần đây, khi K nhà mình đạt học bổng 100% trường QT Canada, thì mình được bạn bè thân (hồi cấp 3) gọi điện chúc mừng.
Trong câu chuyện, vì là bạn bè thân nhau từ nhỏ, nên các bạn cũng nói thẳng ra là “chắc Hương ép K học dữ lắm, học ghê lắm”. Đâu chỉ bạn bè nghĩ như vậy, gia đình nội ngoại 2 bên đều nghĩ như vậy.
Nếu có lúc nào các bạn gặp bé K ngoài đời, K sẽ thú nhận về bản thân, như từng thú nhận với mẹ:
Mẹ ơi, sao con không thấy con siêng năng, chăm chỉ gì cả. Con thấy con học chưa đủ siêng mẹ à
Con vẫn ngủ nướng, chơi game, xem Youtube, xem phim… nhiều hơn là học bài và đọc sách
Mẹ ơi, con và 1 bạn nữa là 2 người học tàng tàng nhất lớp luôn. Lớp con các bạn học dữ lắm, học ghê lắm, học đến 12h khuya luôn; mà con thì never
Mình chưa bao giờ bắt K học trễ hơn 9h30. Thông thường 9h là nghỉ rồi. Trước khi thi học kỳ thì K có thể học đến 9h30. Bình thường là cứ tèng tèng thôi.
Có thể các bạn không tin, học tèng tèng mà học được như vậy. Nhưng, đó là sự thật. K học rất thoải mái.
Nếu mình thuộc dạng ép con học, thì mình đã ép K thi vào trường chuyên từ lâu rồi. Nhưng mình rất ghét sự ép buộc, nên mình không bao giờ ép K cả.
Vậy, mình đã làm sao? Làm sao để con học tèng tèng, mà vẫn có kết quả và thành tích tốt?
Mình nói lại lần nữa, đó là:
Phải học có CHIẾN LƯỢC: từ MỤC TIÊU dài hạn (mục tiêu lớn) --> xác định MỤC TIÊU cụ thể (trong từng giai đoạn).
Trong 1 giai đoạn cụ thể, con chỉ cần làm tốt nhất cho 1 nhiệm vụ cụ thể.
Nói ngắn gọn là: xác lập MỤC TIÊU và TẬP TRUNG cho mục tiêu trong từng giai đoạn.
Cụ thể mình đã làm gì?
Mục tiêu dài hạn của K: đi du học, và xa hơn là sẽ định cư. Nếu muốn định cư, thì nên chọn học STEM (các bạn có thể search thêm phần này để hiểu các nước tiên tiến sẽ ưu tiên cấp định cư cho ngành STEM). May mắn là ngành STEM rất hợp với đặc điểm và tố chất của K (để hiểu về đặc điểm và tố chất của con, các bạn cần nghe các bài về Career Development).
Nếu K có được học bổng ở Mỹ thì học ở Mỹ. Nếu K không có học bổng thì đóng tiền học ở Úc (Úc thì HB rất ít). Mình luôn có back-up plan hỗ trợ con 100% về tài chính; để con không có áp lực gì. Học giỏi được HB thì tốt, không có thì có mẹ đây. Con cứ học trong sự thoải mái. (Again, đây là 1 phần của chiến lược: hoạch định tài chính). Mình luôn tạo ra 1 tâm thế học tập thoải mái nhất cho K. Mình chưa bao giờ tạo áp lực cho con bằng câu nói “Nếu con muốn du học thì con phải tự kiếm học bổng”. Mình cho rằng, khi đưa cho con mục tiêu quá cao, con sẽ bị áp lực lắm. Nội việc con cứ lo lắng và áp lực không thôi, thì đã mệt nhoài rồi, còn tâm trí đâu mà học hành.
Từ đó, mình xác định mục tiêu ngắn hạn cho K: cấp 1 thì học TA tối đa. Lớp 6, 7 thì phải học TA ở level advanced, để sau đó, mình không cần lo gì về TA nữa.
Sau đó mình bắt đầu suy nghĩ về mục tiêu kế tiếp của K ở lớp 7. Mình tuy luôn luôn cho rằng TA là kỹ năng sinh tồn, không thể không có. Nhưng, chỉ giỏi TA only, thì cũng không thể cạnh tranh với ai (ngoài trừ học luyện để lấy mớ chứng chỉ ielts điểm thật cao, rồi mở mấy khóa dạy TA). Hơn nữa, mục tiêu lâu dài của K là học STEM mà. Vậy, mình bắt đầu xác định mục tiêu kế tiếp của K: là học 1 môn của STEM.
Đến đây, mình xin chia sẻ chân thành 100% các bước mình lên kế hoạch, mục tiêu và thực hiện cho K trong giai đoạn này:
1. WHAT: Mục tiêu: học môn gì?
Về mục tiêu học STEM của Khuê, mình cũng phân tích: Toán là môn khoa học cơ bản, ngành STEM nào cũng cần có Toán. Nhưng các ngành khoa học ứng dụng thì luôn cần 1 sự kết hợp: Toán Lý Hóa, Toán Hóa Sinh, Toán Tin… Vì vậy, mình xác định là Toán sẽ là một môn K cần phải học tốt để duy trì điểm 9.0; nhưng môn mà K sẽ phải chọn để tập trung đầu tư sẽ là môn Hóa (vì mình tạm nhắm đến ngành K học trong tương lai sẽ là Health Science). Đến đây, mình xem như đã xác định được mục tiêu WHAT (học cái gì).
Mục tiêu dài hạn là xây dựng nền tảng kiến thức môn Hóa thật tốt để sau này tiếp tục học tốt môn Health Science ở bậc ĐH. Nhưng kỳ vọng (ẩn giấu) là con có thể xin được học bổng ít nhiều. Mục tiêu ngắn hạn là con học tốt môn Hóa và tham gia vào các dự án Sinh – Hóa ở trường lớp, nhưng kỳ vọng (ẩn giấu) là con có thể tham gia thi đạt thành tích môn Hóa.
Mục tiêu đưa ra nên vừa phải, khả thi và được nói ra rõ ràng với con. Bên cạnh đó, mình vẫn có kỳ vọng với con, nhưng mình giấu tiệt đi, không dám nói ra, sợ con áp lực. Kỳ vọng càng cao thì thất vọng càng lớn. Cho nên, mình xem đó là điểm “cộng thêm”. Được thì tốt, mà không được thì cũng không sao.
2. WHEN: học lúc nào?
Từ những năm cấp 1, mình đã plan K sẽ đạt level advanced TA vào cuối năm lớp 7. Hiện tại, K chỉ cần học 2 kỹ năng chính là Speaking và Writing. Speaking thì mỗi tuần chỉ nói 1-1 với thầy 2h. Học speaking với K bây giờ chỉ là 1 cuộc trò chuyện vui vẻ, chứ không có học bài, chuẩn bị bài gì cả. Riêng về Writing thì chỉ viết 1 bài/tuần. Cũng khá nhẹ nhàng. Cho nên mình quyết định, bắt đầu từ năm đầu lớp 7, mình sẽ cho K tiếp cận một mục tiêu mới. Vầy là mình đã chốt được THỜI GIAN (timing) để bắt đầu.
Các bạn lưu ý là mình đã bắt đầu nghĩ về mục tiêu kế tiếp trước đó từ 1 năm. Khi mình xác định mục tiêu kế tiếp là môn Hóa vào đầu năm lớp 7, thì ngay khi K học xong lớp 5, mình đã bắt đầu suy nghĩ về việc này. Và mình có hơn 1 năm để suy nghĩ về mục tiêu và lên kế hoạch cho nó. Cta luôn cần thời gian để chuẩn bị. Việc planning rất quan trọng và cần thời gian.
Để quyết định cho K học môn Hóa vào đầu lớp 7, trước 1 năm so với chương trình của Bộ Giáo Dục VN (lớp 8 mới học Hóa), again, là vì mình muốn cho K có 1 kiến thức thật sâu và dẫn đầu ở trường lớp. Những dự án về Hóa Sinh trong trường nếu có, K sẽ là người được được chọn tham gia đầu tiên. Nói ngắn gọn, mình chuẩn bị để K có đủ cơ hội và năng lực để bước vào sân chơi của các HS chuyên Hóa, HS giỏi môn Hóa.
3. HOW: học như thế nào?
Điều quan trọng kế tiếp là chọn GV nào, Tutor nào có đủ kiến thức và kinh nghiệm, kể cả giỏi TA để dạy Chemistry bằng TA? Tutor nào có thể giúp K đạt được các mục tiêu (và cả kỳ vọng ẩn giấu của mẹ K?). Tutor đó cần phải đạt các điều kiện: cực giỏi về môn Hóa, đã/ đang học về ngành Health Science (cùng định hướng lâu dài với K), đã từng là HS chuyên Hóa và đạt các giải thưởng cấp tp, cấp quốc gia về môn Hóa (để truyền đạt kinh nghiệm thi cử đạt thành tích như thế nào). Phải đủ tốt TA để dùng tài liệu môn Chemistry bằng TA. Phải giúp K thật sự giỏi môn Hóa để vượt trội ở trường lớp ở VN, và phải thật giỏi để K có thể học tốt Hóa nâng cao trong 1 trường đại học của Mỹ/ Úc trong tương lai. Xây là bước xác định các tiêu chí chọn Tutor cho con. Ở bước này, mình đã đi sâu vào các tiêu chí cụ thể (dựa trên mục tiêu dài hạn và ngắn hạn).
Bạn bè, đồng nghiệp cũ của mình toàn là BS, dược sĩ. Gần như 100% Dược sĩ và BS đều là HS trường chuyên từ nhỏ đến lớn. Không ít người từng đoạt giải HSG giỏi quốc gia môn Hóa – Sinh. Mình gọi 1 vòng, và cuối cùng, mình được 1 anh bạn thân (hiện là Tiến sĩ, phó giáo sư, phó khoa trường ĐH Y Dược tphcm) tiến cử 1 bạn, đạt 90% các tiêu chí mình yêu cầu (bạn này chỉ không speaking TA giỏi thôi, còn lại là ok hết).
4. Detail plan: lộ trình cụ thể:
Bước kế tiếp, mình và Tutor xác định chọn học giáo trình gì, lộ trình như thế nào. Mình đã mất nhiều thời gian để giải thích rất kỹ về mục tiêu cho Tutor hiểu. Mình cũng nói kỹ về năng lực hiện tại của K. K đã có bước đệm là đã làm quen và học tốt môn Chemistry khi học ở Edmentum và Nisai. Từ đó, chọn ra các giáo trình cho K: Chemistry iGCSE của Cambridge và phối hợp các bài tập nâng cao của các bạn HS giỏi Hóa của giáo trình VN (bài tập của hs phổ thông VN thì thuộc loại khó so với thế giới). Thầy cũng có thể dùng Khan Academy (khi cần xem clip minh họa cho dễ hiểu, nhưng rất ít dùng, vì Khan ít có bài tập, chỉ thuần lý thuyết).
Thầy giảng bằng TV, có sao đâu, vì K học môn Hóa, chứ K không học TA. Mình đâu có care thầy giảng bằng tiếng gì (TA của K giờ không còn là nỗi bận tâm của mình nữa). Dĩ nhiên cũng có GVNN dạy môn Chemistry bằng TA, nhưng Tutor đó lại thiếu đi những tiêu chí quan trọng khác mà mình cần, hơn nữa, học phí lại rất đắt so với Tutor VN. Do đó, mình ưu tiên chọn Tutor nào vừa phù hợp mục tiêu, vừa phù hợp tài chính của mình.
Mình khuyên các bạn khi chọn Tutor, ngoài xem xét background, kinh nghiệm của Tutor, thì còn phải trao đổi rất kỹ với Tutor, để họ hiểu và đồng lòng cùng mình thực hiện kế hoạch cho con. Hơn ai hết, Tutor chính là người giúp mình biến kế hoạch thành hiện thực.
Vì vậy, tuy vai trò của họ chỉ là 20%, (vì không có thầy cô/ trường lớp nào có thể hiểu con và hoạch định lộ trình học tập cho con như bố mẹ được), nhưng tuyệt đối vai trò của giáo viên là không thể thiếu và không thể bị xem nhẹ. Chiến lược có tốt đến đâu, mà thiếu 20% này thì cũng không thể thực hiện được.
Những lưu ý:
Mình không bao giờ dám tự tin với những suy nghĩ xem con mình là thần đồng, là học sinh tài năng gì cả. Con mình rất bình thường, thậm chí là có khó khăn nữa. Và để con học tốt, mình luôn cố gắng suy nghĩ để thiết kế một lộ trình học hành phù hợp, giúp con học thoải mái; không đòi hỏi con phải cố gắng quá sức, mà vẫn có kết quả tốt, vẫn đạt thành tích tốt, và sức học của con có thể duy trì trong dài hạn mà con không kiệt sức, quá tải, hay căng thẳng gì cả.
Mình cũng không đánh giá cao việc cho con học vượt quá xa, dẫn đến sự bất cân đối về tâm lý cho con. Đến hiện tại, K vẫn chưa chạm vào các giáo trình ôn thi ielts, vì mình nghĩ chưa phù hợp độ tuổi. Mình từng cho K học vượt lớp ở homeschooling với Edmentum và Nisai, nhưng chỉ học vượt 1 lớp mà thôi. Mình quyết định cho K học Chemistry IGCSE (thông thường là HS lớp 9-10 mới học) là do K đã được chuẩn bị bằng 2 năm học homeschooling, đã làm quen và đạt điểm tốt với Chemistry rồi.
Tóm tắt:
Nên có mục tiêu dài hạn, từ đó xác định mục tiêu trong từng giai đoạn
Kỳ vọng của cha mẹ nên giấu kín, đừng tạo áp lực cho con bằng kỳ vọng/ tham vọng quá lớn
Dành đủ thời gian cho quá trình planning: mình suy nghĩ, tính toán, trao đổi, bàn bạc: mình mất khoảng 1 năm
Có sự chuẩn bị tốt cho con, để con bước vào một mục tiêu mới một cách nhẹ nhàng, thoải mái. Đừng chủ quan (nghĩ con quá giỏi) rồi ép con học, con có thể sẽ cảm thấy quá khó, không phù hợp, bỏ học…
Kế hoạch rất cụ thể này của mình, các bạn có thể thay thế môn Hóa bằng bất cứ môn nào phù hợp với sở trường và tố chất của con, và các bạn cứ thế mà ứng dụng. Các tiêu chí có thể thay đổi (tùy theo mục tiêu) nhưng method of planning thì mình tin là chặt chẽ và hiệu quả.
Mình chỉ lưu ý 1 điều quan trọng hơn nữa là: để đưa ra một MỤC TIÊU CHIẾN LƯỢC (mà mình cần đầu tư tập trung cho 3 – 5 năm), các bạn cần hiểu thật rõ đặc điểm và tố chất của con để xác định mục tiêu học tập cho thật chính xác.
Nếu không, thì lợi bất cập hại. Ép con học tập trung 1 thứ không phải là năng lực cốt lõi của con thì sẽ là 1 TAI HỌA cho con.
st Fb c Huong

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Nam Định?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


Lộc Hoà Nam Định
Nam Định