29/07/2026
Có lẽ nhiều em sẽ nhớ đến cô là một người huấn luyện viên, một người cô khó tính, hay nhắc nhở, đôi khi còn lớn tiếng vì những điều rất nhỏ.
Cô không trách nếu các em nghĩ như vậy.
Bởi trên sân tập, cô không có nhiều thời gian để giải thích vì sao cô lại nghiêm khắc, vì sao cô lại cọc cằn, vì sao cô hay la rầy và bắt bẻ. Cô chỉ biết rằng, mỗi lỗi sai hôm nay nếu bỏ qua, ngày mai có thể sẽ là giọt nước mắt của chính các em trên sàn đấu.
Có những lúc cô lớn tiếng, không phải vì cô ghét, mà vì cô sợ. Sợ các em lơ là. Sợ các em đánh mất cơ hội. Sợ khi bước xuống khỏi sàn đấu, điều còn lại chỉ là hai chữ “giá như”.
Làm một huấn luyện viên không chỉ là dạy một bài quyền hay một đòn kỹ thuật. Điều khó nhất là mang theo trách nhiệm của cả một tập thể.
Mỗi chuyến đi thi là những đêm mất ngủ, là nỗi lo từng bữa ăn, giấc ngủ, sức khỏe và tâm lý của từng vận động viên. Cô lo các em chấn thương, lo các em áp lực, lo các em vì một chút chủ quan mà đánh mất thành quả của biết bao tháng ngày tập luyện.
Có người hỏi cô: “Sao lúc nào cũng căng thẳng, lúc nào cũng nghiêm?”
Bởi khi các em thi đấu, trái tim cô cũng đang thi đấu. Mỗi cú ra đòn của các em, mỗi điểm số hiện lên, mỗi giây đồng hồ trôi qua đều khiến cô hồi hộp như chính mình là người đứng trên thảm đấu.
Thành công của các em là niềm hạnh phúc của cô. Còn khi các em thất bại, người day dứt nhất đôi khi cũng là cô, vì cô luôn tự hỏi: “Phải chăng mình còn điều gì chưa làm đủ?”
Có những lúc mệt mỏi, cô cũng muốn nhẹ nhàng hơn, muốn im lặng hơn. Nhưng trách nhiệm khiến cô không cho phép mình buông lơi, bởi phía sau cô là cả một tập thể đang cố gắng từng ngày.
Cô hiểu rằng không phải lúc nào các em cũng dễ dàng đón nhận sự nghiêm khắc ấy. Nhưng cô luôn hy vọng một ngày nào đó, các em sẽ hiểu được những điều cô chưa kịp nói ra.
Nhưng các em hãy tin một điều: chưa bao giờ cô mong các em phải hoàn hảo để làm đẹp thành tích của cô. Điều cô mong nhất là các em trưởng thành, có kỷ luật, có bản lĩnh và biết đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã. Huy chương rồi sẽ cũ theo thời gian, nhưng nhân cách và ý chí sẽ theo các em suốt cuộc đời.
Cảm ơn các em đã luôn cố gắng, dù mệt vẫn không bỏ cuộc. Cảm ơn phụ huynh đã tin tưởng gửi gắm con em mình. Và cảm ơn cả những lần hiểu lầm, bởi chính điều đó khiến cô nhìn lại bản thân để biết mình cần lắng nghe nhiều hơn, bao dung hơn.
Nếu một ngày nào đó các em nhớ về quãng thời gian tập luyện, cô không mong các em chỉ nhớ những lần bị la. Cô mong các em sẽ hiểu rằng, đằng sau sự nghiêm khắc ấy là một người huấn luyện viên đã dành trọn trái tim cho đội của mình.
Bởi với cô, các em không chỉ là vận động viên.
Các em là niềm tự hào, là trách nhiệm và cũng là những đứa con tinh thần mà cô luôn mong sẽ vững vàng bước đi trên con đường phía trước.
28/07/2026
27/07/2026
09/05/2026
06/05/2026
10/03/2026