AnhhXunn004

AnhhXunn004

Share

Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from AnhhXunn004, Sport & recreation, Thôn 1 xã trà dơn huyện nam trà my tỉnh Quảng Nam, Quang Nam.

Photos from AnhhXunn004's post 15/10/2025

NGHÈO NHƯNG KHÔNG BỎ HỌC”


“ Bộ lông là trang sức của con công,

Học vấn là trang sức của con người.”

-Tục ngữ Nga-

☘️. Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta đã trải qua nhiều muôn màu khó khăn, thử thách: có buồn, có vui, có khóc, có đau đớn đến tuột cùng… Vì vậy văn học mới ra đời có lẽ để làm công việc nâng giấc cho những con người bị dồn nén đến chân tường hoặc làm công việc chữa lành tâm hồn bị đọa đày,trước hết để đồng cảm, thương xót… tất nhiên mọi nỗi đau, bất hạnh xảy đến với mỗi cá thể trong cuộc sống đều tự khắc phục và trải qua theo những con đường khác nhau; có người lại bị cô lập chấp nhận sống với nỗi đau, chấp nhận bị vùi lấp hoàn toàn có thể nói cách khác là:” mất đi lý tưởng sống.” còn có cá thể vượt trội hơn, kiên cường hơn sống có lý tưởng không chấp nhận bị vùi lấp. Chúng ta thường thấy những tinh thần đó, ý chí đó tồn tại xung quanh những người thành đạt, những người nổi tiếng.Có lẽ chính họ cũng nhận được nhiều bài học giá trị từ những nỗi đau đó, họ hiểu cuộc sống luôn biến chuyển chúng ta không thể bắt được nhịp của nó vì vậy nó đòi hỏi mỗi cá thể phải luôn học cách vận động theo nó.

🌿Trong sự tuột cùng không còn gì để mất con người mới học cách kiên cường, làm bất chấp, làm hết sức,.. tuy nhiên để đạt được tư duy đó bản thân họ phải là con người nhận thức được, tự chủ được để không xa lầy vào những khung cảnh bất chấp vi phạm ngoài vòng pháp luât, chắng nói đâu xa bản thân tôi đã chứng kiến nhiều những con người chung số phận, hoàn cảnh không một ai dựa dẫm, không một ai dìu dắt, từ mọi công việc phải tự bản thân học hỏi tìm tòi, nói về nỗi bất hạnh tôi xin phép kể về bản thân tôi chút ít. Tôi bị bỏ rơi, xa bàn tay mẹ từ khi mới lọt lòng chín tháng tuổi, lớn lên bằng sự yêu thương nuôi nấng của cha, anh- chị em chưa từng cảm nhận được mùi của người mẹ, của sữa… đến năm tôi học xong mười hai, trong lòng tôi lại nao núng, lo lắng vì nhà nghèo, không đủ điều kiện đi tiếp, tôi tạm gác những lo lắng đó vào góc khuất của bản thân. Đến tháng tư của năm tôi gặp nhiều biến cố lại nghe tin như điếng người “ba của tôi mất” đứng trước những khó khăn bất hạnh mất hết mọi thứ không một ai làm chỗ dựa nữa, tôi tự chất vấn bản thân. Và suy nghĩ rất nhiều có nên đi tiếp không sau bao nhiêu nghĩ ngợi không học thì lấy gì mà sống trong thời đại này, thế là bỏ lại tất cả đau thương mất mát tôi chọn bước tiếp và bây giờ đang học tới năm ba đại học.

🌿tôi chỉ hi vọng sau những tổn thương, mất mát đó sau này tôi sẽ có những hoa thơm trái ngọt, mặc dù trên hành trình để hoàn thành nó còn nhiều khó khăn, mệt nhọc nhưng tôi không cho phép bản thân nghĩ nhiều. mất tất cả rồi, trải qua khó khăn cô đơn nhất của đời người rồi, đừng vì một chút khó khăn mà từ bỏ và tôi có đọc qua một cuốn sách có tên: “ Điều kỳ diệu từ cách nhìn cuộc sống”. có trích dẫn một câu nói khiến tôi tâm đắc và luôn đặt niềm tin vào cuộc sống: “ Điều quan trọng không phải là những gì đã xảy ra với bạn, mà chính cách nhìn của bạn sẽ quyết định bạn hạnh phúc hay không.” Bài viết này khi bạn đọc thật ra không giúp bạn trở thành những người mà bạn muốn trở thành, hay thành đạt giàu có hơn mà nó chỉ là những cảm nhận, dòng trạng thái của một người đã và đang chịu nhiều bất hạnh.

🌿Qua những biến cố đó tôi không trách móc, than thở. Mà học cách chấp nhận nó, đối diện với nó, sau cùng mặc dù thiếu thốn nhiều thứ nhưng tôi cảm thấy mình hạnh phúc và an toàn hơn những số phận khốn khổ ngoài kia, không học không người thân, ít ra tôi còn có tri thức, còn anh- chị em để chia sẻ. và nhiều người cũng đang ao ước có cuộc sống như tôi hiện tại và cuối cùng tôi muốn nhắn bạn rằng: “ bạn có thể đau có thể khổ, nhưng còn người thân là bạn còn giàu lắm đấy và hãy trân quý cuộc sống hiện tại điều này đã được tôi khám phá ra được từ những bệnh nhân nằm thoi thóp trên giường bệnh.”

07/10/2025

🔍Để tôi kể cho các bạn câu chuyện này nhé! Đầu tiên tôi hỏi bạn định nghĩa về “ Yên Bình” là như thế nào? Là chuỗi ngày nằm trong phòng cầm một cuốn sách và chìm đắm trong câu chuyện ấy hay một chuỗi ngày được đi đây đi đó khám phá nơi mà chúng ta từng đặt lịch để đặt chân tới hay là những ngày nằm trống rỗng cùng một chiếc điện thoại cùng một bộ phim xúc động cày hàng tuần… Tôi chỉ gợi ý cho bạn những khảo sát mà tôi hỏi thăm được từ mấy đứa bạn bên cạnh.

🖌️Có lẽ mà nói để định nghĩa đúng về từ “ yên bình “ có lẽ là không từ ngữ nào là hoàn toàn gói gọn được, tôi với bạn ai cũng có định nghĩa riêng về nó. Chẳng hạn tôi có định kiến như thế này: “Yên” là “an yên”. “Bình” là “tồn tại”, “yên bình” là “ tồn tại một cách an yên”, không lay động trước mọi biến cố của cuộc sống, bình tĩnh trước mọi việc và hiểu được lý do tồn tại của vạn vật. Thật ra với tôi “ Yên bình” cũng dễ lắm, tôi không nói tôi có sự ngây thơ của những đứa trẻ hay những trải nghiệm, phong Phú của người già mà tôi dựa vào những hiểu biết, tri thức của cá nhân để đưa ra những định kiến riêng…vào ngày 5/10/2025 là một dịp lễ Trung Thu nơi mà lúc trẻ con đùa vui, phấn khởi với những gói bánh đêm trăng rằm, sự xuất hiện của chú Cuội- Chị Hằng. Nói thật sống từng độ tuổi này tôi Vẫn chưa gặp được hai nhân vật cổ tích này mặc dù hồi bé là vẫn ấp ủ niềm tin rằng chuyện này là có thật và luôn gửi gắm niềm tin rằng lớn lên mình sẽ gặp được. Ôi! Cái tuổi thơ bé đó thật đẹp đẽ, giản dị mà yên bình đầy mầu nhiệm.

🖌️Vào ngày đó là dịp cuối tuần tôi được bữa về quê sau vài tháng đi học, từ nhà tôi đến trường tôi học là 125km tuy không quá xa, nhưng đối với một đứa trẻ miền núi như tôi cung đường đó đã giúp tôi có nhiều cung bậc cảm xúc như những đường cong veo vút của con đường, lúc lên cao, lúc xuống thấp trên những ngọn đồi xa tít. Có lẽ ngày hôm đó đi về cùng chiếc xe của bạn tôi đi từ cổng trường nơi bằng phẳng của thành thị chúng tôi càng đi càng như lên cao toàn rừng với núi của miền Sơn cước, Hôm đó cũng là ngày bình thường về thăm quê như những lần khác. Nhưng ngày hôm đó trong lòng tôi nó lại cứ như có một cảm giác gì đó rất khác biệt: “ con đường dường như xa hơn, chiếc xe của bạn tôi chạy êm ả hơn chạy ton ton trên cung đường vòng queo, thời tiết dịu dàng hơn bao giờ hết… lúc đó lòng tôi vội nghĩ rằng thì ra “ Yên bình” là thế này. Không áp lực căng thẳng về học tập, mưu sinh…

🖌️có lẽ là vậy, khi tới nhà cảm giác mùi quê hương vẫn là cái gì đó ấm áp, yên tĩnh mà không nơi nào pha lẫn được. Tôi rất thích cảnh vào buổi bình minh ở miền quê nó không như ở nơi thành thị xa lạ. Nếu ở thành phố bạn được đánh thức bởi tiếng xe tấp nập, hối hả vào những buổi sáng hay báo thức bạn đã cài đặt sẵn từ tối qua để dậy Sớm một cách thụ động, tâm trạng lúc nào cũng nằm trong trạng thái thôi thúc, hối hả… còn ở miền quê bạn được đánh thức bởi tiếng chim hót, tiếng trẻ con vui đùa hay thậm chí là gà gáy … nghĩ lại những viễn cảnh đó lòng tôi lại thôi thúc tôi nên về quê lần nữa. Tôi thích dậy sớm ở quê hơn là thành phố vì không chỉ nó bình yên mà nó còn cho tôi cái cảm nhận như những nhà văn thường miêu tả, mặt trời chợp lấp ló lúc đó là những giọt sương Long lanh đậu trên những cành lá bắt đầu xuất hiện, chào đón một ngày mới an lành. Bầu trời lúc đó cũng yên ắng hẳn ra, không gay gắt như ánh nắng của mùa hè cũng không âm u như những ngày giông mà nó tràn đầy nắng vàng của mùa thu, dịu nhẹ như mùa Xuân, kèm theo đó là có một chút của ngày giông… còn ở thành thị có lẽ rất khó để bắt gặp những khung cảnh đó, bởi vì toàn những nhà cao tầng chọc trời. Vào chập chiều những tiếng trống đua nhau lên tiếng. Tôi đang chìm đắm trong cuốn sách, bỗng giật mình ngỡ ngàng. Hôm nay có lễ hội gì sao? Bỗng những đứa trẻ trong làng tôi đua nhau cười oà, chạy lon ton nhanh nhảu đến nơi có tiếng trống đó. Trên tay thì cầm những chiếc lồng đèn hình ngôi sao, cá chép … lúc đó tôi mới nhận ra hôm nay là Tết trung thu.

🖌️Lúc đó tôi chỉ muốn mình có tâm hồn của một đứa trẻ, vô lo vô nghĩ, ham vui là tuyệt biết bao. Ở miền quê tụi tôi thì tất nhiên cơ sở vật chất, hạ tầng thì còn yếu kém, những đội lân ở miền quê thì nho nhỏ, ít sặc sỡ, quy mô hấp dẫn thì sẽ kém hơn thành phố nhiều. Đường xá thì chưa về tới hết trên các bản làng như làng tôi nằm xa tít bên lưng đồi rất khó cho đoàn lân di chuyển, muốn xem được không khí Tết trung thu như thế nào bắt buộc chúng tôi phải chạy ra một đoạn ngay ngõ lớn mới có thể góp vui… tối hôm đó ở quê mưa rào se se cái lạnh của miền núi, nhà nào nhà đó nằm trong nhà giữ ấm. Phía ngõ lớn vẫn có những chú lân tí tẹo cùng tiếng trống vang lừng: “ bùng, bùng” cho ta cái cảm giác của Tết trung thu thật thụ. Có lẽ cảm giác mà tôi đặt ra ở trên nó nằm gói gọn trong những câu nói này. Có lẽ cái cảm giác “ yên bình” của miền quê nơi mà chúng ta đã từng ấp ủ cả tuổi thơ, mong ước khi lớn lên sẽ bước ra khỏi vùng an toàn sinh tồn nơi đất khách quê người, sau cùng lại muốn tìm về lại nơi miền quê đó. Ở quê tôi tuy nghèo khó, trống vắng nhưng nó yên tĩnh, hạnh phúc

07/09/2025

PS:( Viết Để Sống)

🌿Cuộc sống này em cảm nhận được sự áp lực tăng trưởng của những dòng tiền, người thành công, cuộc sống sung túc thậm chí dư giả, em vội vàng tấp nập theo đuổi những xu hướng cuộc sống đó mà khiến em mệt mỏi dần hao kiệt đi sự tươi trẻ, yêu đời vốn có nhưng em ơi! Em biết không? Có những loài hoa nở rộ theo các mùa khác nhau trong cuộc sống vào mùa hè hoa phượng vĩ với sắc đỏ rực, hoa bằng lăng tím quyến rũ, hoa cúc họa mi, cúc tana đua nhau tỏa hương khoe sắc vào mùa đông lạnh giá.

Nói đến với sắc tím xanh trầm lắng chúng ta không thể không nhắc đến hoa thạch thảo nở rộ trong thời tiết se lạnh của mùa thu, mang vẻ đẹp mộc mạc. Sự tồn tại của các mùa và những loài hoa đang làm nên vẻ đẹp và sự thịnh vượng của thế giới của cuộc sống này, vậy nên em không nên vội vã, hãy sống chậm từ từ cảm nhận hương vị của cuộc sống em không nở rộ vào mùa thu như loài hoa thạch thảo, em vẫn thầm lặng đợi toả sáng vào mùa hè như hoa bằng lăng… Không quan trọng em sẽ bừng sáng chiếm trọn cả không gian mà chỉ mong em bình yên lặng lẽ khoe sắc, tỏa hương giữa cuộc sống hối hả này.

🌿Ngày mới lại bắt đầu với những thử thách, trải nghiệm ở phía trước chúng ta là con người nhỏ bé tồn tại tạo nên vẻ đẹp và sự thịnh vượng sự tồn tại của em như hạt cát giữ sa mạc rộng lớn, một loài cả giữa đại dương mênh Mông và một con người giữa biển người rộng lớn. chen chút nhau tồn tại, em biết không? em không chỉ đẹp vẻ ngoại hình mà kèm theo đó là cả tâm hồn lẫn cốt cách, sự xuất hiện của em mang dấu ấn mạnh mẽ tạo nên sự khác biệt, như loài hoa durati xương rồng nhỏ bé gió khô, và cát bụi của sa mạc đã khiến thân thể nó gồ ghề nhưng nó không lấy đó làm tiêu chuẩn nó vẫn sống vẫn đua hương, tỏa sáng tạo nên vẻ đẹp riêng dù cằn cỗi. Mong em sẽ luôn kiên định với mục tiêu cuộc sống như loài bông durati đó.

30/07/2025

-Viết Cho Những Tổn Thương-

“ cuộc đời này rộng lớn, đôi tay này chỉ có thể ôm lấy những điều nhỏ bé mà thôi”. Ở mỗi giai đoạn của bậc thang độ tuổi sẽ có những kinh nghiệm, những bài học đáng giá để chúng ta trưởng thành; có những câu chuyện như cuộn dây thừng càng nắm chặt lòng bàn tay càng đau phải buông bỏ đúng lúc đó mới là lựa chọn đúng. Có người đến với ta với khoảng thời gian dài cũng chọn cách rời đi chỉ để lại ta nhiều điều tiếc nuối, chữa lành những tổn thương khá sâu còn có những người chỉ đến trong phút chốc nhưng lại để cho ta giá trị của khoảng khắc, giá trị của trân trọng.

Trong cõi nhân gian vô thường chúng ta vẫn thường tự hỏi:” tại sao tôi lại gặp người này?” ,” tại sao người ấy bước vào đời tôi, rồi rời đi như chưa từng tồn tại?” Nhưng nếu nhìn sâu bằng con mắt Phật pháp bạn sẽ thấy: không một cuộc gặp nào là ngẫu nhiên. Mỗi người đến đều mang trong mình một lời hẹn cũ. Mỗi cuộc gặp đều là kiểu trả ơn từ kiếp trước.

Phật dạy: “người ta gặp nhau là do duyên, sống với nhau là do nợ”. Vậy nên một ánh mắt lướt qua cũng từng là một mối liên hệ trong vòng luân hồi dài bất tận. Có thể là một lần bạn trao cho họ bát nước trong kiếp trước,nên đời này họ đến chỉ để mỉm cười với bạn giữa phố đông. Có thể bạn từng nắm tay họ qua khổ đau nên đời này họ quay lại, để ôm bạn một cái thật lâu rồi rời đi. Đôi khi những người từng khiến ta đau lòng nhất lại là ân nhân lớn nhất. Họ đến giúp ta học được cách tha thứ. Giúp ta buôn bỏ chấp niệm. Giúp ta hiểu ra rằng hạnh phúc không phải đôi khi có ai bên cạnh mà chỉ cần được bình an trong nội tâm.

Khi ta hiểu ra được những giá trị đó: mọi cuộc gặp đều là nhân duyên, mọi chia xa đều là trả nợ thì lòng sẽ nhẹ lại. Không còn trách móc, không còn oán hận, thay vào đó ta gửi lời cảm ơn. Cảm ơn vì đã đến cảm ơn vì đã đi, cảm ơn vì đã giúp nhau trả một phần duyên nghiệp trong muôn vạn kiếp luân hồi. Dù sau này có là ai làm công việc gì người như thế nào hãy luôn sống tốt, lạc quan, mạnh mẽ.

16/06/2025

Một hôm tôi đang đi trên đường với vẻ mặt khó ưa, khó chịu vì bị trở mặt tại phòng học lại nghe những lời lẽ khó nghe lúc đó tôi như một con người khác vậy sống với lý trí, chỉ muốn có thứ gì đó để trút bỏ cơn giận đến tại ngã 4 ven đường có đông đúc xe qua lại để sống đúng nhịp nhanh chóng của thời gian; có một ông chú bên đường khuôn mặt có nếp nhăn, nhiều rỗ chằng chịt, bàn tay thô ráp cháy nắng cho thấy nỗi khắc khổ,nỗi lo gánh cả gia đình hiện lên trong mắt tôi, chú ở bên lề đường cùng chiếc xe đạp thô sơ, mang đầy giỏ trái cây để bán, bỗng ở đâu ra phóng như bay làm chiếc xe của chú đổ rập xuống những quả trái nằm lăn lóc ra ngoài đường thì ra là 2 anh thanh niên vô ý thức đã làm ngã xe chú và bỏ chạy, chú không trách, không mắng, không cà nhè, mà vội vàng dựng lại chiếc xe để kịp nhặt lại những trái nằm lăn lóc kia, chú nhìn thấy tôi và nở một nụ cười tươi, như viên Ngọc lấp lánh giữa không mặt cháy nắng kia, tôi đứng thẫn thờ lúc đó lòng tôi như có bàn tay vô hình nào vừa chạm khẽ vào tim tôi, đứng một hồi tôi giúp chú nhặt lại những trái cây kia! Bất giác tôi hỏi chú; “Chú ơi! Sao lúc nãy chú không giận và chửi cho bỏ tức bọn thanh niên kia đi ạ! Cháu thấy mà cháu khó chịu giùm chú”, chú nhìn tôi và trả lời thật điềm tĩnh: “ cháu à! Giận dữ là bản năng nhưng kiềm chế được đó là bản lĩnh, nếu chú tỏ ra khó chịu hay chửi bới thì nó sẽ làm hỏng cả một ngày đẹp trời của chú, với lại khi chúng ta có vẻ mặt khó ưa như vậy thì ai nhìn vào cũng sẽ khó chịu theo mà không đến gian hàng mua trái của chú nữa”! Đến đây tôi như ngộ ra điều gì đó.. thì ra cái quý giá nhất của con người nó lại đơn giản và dễ dàng thực hiện như vậy một nụ cười thân thiện có thể cứu vãn một tình thế, cứu vãn một mối quan hệ hoặc đôi khi chữa lành cả một tâm hồn…

31/05/2025

Không biết được phải mở lời bằng câu cảm thán nào? Trong cuộc sống muôn vàng biến cố, sự kiện như vầy đôi lúc kể vài dòng tâm tình lại được vài bạn để ý: trong cuộc trải nghiệm của tôi không dài cũng không ngắn được mạnh mẽ tồn tại trên cõi đời nãy là một niêm hạnh rất lớn, vì tôi biết thở, biết vận động, biết vận dụng, biết suy nghĩ tưởng chừng là vô hại nhưng bạn thử so với động vật, thực vật nằm ngoài bản năng sinh tồn, nằm ngoài Khả năng mất lý trí tồn tại theo cơ chế sinh học vẫn còn ở đó bản năng tồn tại theo cảm xúc, lý trí. Đó chính là chúng ta mang một màu đa sắc không biết thế giới bạn đã trải qua nhiệm màu gì? Nhưng với tôi được cảm nhận và trải qua hương vị yêu thật nồng nàn mãng liệt, có thể chị ấy không hoàn hảo về điệu nghệ, điểm thu hút, tôi vẫn ấn tượng và say đắm bởi sự dịu dàng thấu hiểu, cảm giác đó đã. Theo tôi trong thời gian không dài cũng không ngắn, nhưng tới tận bây giờ cảm giác ấy lại theo tôi ngừng ấy thời gian người ta thường bảo:” mỗi người đi qua đều để lại sự ấn tượng, bài học nào đó cũng như chị đã để lại em sự trưởng thành, kiên cường, em rất cảm ơn chị vì những điều đáng giá này, em ngoài lời động viên lời cổ vũ chẳng thể nào làm điều khác, người chị muốn gặp trong tương lai sẽ là người mạnh mẽ, người kiên cường định hướng tương lai sẵn có để phần nào bớt nỗi Âu lo, chúc chị luôn viên mãn em vẫn ở đó 1-2 năm không quá ngắn nhưng đủ thời gian quan sát chị, chị nhé, em Vẫn đủ thời gian đợi ✅

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Quang Nam?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Culinary Team

Attire

Telephone

Address


Thôn 1 Xã Trà Dơn Huyện Nam Trà My Tỉnh Quảng Nam
Quang Nam