18/11/2023
Dì tôi là một giáo viên dạy Vật lý ở một trường Trung học phổ thông trong tỉnh. Mặc dù chưa được là học sinh trong lớp của dì một lần nào, nhưng qua những lời chia sẻ, dạy bảo của dì đối với tôi từ khi còn tấm bé cho đến bây giờ (khi tôi cũng đang là một giáo viên Tiếng Anh); qua những hành động và nhiệt huyết trong chặng đường trồng người của dì, tôi đã tích lũy và trang bị được những hành trang quý báu trong
nghề, những lẽ sống sao cho phải đạo, những điều hay lẽ phải từ “người mẹ thứ hai”.
Nghe mẹ tôi kể lại: Nhà bà ngoại tôi xuất thân thuần nông, quanh năm chỉ gắn bó với ruộng đồng, điều kiện kinh tế bấy giờ rất khó khăn. Sau những giờ học trên lớp, dì tôi lại bận bịu với các công việc đồng áng, chăn trâu cắt cỏ. Mùa nào thức nấy, dì và mẹ tôi cùng các bạn trong xóm lại hăm hở cùng nhau đi mót lạc, mót khoai,.... thời ấy nghèo mà vui biết bao nhiêu.
Việc học cách đây mấy chục năm ở thời nông thôn lúc bấy giờ chưa được chú trọng như ngày nay. Con gái học xong được cấp 3 đã là một điều may mắn, nói gì đến học Đại học.
Nhà bà ngoại tôi có 3 người con, ai cũng được cái ham học, đặc biệt là dì.
Dì tôi là lớp trưởng 12 năm liền, năm nào cũng được giấy khen vì có thành tích học tập và ý thức học tập tốt. Đến kỳ thi Đại học, vì nhà không có điều kiện đi ôn thi như các bạn, dì chỉ luôn biết cố gắng hơn và hơn nữa, ngày đêm đèn sách tự học. Và rồi trời không phụ lòng người, dì tôi đỗ tất cả 5 trường đi thi. Niềm vui như vỡ òa với cả gia đình lúc ấy, nhưng đồng thời nỗi lo cũng dâng lên cùng với câu hỏi: Thi
đỗ rồi mà nhà khó khăn quá, lấy gì cho con đi học ? - bà ngoại tôi đau đáu trong lòng. Bà khuyên dì nên học trường Cao đẳng sư phạm Thái Bình cho gần để còn đi lại cho tiện, rồi có gì gia đình còn hỗ trợ được. Nhưng ước mơ của dì tôi là được học Đại học, vậy nên dì quyết tâm sẽ học Đại học Sư phạm Hà Nội. Sau khi thuyết
phục được gia đình, dì chuẩn bị mọi thứ khăn gói lên thủ đô.
Mùa thu năm ấy là lần đầu tiên dì tôi ra khỏi phạm vi tỉnh, lần đâu tiên rời lũy tre làng để đến với thủ đô - một nơi hết sức xa lạ mà dì chưa từng một lần đặt chân tới.
Ngay từ năm nhất Đại học, dì tôi đã vừa làm vừa học để trang trải thêm học phí.
Chẳng những thế mà trong nhiều kỳ học ở Đại học, dì còn đạt được nhiều học bổng cao, vừa có tiền để chu cấp cho cuộc sống sinh viên, vừa gửi về cho bà chút ít để lo các công việc ở nhà. Thế rồi thời gian thấm thoát thoi đưa, chả mấy chốc mà cô sinh viên ngày ấy đã tốt nghiệp với biết bao ước mơ hoài bão về chặng đường tương lai phía trước.
Với sự nỗ lực đồng hành cùng may mắn, dì tôi đã có cơ hội trở về mái trường Tây Tiền Hải thân yêu để công tác. Bồi hồi có, bỡ ngỡ có, lo lắng có,... nhưng trên cả với sự tận tâm và nhiệt huyết với nghề, dì đã vượt qua nhiều khó khăn lúc đầu để dìu dắt các thế hệ học sinh ngày một tiến bộ hơn. Trong quá trình công tác tại trường, dì đã không ngừng trau dồi và cải thiện bản thân, dành nhiều thời gian để nghiên cứu các phương pháp giảng dạy hay, sao cho học sinh dễ hiểu, dễ tiếp thu.
Chính vì vậy, nhiều năm liền, dì đạt Giáo viên dạy giỏi cấp tỉnh, nhận giấy khen thi đua về công tác chủ nhiệm tốt. Dì được rất nhiều các thế hệ học sinh yêu quý và kính trọng, vì vậy mà nhiều năm trôi qua rất nhiều các học trò vẫn về thăm dì hằng năm vào Ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11. Có những điều tuyệt vời trong quá trình
dì công tác tại Tây Tiền Hải đã được ghi lại cả trên truyền hình. 2008 là một năm đong đầy cảm xúc với dì. Lớp dì năm ấy có điểm thi Đại học rất cao, đặc biệt có thủ khoa Ngô Đăng Tải - thủ khoa Đại học Bách Khoa Hà Nội năm 2008 với 29,75đ (được làm tròn lên 30đ). Năm ấy với dì tôi là một mùa thu đẹp nhất trong những
mùa thu.
Thời gian cứ thế trôi đi, dì chuyển công tác tại trường Trung học phổ thông Nguyễn Đức Cảnh. Vậy là thấm thoát 20 năm dì tôi công tác trong nghề, nhưng chưa một lần ngọn lửa nhiệt huyết trong dì tôi bị nguội lạnh đi. Đêm đêm tôi vấn thấy dì cặm cụi soạn bài cho các em học sinh, dì trăn trở về những đổi mới của sách giáo khoa, về việc sao cho các em học phải đi đôi với hành. Chính vì vậy mà dì luôn tạo điều
kiện tốt nhất để các em học sinh có cơ hội được thực hành trong các tiết học Vật lý, làm cho môn học hấp dẫn hơn. Vật lý là một môn học khá khó nhằn với các bạn học sinh, vậy nên dì luôn cố gắng để có những giờ giảng hay nhất, dễ hiểu nhất, sao cho các em ngày càng thêm yêu thích môn học này- một môn học có tính ứng dụng cao trong đời sống.
Bên cạnh các giờ dạy, dì tôi vẫn dành thêm thời gian để giúp các em trau dồi thêm về kỹ năng sống- giúp các em ngày càng hoàn thiện hơn về cả học tập lẫn nhân cách.
Với các bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn, dì luôn tạo điều kiện tốt nhất để các bạn có cơ hội được học tập như các bạn cùng trang lứa, động viên các em vươn lên cố gắng để thay đổi mình trong tương lai. Mỗi lần nhìn các bạn học sinh nghèo hiếu học, dì lại nghĩ về bản thân mình năm xưa cũng đã từng trải qua, nên càng thêm thấu hiểu hoàn cảnh của các em và quan tâm các em nhiều hơn.
Với tôi, dì cũng đã chia sẻ và bảo ban nhiều điều về chặng đường làm nghề. Nghề giáo rất vất vả vì mang sứ mệnh vô cùng to lớn: gieo mầm xanh. Các thầy cô là những người dìu dắt, dạy dỗ các thế hệ tương lai của đất nước. Vậy nên các thầy cô chính là những tấm gương để các bạn học sinh noi theo, cần không ngừng trau dồi và cải thiện bản thân để đem đến những tiết học tuyệt vời nhất cho các em học sinh.
Nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam 20-11, con xin gửi đến dì và tất cả các thầy cô giáo trên mọi miền của Tổ quốc luôn dồi dào sức khỏe, kiên cường, bản lĩnh để đưa các em học sinh đến với bến bờ tri thức !!!
Tác giả: Trần Thị Kim Oanh
(Thị Trấn Tiền Hải- Tiền Hải- Thái Bình)