Cuộc Sống Thương Yêu

Cuộc Sống Thương Yêu

Share

Ta đến với cuộc đời không phải để thay đổi cuộc đời mà cuộc đời giúp ta thay đổi.

30/12/2023

Ba cánh cổng trí tuệ

Một vị vua có duy nhất một người con trai là một hoàng tử dũng cảm, tài giỏi, và thông minh. Nhà vua gửi anh ta tới gặp người Thầy là một Thiền sư để hoàng tử được mở mang nhận thức.

– Xin hãy khai sáng cho con đường của con, hoàng tử van nài.

– Những lời nói của ta sẽ tan biến như những bước chân trên cát, Thiền sư đáp – tuy nhiên, ta sẽ cho con vài chỉ dẫn. Trên đường đi, con sẽ đi qua ba cánh cổng. Hãy đọc những câu viết trên đó. Con sẽ không cưỡng lại được yêu cầu phải làm theo những lời đó. Đừng tìm cách bỏ qua, con sẽ buộc phải sống nữa sống mãi trong điều đó. Ta không thể nói gì hơn. Con phải nếm trải tất cả bằng con tim và thể xác, giờ thì con đi đi. Hãy đi theo con đường ngay phía trước con.

Vị Thiền sư biến mất.

Hoàng tử bắt đầu bước đi trên đường đời. Chẳng mấy chốc hoàng tử băng qua một cánh cổng lớn, trên đó có thể đọc thấy rằng:

“THAY ĐỔI THẾ GIỚI”

“Đây chính xác là điều mình dự định làm”, hoàng tử nghĩ thầm, “vì có những điều thú vị và không thú vị trên thế giới này.”

Và anh ta bắt đầu cuộc đấu tranh đầu tiên. Được dẫn dắt bởi lý tưởng, nhiệt huyết, và sức mạnh thúc đẩy phải đương đầu với thế giới, anh ta chịu trách nhiệm, chinh phục, đưa ước vọng đến thực tế. Anh ta trải qua niềm vui và hứng khởi của kẻ đi chinh phục, nhưng con tim không được thanh thản. Anh ta xoay xở thay đổi một số điều nhưng những điều khác thì không thay đổi được.

Nhiều năm trôi qua. Một ngày kia, anh ta gặp lại Thiền sư:

– Con đã học được gì trên đường đời?

– Con đã học, hoàng tử đáp, cách hiểu được điều gì trong khả năng của con và điều gì ngoài khả năng, hiểu điều gì thuộc về con và điều gì thì không.

– Tốt lắm, Thiền sư nói. Hãy dùng sức mạnh của con để hành động dựa trên điều con có thể. Hãy quên những điều con không thể làm.

Và Thiền sư biến mất.

Một lúc sau hoàng tử đi qua cánh cổng thứ hai. Hoàng tử có thể đọc thấy rằng:

“THAY ĐỔI NGƯỜI KHÁC”

“Đây chính xác là điều mình dự định làm, hoàng tử nghĩ thầm. Những người khác mang đến niềm vui và sự thú vị, nhưng cũng gây cho ta nỗi đau, sự cay đắng và sự thất vọng”.

Và anh ta kháng cự lại tất cả những gì làm xáo trộn hay trái ý anh ta. Anh ta đấu tranh nhằm thay đổi tâm hồn họ, và sửa chữa những lỗi lầm của họ. Đây chính là cuộc chiến thứ hai của anh ta.

Nhiều năm nữa trôi qua. Một ngày nọ, khi anh ta đang trầm tư về sự vô ích khi nỗ lực thay đổi người khác, anh ta đi lướt qua Thiền sư và được hỏi:

– Con đã học được gì trên đường đời?

– Con đã học, hoàng tử đáp, rằng những người khác không phải là nguồn vui hay nỗi đau buồn, thành tựu hay thất bại của con. Họ chỉ ở đó để làm con nhận thức. Chính con tạo nên cảm xúc cho chính mình.

– Con nói đúng, Thiền sư nói. Mặc dù điều mà họ đánh thức trong con, họ đã làm con nhận thức chính con. Hãy tỏ lòng biết ơn đối với những ai làm con vui sướng và hạnh phúc. Nhưng cũng phải biết ơn những ai luôn làm con tổn thương và thất vọng, cuộc sống sẽ dạy con. Con còn phải học, và còn cả con đường dài trước mặt.

Và Thiền sư biến mất.

Một lúc sau, hoàng tử đi qua một cánh cửa nơi có thể đọc thấy những lời rằng:

“THAY ĐỔI CHÍNH BẠN”

“Nếu chính tôi là nguyên nhân của nhiều vấn đề, đây là điều mà tôi phải giải quyết”, hoàng tử nghĩ thầm.

Và anh ta bắt đầu cuộc đấu tranh thứ ba. Anh ta cố chuyển biến tính cách của mình, tranh đấu với sự không hoàn hảo của mình, xoá bỏ khuyết điểm, và thay đổi mọi thứ không phù hợp với lý tưởng của anh ta.

Sau nhiều năm tranh đấu đôi khi thành công đôi khi thất bại, hoàng tử đã gặp lại người thầy là vị Thiền sư đã cho anh những lời chỉ dạy:

– Con đã học được gì trên đường đời?

– Con đã học, hoàng tử đáp, rằng một số điều có thể cải thiện được, những điều khác ngược lại và không thể thay đổi được.

– Tốt lắm, Thiền sư nói.

– Vâng, hoàng tử tiếp tục, nhưng con thấy mệt mỏi khi chống lại mọi thứ và chống lại chính mình. Điều này sẽ không bao giờ kết thúc phải không? Khi nào con sẽ được nghỉ ngơi? Con muốn ngừng đấu tranh, muốn từ bỏ, bỏ hết.

– Đây dường như là bài học sắp tới của con, Thiền sư nói. Nhưng trước khi tiến xa hơn nữa, hãy đi vòng quanh cánh cửa và nhìn lại con đường mà con đã bước qua.

Và Thiền sư lại biến mất.

Khi hoàng tử nhìn lại phía sau, anh ta thấy cánh cửa thứ ba và nhận ra rằng có thể đọc một lời chỉ dạy khác ở phía sau:

“CHẤP NHẬN CHÍNH BẠN”

Hoàng tử tự hỏi tại sao anh ta không nhận ra lời chỉ dẫn này khi băng qua cánh cửa đầu tiên, ở phía đối diện.

“Khi ta mải tranh đấu, ta trở nên mù”, anh ta tự nhủ.

Hoàng tử cũng nhìn thấy, trải dài suốt mặt đất chung quanh anh ta, mọi thứ mà anh ta loại bỏ và đấu tranh bên trong mình: những sai lầm, những mặt xấu, những giới hạn, và tất cả tính ác. Và rồi anh ta học được làm thế nào để tổ chức chúng, chấp nhận chúng và yêu quý chúng. Anh ta đã học cách yêu chính mình mà không so sánh, phán xét, trách móc.

Hoàng tử lại gặp Thiền sư và được hỏi:

– Con đã học được gì trên đường đời?

– Con đã học, hoàng tử đáp, rằng ghét bỏ hay chối bỏ chính mình để mà kết án chính mình sẽ không bao giờ có được sự yên bình cho chính mình. Con đã học cách chấp nhận chính mình, một cách hoàn toàn, một cách vô điều kiện.

– Tốt lắm, Thiền sư nói, đây chính là chặng đường đầu tiên để có trí tuệ. Giờ thì con hãy đi qua cánh cửa thứ hai một lần nữa.
Ngay khi hoàng tử đến phía bên kia của cánh cửa, anh ta nhìn thấy mặt sau của cánh cửa thứ hai và nó được ghi rằng:

“CHẤP NHẬN NHỮNG NGƯỜI KHÁC”

Xung quanh mình hoàng tử nhận thấy những người mà anh ta đã gặp trong cuộc đời; những người mà anh ta đã yêu, những người anh ta ghét. Những ai mà anh ta đã giúp đỡ, những người mà anh ta tranh đấu. Nhưng thật bất ngờ, anh ta không thể nhìn thấy những sai lầm của người khác, những sai lầm đã làm anh ta phiền lòng và khiến anh ta phải tranh đấu.

Hoàng tử đến gặp Thiền sư một lần nữa.

– Con đã học được gì trên đường đời? Sau cùng, vị Thiền sư hỏi.

– Con đã học, hoàng tử đáp, rằng nếu con hòa thuận với bản thân, con sẽ không trách móc những người khác, không sợ hãi họ. Con phải học cách chấp nhận những người khác hoàn toàn và không điều kiện.

– Tốt lắm, Thiền sư nói. Đây là chặng đường thứ hai của trí tuệ. Con có thể đi qua cánh cửa đầu tiên.

Khi hoàng tử đến phía bên kia, anh ta nhìn thấy phía sau cánh cửa đầu tiên và đọc thấy:

“CHẤP NHẬN THẾ GIỚI”

“Thật kì lạ”, hoàng tử nghĩ thầm, “Tại sao mình không nhìn thấy lời chỉ dẫn này lần đầu?”

Hoàng tử nhìn quanh mình và nhận thấy thế giới mà anh ta cố chinh phục, biến chuyển, và thay đổi. Anh ta bị choáng ngợp bởi sự tươi sáng và vẻ đẹp của mọi vật. Bởi sự tuyệt mỹ. Và vì nó chính là cùng một thế giới như trước đây. Có phải thế giới đã thay đổi, hay nhận thức đã thay đổi?

Hoàng tử lại đến gặp Thiền sư, và vẫn câu hỏi quen thuộc:

– Con đã học được gì trên đường đời?

– Con đã học, hoàng tử đáp, rằng thế giới là chiếc gương của tâm hồn. Tâm hồn của con, trái tim của con không nhìn thấy thế giới, mà nhìn thấy chính nó trong thế giới. Khi tâm hồn và trái tim con reo vui, thế giới dường như cũng vui. Khi chúng buồn rầu, thế giới dường như cũng buồn. Thế giới, không buồn cũng không vui. Nó chỉ đang là, là tất cả. Không phải thế giới gây phiền toái cho con, mà là ý tưởng con có về nó. Con chấp nhận nó mà không phán xét, hoàn toàn, một cách không điều kiện.

– Đây là điều trí tuệ thứ ba, Thiền sư nói. Hiện giờ con hoà thuận với chính con và với những người khác trên thế giới.

Một cảm giác sâu sắc của sự yên bình, tĩnh lặng và chế ngự hoàn toàn hoàng tử.

Sự im lặng bên trong anh ta.

– Con đã sẵn sàng, giờ thì, hãy vượt qua ngưỡng cửa cuối cùng, Thiền sư nói, từ sự im lặng của hoàn toàn.

Và vị Thiền sư biến mất.

[ST]
HơiThở.vn

01/12/2023

Hà Nội, ngày...
Nhà Thờ đoạn phố Ấu Triệu, nối 1 bên là phố Phủ Doãn, nơi có Bv Việt Đức và 1 bên là phố Nhà Chung và Lý Quốc Sư, 1 bên là còi cấp cứu, là khuôn mặt lo lắng và mệt mỏi của người bệnh và người chăm, 1 bên là tiếng xích lô mời khách, là sự rạng rỡ thích thú khám phá của các du khách. Bên này là những quán ăn, quán đồ dùng phục vụ bệnh nhân dù ghi là bình dân nhưng chẳng bình dân chút nào với những người ở quê lên mà 1 suất cơm có thể đủ cho cả nhà 4 người ăn. Bên kia là những cửa hàng bán đồ thủ công, hotel, cafe trang trí hút mắt.
Cuộc sống là những thái cực như vậy. Có hạnh phúc, có khổ đau, có sinh, ốm, già, tử tận. Nhưng vì muốn mà mong được cái này, bỏ đi cái khác thì vật chất hay tinh thần có khác chi nhau?

19/07/2023

..ĐỪNG TRÔNG CẬY VÀO MỘT PHƯƠNG PHÁP CỐ ĐỊNH NÀO
Bạch thầy, xin Thầy giới thiệu vài trường phái thiền hiện nay mà Thầy tâm đắc nhất để chúng con có thể nương theo tham cứu học hỏi. Xin Thầy hoan hỷ chia sẻ.
TRẢ LỜI :
Câu hỏi của con vô tình làm khó Thầy rồi đó, bởi vì Thầy không tâm đắc một phái thiền nào cả! Đã là một trường phái với một phương pháp nhất định là đã bị rơi vào cục bộ rồi.
Thiền là trực nhận thực tại đang biến hóa vô cùng nên không thể rập khuôn theo một mẫu mực nào để thấy được. Thực tánh pháp phải được trực nhận với tâm hoàn toàn rỗng lặng trong sáng và tự nhiên, không qua bất cứ hệ quy chiếu nào, nhưng các trường phái thiền đều có hệ quy chiếu riêng để đo lường pháp thì không bao giờ thấy thực tánh pháp được.
+ Thiền không phải là rèn luyện để thấy mà buông mọi ý đồ ra mới thấy.
+ Thiền không có đạt được điều gì vì không có tham ưu, không nương tựa, không bám víu điều gì ở đời.
+ Cái mà thiền đạt được chính là "không cần đạt được gì cả".
Hãy tham cứu thực tại ngay nơi thân tâm con, ở đó có đủ tất cả, đừng tìm cầu bên ngoài, đừng trông cậy vào trường phái thiền nào cả...
- Thầy Viên Minh -

22/02/2023

...TAM GIỚI LÀ CẢNH GIỚI CỦA TÂM CHỨ KHÔNG PHẢI KHU VỰC ĐỊA LÝ NÀO CẢ
“TƯỞNG” tạo ra Dục Giới, tạo ra Sắc Giới & tạo ra Vô Sắc Giới. Chính “Tưởng” tạo ra Tam Giới.
Nếu mình ngồi đây và hoàn toàn tinh tấn-chánh niệm-tỉnh giác, tâm không sinh Tưởng nào cả, tức là mình đang thoát ra khỏi Tam Giới. Vẫn ở ngay đây và bây giờ mà thoát ra khỏi Tam Giới, chứ không phải mình cần chết đi, rồi mới sinh vô một nơi không có Tam Giới. Không phải như vậy đâu.
Tam Giới là do tâm mình tạo ra, nếu tâm không còn “tạo” ra, “vẽ vời” ra nữa thì ngay đó tâm thoát ra khỏi Tam Giới. Khi đi thì trọn vẹn chỉ thấy đi, ngồi chỉ thấy ngồi, không còn thêm bớt gì nữa cả, thì ngay đó tâm đang thoát ra khỏi Tam Giới.
Nhưng nếu khi ngồi mà mình cố thiền để lên được cõi Trời Đao Lợi tức là tâm đang tạo ra Dục Giới, hay mình dự định kiếp này mình cần hành thiền miên mật để kiếp sau mình đẹp hơn, đó là đang tạo ra Dục Giới, nói cách khác đó là Tâm Dục Giới.
Nếu ngồi thiền mình mà muốn định tâm để đạt được Sơ Thiền-Nhị Thiền-Tam Thiền-Tứ Thiền, tức là tâm đang tạo ra Sắc Giới. Rồi mình quán hư không là vô biên, tâm thức là vô biên, hoặc đang thấy biết bình thường thì lại muốn giữ tâm biết cũng như không biết, không biết cũng như biết, gọi là “phi tưởng phi phi tưởng xứ”, tức ngay lúc ấy tâm đang tạo ra Vô Sắc Giới.
Còn bây giờ tâm hoàn toàn chánh niệm-tỉnh giác, đi thì chỉ thấy đi đang diễn biến, thở chỉ thấy thở đang diễn biến, ngồi chỉ thấy ngồi đang diễn biến như thế nào thôi, tất cả chỉ là Pháp đang vận hành, chứ không có Tôi, của Tôi, không có thiện-ác-đúng-sai, không còn thêm bớt bất cứ điều gì trong đó cả, thì ngay đó không hình thành Dục Giới, Sắc Giới, hay Vô Sắc Giới, không còn cõi giới nào được tâm tạo dựng, vẽ vời lên nữa, chỉ còn lại sự thật như nó đang là.
Không phải mình đang ở trên Trái Đất này là đang ở trong Dục Giới. Tam Giới là do tâm tạo ra, chứ không phải Dục Giới, Sắc Giới, Vô Sắc Giới là những khu vực địa lý khác nhau. Tâm có thể tạo ra Tam Giới dù mình đang ở bất cứ nơi nào.
Tâm còn đang luẩn quẩn trong “trò chơi” Dục Giới, Sắc Giới, hay Vô Sắc Giới tức mình đang sống trong Dục Giới, Sắc Giới hay Vô Sắc Giới…
- Thầy Viên Minh -

09/02/2023

...HẠNH PHÚC KHÔNG ĐẾN TỪ CUỘC ĐỜI, CŨNG KHÔNG ĐẾN TỪ NGƯỜI KHÁC !

Hạnh phúc không phải là trời yên biển lặng, mà là trải qua sóng gió nhưng vẫn đủ trầm tĩnh sáng suốt để chèo chống bình an...

Không có sự bình an trong cuộc đời mà chỉ có sự bình an trong tâm hồn con. Đừng trách đời, trách người, cũng đừng tự trách mình, điều quan trọng là thấy ra được chính mình, dù trải qua bao nhiêu gian khó...

Hãy sống thật nhiệt tình để học ra bài học nơi chính mình và đời sống. Cuộc đời là bài toán khó nhưng chăm chỉ giải bài toán ấy lại là niềm vui bất tận...

Cuộc đời là bài toán khó mà đáp số không thể tìm thấy ở trong đó vì nó chỉ có ở trong lòng con...

Hạnh phúc không đến từ cuộc đời, không đến từ người khác, hạnh phúc chỉ nảy nở trong con khi con biết sống trọn vẹn với chính mình…

- Thầy Viên Minh -

Nguồn : tổng hợp từ các chia sẻ của Thầy
Chia sẻ bởi : Here&Now - YENLANG•NET GROUP

08/02/2023

Những ngày mưa
Hem phải một trận mưa rào rồi nắng mà là những ngày ẩm trời, mưa dầm dề từ sáng đến tối, chắc đến cả tuần như vậy và còn tiếp tục, chưa biết bao giờ dứt. Ai ya mùa nồm của miền bắc. Cái mùa mà quần áo phơi ra, phơi mấy ngày vẫn cảm thấy âm ẩm, cái mùa mà sờ gì cũng cảm thấy dinh dính, cái mùa mà đồ đạc, từ gỗ đến vải mà để bẩn hoặc ướt thôi là mấy hôm sau thấy thêm mấy vệt mốc xanh lè, cái mùa đã bẩn mà lau nhà bật quạt lại thêm ướt,... cái mùa chi mà .. ai chà, nhiều trạng thái và nhiều cảm giác

Ah mà nhìn xem, cái chậu cây, vài tuần trước đất cứng rắc đã mềm ra, cây lá cũng mướt mát hơn, mấy con sâu rau ăn tích cực, mấy cái lá rau cái xoăn đã chỉ còn lại cẳng, chắc mùa hè nó hoá bướm quá, mà sao sức ăn nó kinh vậy nhỉ, bằng cái đầu tăm mà ăn hết bao nhiêu lá, ah mà con người "ăn" rừng, biển, sông, đất còn hơn ấy chứ.. Liên tưởng kinh chưa?

Có mưa sẽ có nắng, ấy vậy mà con người ta lại cứ mong chờ hết mưa để có nắng. Ai đó sẽ nói, biết là thế, nhưng mà mưa gì mà mưa nhiều thế, cứ ào một trận có phải xong không, hoặc mưa vài ngày thôi, mưa gì cả tháng trời.... và một loạt giải thích cho cái ghét đó. Trạng thái là sự vận hành tự nhiên, đôi khi làm mình khó chịu, đôi khi làm mình dễ chịu. Vì cái cảm giác dễ chịu đó mà mình muốn bỏ 1 trạng thái này để lấy một trạng thái khác, khi có đươc sẽ muốn giữ lại, sợ nó mất đi, và khi qua rồi lại muốn tìm lại. Loanh quanh trong cái vòng đó, mệt mỏi, đau khổ. Bên cạnh cái muốn thoát, muốn có, muốn giữ, tâm trí mình còn bonnus thêm cái tưởng, nó phong phú ghê lắm, dẫn dắt mình đi hết từ suy nghĩ này đến suy nghĩ khác, chịu khó quan sát mới thấy tốc độ kinh khủng của nó.

Nên thôi mưa bẩn thì lau, có sâu thì bắt, rảnh thì ngắm mấy em ốc sên này.

30/11/2022

Yoga có thể được sử dụng như một công cụ hiệu quả để phục hồi các vấn đề của cơ thể và tinh thần.

Tháng 12 này mình mở

Lớp VAI GÁY CỔ 10 buổi cho những ai yêu và muốn chăm sóc vai gáy cổ
Đặc biệt hiệu quả với:
- Người bị vai khom, cổ rùa, thoái hóa, thoát vị cổ
- Người bị đau đầu, mất ngủ do bị tắc nghẽn khí huyết vùng cổ
- Nhân viên ăn phòng: dùng máy tính, ngồi nhiều
- Phụ nữ sau sinh
- Người lao động nặng
- Người tập thể thao lệch 1 bên: cầu lông, golf

* Thời gian: 20h-21h thứ 2/4/6

* Khai giảng: thứ 2 ngày 5/12

* Hình thức : Online Zoom Meeting.

* Chuẩn bị: 1 thảm tập, 4 block (gạch tập Yoga), 1 dây kháng lực.

Các bạn sẽ được tư vấn trước, được giải đáp các vấn đề của mình trong và sau khóa học. Buổi cuối sẽ có video đóng form bài cho các bạn có thể tự luyện tập.

* Liên hệ: 0917791991 - Thương Nguyễn

Om shanti

02/07/2022

...ĐƯỢC SINH LÀM NGƯỜI LÀ KHÓ

Dân số loài người tăng thực ra không đáng kể, và đó chỉ là sự chuyển đổi cõi giới của chúng sinh trong Vũ trụ bao la này mà thôi. Chúng sinh tuỳ theo duyên nghiệp mà điều tiết sự sinh trưởng ở cõi này hay cõi khác.

Ví dụ Chư Thiên sinh xuống, quỷ thần sinh lên làm người, do đó loài người có thể tăng, hoặc chiến tranh, thiên tai... làm loài người có thể giảm, việc tăng giảm chỉ là hiện tượng trên trái đất chứ không phải trên toàn vũ trụ, do đó khó mà kết luận được.

"Được sinh làm người là khó" ở đây ý muốn nói làm người là cơ hội hiếm có để thực hiện bài học giác ngộ, đừng nên để mất cơ hội đó. Cõi thấp hơn thì khổ đau nhiều quá, cõi cao hơn thì sung sướng nhiều quá nên khó học được bài học điều chỉnh nhận thức và hành vi như cõi người - nơi có cả khổ lẫn vui, cả thiện lẫn ác cho sự học tập tôi luyện.

Nếu có nhiều chúng sinh hội đủ điều kiện "tuyển sinh" thì được tuyển làm người để hoàn thành bài học giác ngộ của mình, do vậy số người có thể đông hơn là chuyện bình thường.

Lời Phật dạy đôi lúc bị diễn dịch ra thành ý khác. "Được sinh làm người là khó" vì đó là cơ hội tốt nhất để học bài học giác ngộ, chứ không phải có ý đề cao con người là "tối linh ư vạn vật".

Chấp thân là Ta mới khổ nên cái khổ thuộc về tâm chứ không phải có thân là khổ, thân tự nó không biết khổ.

Kẻ thù lớn nhất đời người là cái Ta ảo tưởng chứ không phải là chính mình. Đức Phật còn dạy: "Chính mình là nơi nương nhờ của mình chứ không ai khác" (Attà'hi attano nàtho, ko hi nàtho parosiyà).

Do đó khi học Đạo đừng vội tin mà phải kiểm chứng lời nói xem có đúng với sự thật không mới được.

Thầy Viên Minh - tổng hợp từ mục Hỏi & Đáp trungtamhotong.org

Shared by Trang Mai - YENLANG•NET GROUP

21/05/2022

Chuyện ...
Phụ nữ với trí tưởng tượng phong phú khổ thiệt là khổ.
Khi yêu thì hóa màu hồng, tưởng tượng gì về người yêu cũng tốt, cái xấu may thì cũng thấy đó nhưng rồi ảo tưởng kiểu anh ấy vì mình hay vì con sẽ thay đổi.
Khi lấy thì lại thấy toàn tính xấu, mấy cái tốt đẹp trước kia bị vỡ mộng, lại cho rằng anh lữa tôi, do tôi có mắt như mù bla bla.
Khi có con lại dán mác hi sinh vì con, những đam mê, sở thích trước kia dẹp bỏ, hi vọng hết vào con, rồi khi con nó có làm gì thì ôm mối lòng " Ôi tuổi xuân của tôi", tôi đã vì anh vì con, vì cái gia đình này...
Khi già rồi lại mong con lấy vợ, gả chồng, có con, có cháu, tủi thân khi nhìn gia đình người khác có vẻ đầy đủ hơn gia đình nhà mình...
Cả cuộc đời toàn tủi hờn đau khổ.
Nhưng.
Phụ nữ ạ, tính tốt của ảnh cũng là do hợp với bạn nên bạn thích và bỏ qua những tính xấu, ah, mà cái xấu đó cũng chẳng qua là không vừa ý của bạn nên bạn cho là xấu thôi chứ chưa chắc cái xấu đó với người khác đã là xấu, không có người hoàn hảo, chỉ có con người đang trên hành trình trở lên hoàn hảo mà thôi, cái hoàn hảo này cũng không theo định nghĩa của bạn hay của xã hội, giống như ở Việt Nam bạn đi bên phải là đúng thì ở Anh là sai vậy đó. Giống như một món ăn, có người thích ăn ngọt, có người thích ăn mặn hay có người thì phải cay mới ngon... nếu bạn chấp vào điều gì thì tất cả những điều khác đều mang lại khổ đau cho bạn.
Bạn không thể thay đổi một con người, hi vọng người đó thay đổi là một ảo vọng về tương lai, đến bản thân bạn còn khó thay đổi nữa là mong người khác thay đổi. Mà nếu người đó có thay đổi thì cũng do nhân duyên của người đó, bạn chỉ là một phần xiu xíu thôi, đừng ảo tưởng. Vậy phải làm sao? Làm sao ta? Chấp nhận hay từ bỏ?... Tùy bạn, dù lựa chọn là gì thì cũng chẳng có lựa chọn nào gọi là tuyệt đối tốt, chỉ có bạn thấy phù hợp mà thôi. Bạn có nhận ra bài học gì trong đó hay về cách nhìn đời, nhìn người hay nhìn chính thái độ của mình. Thái độ đó bắt nguồn từ đâu? Nhìn vào ngay lúc đó xem nó như thế nào.
Nói ai khác như chính tôi cũng đầy ảo tưởng, từ thô đến vi tế, cũng may mắn học Yoga để nhìn lại mình, nghe pháp của các Thầy để nhận ra ảo tưởng bớt bám chấp, nếu coi những gì đến là bài học để cho mình thấy ra thì cũng đỡ nhiều lắm phụ nữ ạ

11/04/2022

...ĐẠO PHẢI LÀ THỰC TIỄN

..Cho đến bây giờ thì Thầy mới hiểu rằng Đạo không thay đổi bất cứ một sinh hoạt nào của ta cả. Đạo chỉ soi sáng tâm hồn để ta có thể sinh hoạt chân, mỹ, thiện hơn mà thôi.

Một người làm nông ngộ đạo sẽ không bỏ cày mà ngược lại cày cấy với năng suất cao hơn. Một học sinh đi học ngộ đạo, sẽ không bỏ học mà còn học hành giỏi hơn. Một công chức đi làm ngộ đạo, sẽ không bỏ công việc mà còn làm việc một cách sáng tạo hơn, xuất sắc hơn.

Hãy làm công việc của mình một cách sáng suốt, trầm tĩnh là đạt được chỗ chân của đạo. Hãy làm một cách chân thành, việc nào thông suốt việc đó, luôn hoàn thành chu tất là đạt được chỗ mỹ của đạo. Hãy làm tất cả mọi việc với thiện ý giúp chính mình, giúp cha mẹ, gia đình, xã hội v.v...là đạt được chỗ thiện của đạo.

Đạo là sáng suốt vững chắc, chứ không thể là trạng thái buông lung, hững hờ trước mọi sự. Trái lại mỗi mỗi hành động, mỗi mỗi ý nghĩ, mỗi mỗi lời nói phải rõ ràng, minh bạch, phải đạt chỗ chân, mỹ, thiện vô cùng giản dị của nó....

🌾Thầy Viên Minh

02/04/2022

Dạy con
Hôm nay, cậu bé con một người bạn cũ của tôi tự sát!
Không một dấu hiệu gì báo trước. Không một lời từ biệt. Không một câu trăng trối.
Tầng tầng lớp lớp những dằn vặt bủa vây lấy người ở lại.
Rằng tại sao?
Có lẽ không một ai hiểu được tại sao một thằng bé 16 tuổi chọn cách từ bỏ cuộc đời này và ra đi mãi mãi.

Trong cuốn Nhật ký năm 14, cậu bé viết, "Năm lớp 6 mình có mối tình đầu tiên, mẹ phát hiện việc mình thích N, mẹ đọc trộm những mẩu thư ngăn bàn N viết, mẹ đến tận nhà N và yêu cầu bố mẹ N xem lại cách dạy con. Mình không còn nhớ nổi mối tình đầu của mình kết thúc ra sao. Chỉ biết sau đấy 2 đứa không bao giờ nhìn mặt nhau nữa dù còn học chung lớp đến trung học. Mãi sau này mẹ hỏi tại sao mình xa cách mẹ vậy, tại sao không tâm sự với mẹ? Vì sao? Vì mẹ đã biết quá nhiều, nên không bao giờ mẹ được quyền biết thêm bất cứ điều gì nữa cả."

Sau đám tang, trên đường về, tôi không khỏi suy nghĩ mông lung.

Những đứa trẻ tự sát, mọi người nói chúng ngu dại, nhưng tôi lại thấy chúng già trước cả chúng ta - những người cha người mẹ tưởng mình trưởng thành và luôn đúng! Chúng không bồng bột đâu. Để có thể đi đến quyết định đau đớn thế, chắc hẳn chúng phải chuẩn bị từ rất rất lâu, tỉ mỉ và cặn kẽ, từ tốn nhưng quyết liệt.

Cuối cùng thì những con người như bọn mình đang làm gì cuộc đời của nhau?
Bạn có dám chắc rằng con của bạn đang sống hạnh phúc như nó mong muốn?
Mỗi ngày bạn có hỏi nó rằng, hôm nay có gì khiến con buồn, và có gì khiến con vui?

Đứa cháu gái con chị tôi, tôi từng chứng kiến nó hỏi mẹ: "Mẹ không có câu nào khác để hỏi con à?" khi chị tôi nói: "Nay đi học được mấy điểm hả con?"

Đành rằng ta luôn cho con những điều tốt đẹp nhất, nhưng ta có bao giờ quan tâm điều con thực sự cần?
Tôi không biết phải nghĩ gì nữa. Mọi thứ như một vòng luẩn quẩn, như đám mây đen bám rịt trong lòng. Nặng nề và bí bách.

Đêm nằm ôm con, tôi hỏi chồng, "Anh này, sau này anh muốn con làm nghề gì? Anh muốn con yêu người thế nào?" Chồng tôi nói, "Làm gì hay yêu ai chẳng được em. Miễn là nó vui!"

Phải! Tôi sẽ chỉ dạy con cách suy nghĩ đúng đắn, cách đối nhân xử thế, cách tiếp thu kiến thức trong cuộc đời. Tôi sẽ không dạy nó phải chơi với người thế này, yêu người thế kia, học gì, làm gì...
Tôi sẽ lắng nghe con trước. Nếu nó thật sự muốn tôi khuyên nhủ, tôi sẽ khuyên.

Tôi hỏi chồng thêm, nếu lỡ con chúng mình sau này vì lý do khách quan mà hư đốn, anh có hận nó không? Hận vì công sinh thành nuôi nấng rồi nó quay lưng với mình?

Chồng tôi hỏi lại tôi, "Ô, nó yêu cầu mình đẻ nó ra à, mà sao mình lại đặt áp lực lên nó thế? Anh không thích kể công. Anh tin con mình chẳng bao giờ hư cả. Nhưng nếu nó có làm mình thất vọng thì cũng đành chấp nhận. Nó đã dành cho anh cả tuổi thơ của nó, cho anh trải nghiệm sự vui vẻ hạnh phúc chưa từng có. Anh biết ơn nó! Không trông mong không cần gì nhiều!"

Ừ thì làm cha mẹ ai chẳng đặt lên vai con những ước mơ hoài bão nào đó. Nhưng hãy gửi gắm, chứ đừng ép buộc.
Tôi chỉ mong con tôi đủ mạnh mẽ trên đời. Sống như nhánh cỏ bị vùi dập sau cơn giông vẫn vươn mình trước gió.
Hãy quên đi việc ép con phải làm thế này thế kia.
Xin hãy dạy con sự thẳng thắn, dạy con cách diễn đạt con nghĩ thế nào, bản thân con tự nói ra được rằng con muốn gì, và nếu được cho phép, con sẽ làm gì.
Rồi ta sẽ mỉm cười tự nhủ, tại sao ta không nhận ra điều ấy sớm hơn?

P/s: cũng vừa chia sẻ chuyện chính bản thân mình năm 16 tuổi có ý định tự tử vì "mang tội" quay cóp bài kiểm tra môn lịch sử, bị hạ hạnh kiểm yếu, phê bình trước toàn trường...
(Nguồn: Hoàng Vi)

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility?

Telephone

Website