15/10/2025
NGHÈO NHƯNG KHÔNG BỎ HỌC”
“ Bộ lông là trang sức của con công,
Học vấn là trang sức của con người.”
-Tục ngữ Nga-
☘️. Trong cuộc sống thường ngày, chúng ta đã trải qua nhiều muôn màu khó khăn, thử thách: có buồn, có vui, có khóc, có đau đớn đến tuột cùng… Vì vậy văn học mới ra đời có lẽ để làm công việc nâng giấc cho những con người bị dồn nén đến chân tường hoặc làm công việc chữa lành tâm hồn bị đọa đày,trước hết để đồng cảm, thương xót… tất nhiên mọi nỗi đau, bất hạnh xảy đến với mỗi cá thể trong cuộc sống đều tự khắc phục và trải qua theo những con đường khác nhau; có người lại bị cô lập chấp nhận sống với nỗi đau, chấp nhận bị vùi lấp hoàn toàn có thể nói cách khác là:” mất đi lý tưởng sống.” còn có cá thể vượt trội hơn, kiên cường hơn sống có lý tưởng không chấp nhận bị vùi lấp. Chúng ta thường thấy những tinh thần đó, ý chí đó tồn tại xung quanh những người thành đạt, những người nổi tiếng.Có lẽ chính họ cũng nhận được nhiều bài học giá trị từ những nỗi đau đó, họ hiểu cuộc sống luôn biến chuyển chúng ta không thể bắt được nhịp của nó vì vậy nó đòi hỏi mỗi cá thể phải luôn học cách vận động theo nó.
🌿Trong sự tuột cùng không còn gì để mất con người mới học cách kiên cường, làm bất chấp, làm hết sức,.. tuy nhiên để đạt được tư duy đó bản thân họ phải là con người nhận thức được, tự chủ được để không xa lầy vào những khung cảnh bất chấp vi phạm ngoài vòng pháp luât, chắng nói đâu xa bản thân tôi đã chứng kiến nhiều những con người chung số phận, hoàn cảnh không một ai dựa dẫm, không một ai dìu dắt, từ mọi công việc phải tự bản thân học hỏi tìm tòi, nói về nỗi bất hạnh tôi xin phép kể về bản thân tôi chút ít. Tôi bị bỏ rơi, xa bàn tay mẹ từ khi mới lọt lòng chín tháng tuổi, lớn lên bằng sự yêu thương nuôi nấng của cha, anh- chị em chưa từng cảm nhận được mùi của người mẹ, của sữa… đến năm tôi học xong mười hai, trong lòng tôi lại nao núng, lo lắng vì nhà nghèo, không đủ điều kiện đi tiếp, tôi tạm gác những lo lắng đó vào góc khuất của bản thân. Đến tháng tư của năm tôi gặp nhiều biến cố lại nghe tin như điếng người “ba của tôi mất” đứng trước những khó khăn bất hạnh mất hết mọi thứ không một ai làm chỗ dựa nữa, tôi tự chất vấn bản thân. Và suy nghĩ rất nhiều có nên đi tiếp không sau bao nhiêu nghĩ ngợi không học thì lấy gì mà sống trong thời đại này, thế là bỏ lại tất cả đau thương mất mát tôi chọn bước tiếp và bây giờ đang học tới năm ba đại học.
🌿tôi chỉ hi vọng sau những tổn thương, mất mát đó sau này tôi sẽ có những hoa thơm trái ngọt, mặc dù trên hành trình để hoàn thành nó còn nhiều khó khăn, mệt nhọc nhưng tôi không cho phép bản thân nghĩ nhiều. mất tất cả rồi, trải qua khó khăn cô đơn nhất của đời người rồi, đừng vì một chút khó khăn mà từ bỏ và tôi có đọc qua một cuốn sách có tên: “ Điều kỳ diệu từ cách nhìn cuộc sống”. có trích dẫn một câu nói khiến tôi tâm đắc và luôn đặt niềm tin vào cuộc sống: “ Điều quan trọng không phải là những gì đã xảy ra với bạn, mà chính cách nhìn của bạn sẽ quyết định bạn hạnh phúc hay không.” Bài viết này khi bạn đọc thật ra không giúp bạn trở thành những người mà bạn muốn trở thành, hay thành đạt giàu có hơn mà nó chỉ là những cảm nhận, dòng trạng thái của một người đã và đang chịu nhiều bất hạnh.
🌿Qua những biến cố đó tôi không trách móc, than thở. Mà học cách chấp nhận nó, đối diện với nó, sau cùng mặc dù thiếu thốn nhiều thứ nhưng tôi cảm thấy mình hạnh phúc và an toàn hơn những số phận khốn khổ ngoài kia, không học không người thân, ít ra tôi còn có tri thức, còn anh- chị em để chia sẻ. và nhiều người cũng đang ao ước có cuộc sống như tôi hiện tại và cuối cùng tôi muốn nhắn bạn rằng: “ bạn có thể đau có thể khổ, nhưng còn người thân là bạn còn giàu lắm đấy và hãy trân quý cuộc sống hiện tại điều này đã được tôi khám phá ra được từ những bệnh nhân nằm thoi thóp trên giường bệnh.”
07/10/2025
07/09/2025
16/06/2025
31/05/2025