Nơi nỗi buồn giết chết một con người

Nơi nỗi buồn giết chết một con người

Share

- Thời gian có thể thay đổi điều gì............ chỉ có thể xóa nhòa tất cả
- K có nỗi buồn vĩnh viễn, cũng k có niềm vui mãi mãi

Nước mắt là thứ đa dụng nhất..... Nó thể hiện Niềm vui, Nỗi buồn, Chỉ là cảm giác muốn rơi nước mắt, Thậm chí k là gì cả ......................... nhưng nó vẫn rơi.....

Photos 21/12/2025

Hiện tại vẫn suy nghĩ đó
Cấp 1 học nhận biết, kỹ năng cơ bản để sinh tồn, chữ viết, đạo đức, lễ nghi cơ bản
Cấp 2 ngoại ngữ phổ biến, lịch sử, địa lý, giao tiếp, phòng thân, luật cơ bản... định hướng nghề
Cấp 3 Quốc phòng, an ninh... học nghề...

TÔI KHÔNG ĐỦ SỨC CẢI CÁCH GIÁO DỤC

Tôi không phải phần tử phản động, tôi yêu nước Việt Nam, yêu những con người chất phát, mộc mạc, yêu phong cảnh quê hương mình.
Tôi không biết nói cho ai, thắc mắc cho ai, không biết suy nghĩ của mình có được mọi người ủng hộ. Bởi vì đây chỉ là suy nghĩ của cá nhân tôi. Mà theo tôi biết suy nghĩ thì không có tội mà nếu nó không ảnh hưởng và không làm xấu người khác thì chắc là không có tội.
Tôi luôn học được 1 câu khi vào Đảng “học tập theo tấm gương đạo đức HCM, học tập liêm, chính, chí công vô tư, không xuyên tạc, nói xấu, bè phái, có đời sống trong sáng, giản dị dù trong môi trường làm việc nào, giai cấp nào, làm lớn mà biết nghĩ việc nhỏ thì mới là lo cho dân, là người đáng kính”.
Xin lỗi nếu suy nghĩ của tôi có mạo phạm gì ai, tôi không hiểu luật pháp Việt Nam rành lắm. Đây chỉ là ý nghĩ của tôi, hi vọng nếu có lãnh đạo nào đọc được hãy cố gắng suy xét vì 1 Việt Nam tươi đẹp, vì con em chúng ta mà suy nghĩ. Xin cám ơn

Nói về giáo dục tôi cảm thấy nền giáo dục nước Việt Nam nó quá theo quy cũ. Theo suy nghĩ của tôi chỉ cần học cái gì thiết thực nhất: đọc, viết, cảm xúc, lối sống, 1 vài luật lệ thông dụng để mà k vi phạm vào tệ nạn xã hội, tiếp cận với internet, 1 loại ngôn ngữ chung trên Thế Giới để đi đâu cũng có thể trao đổi với nhau được. 15 tuổi chúng ta có thể bắt đầu học cách nấu ăn để duy trì sự sống, may vá, điện cơ bản sử dụng trong gia đình, 1 chút phòng vệ để tự bảo vệ bản thân và tốt cho sức khỏe cũng như bảo vệ đất nước khi có nội loạn, bạo động. 18 tuổi chúng ta có thể học cách làm việc, cách giải quyết vấn đề khi gặp khó khăn, cách kiềm chế cảm xúc và đối diện vấn đề khó khăn. Con người luôn theo 1 quy luật: Sinh ra => ăn để duy trì sự sống >=< sống để làm ra cái ăn, có ăn rồi mới có hưởng thụ => chết. Vậy tham lam quá làm gì? Tạo đủ ăn, hưởng thụ 1 chút cho cuộc sống thoải mái, an nhàn, chết có phải thanh thản hay là lo sợ phải chết (có ai mà không chết ?)
Vậy thì học quá nhiều làm gì? Có khi nào bạn tự tính toán, tự xây dựng cái nhà bạn ở k? Bạn ra tòa có cần mời luật sư k hay là bạn tự bào chữa cho bạn? Bạn làm 1 công việc nào, cái kiến thức bạn học với cái công việc bạn làm áp dụng được ..?.. % Trong khi việc học ngày nay là hoàn toàn tốn tiền, mà lại giao chỉ tiêu thi đua là trường có bao nhiêu học sinh khá, giỏi, không được hơn bao nhiêu học sinh ở lại lớp, bạn chấp nhận giao chỉ tiêu thi đua thì bạn phải chấp nhận việc chỉ tiêu đạt mà chất lượng không có. Nhân tài trên giấy tờ sao, đó là cái bạn cần. Cho tôi xin lỗi đi, không phải công việc nào cũng cần học có bằng cấp, có 1 số việc cho tôi học việc 3 tháng xong thì vẫn làm quen được công việc.

--- Hạnh phúc do ta, sao phải kiếm tìm ---

21/12/2025

Đời
1 người chịu nhẫn nhịn thì sẽ có 1 người chịu nhẫn tâm
Khi sự hi sinh của bạn bị xem như là chuyện đương nhiên
Anh có thể mệt, anh có thể quên, anh có thể bệnh, có thể stress, có thể tức giận vì anh là người kiếm nhiều tiền
Ngày kỉ niệm, ngày sinh nhật vợ, sinh nhật con a có thể quên, có thể không có tiền mua quà cho vợ, nhưng luôn có tiền mua thuốc hút lại nhớ sinh nhật mình có tiền rủ bạn đi nhậu. Nhưng khi có tiền cũng chẳng thấy a mua quà cho vợ mà lại rủ bạn bè ăn mừng có tiền.
Em sinh con xong được nghĩ 6 tháng hậu sản, em giữ con a đi làm đủ mệt rồi về nhìn em còn thấy chán, thấy mệt hơn... những sự hi sinh đó tưởng chừng như nhỏ nhặt nhưng rồi lại thành sự tủi thân, tủi hờn, trách móc, cãi vã rồi lại thành gánh nặng
Đàn ông 1 gánh thì đàn bà 4 gánh hãy nhớ điều đó. Anh gánh mỗi thân anh, còn em gánh thân em, chuyện nhà, chuyện con cái xong lại gánh thân a
Đúng là dân gian thường có câu "ở một mình thì về già sẽ khổ"
Còn câu kế anh có biết là gì không "lấy chồng rồi thì khổ từ lúc lấy tới về già"
Sự IM LẶNG của 1 người phụ nữ là khi anh không còn quan trọng nữa, vì họ thấy được có a cũng được, không có anh thì cũng được, tiền họ kiếm được, nhà cửa họ dọn được, con họ đưa rước đi học được, họ dạy con học được
Thì họ im lặng được vì anh như 1 người khách trong chính ngôi nhà của mình. Họ khách sáo với a chứ họ không còn tôn trọng với a nữa.
--- hạnh phúc do ta, sao phải kiếm tìm ---

21/12/2025

Quen
Khi sự hi sinh thành 1 sự quen thuộc, 1 người chịu nhẫn nhịn, 1 người chịu nhẫn tâm
https://www.facebook.com/share/p/1GU26SNGrr/

Vợ tôi nói câu đó rất quen, quen tới mức tôi không còn để ý nữa. Bữa nào cũng vậy, cơm vừa dọn ra là cô ấy bế con, đút từng muỗng nhỏ, còn tôi thì ngồi ăn trước cho nóng. Ăn xong, tôi dọn chén, bật TV, còn vợ thì ngồi ăn lại phần cơm đã nguội từ lúc nào.

Có hôm tôi hỏi: “Sao em không ăn chung?” Vợ chỉ cười: “Thôi, quen rồi.” Nghe chữ “quen” mà tôi thấy hơi chột dạ. Vì cái gì quen quá, lâu ngày sẽ thành mặc định. Mà khi đã thành mặc định rồi, người chịu nhiều nhất thường là người ít nói nhất.

Tôi thử đổi. Bữa sau tôi nói vợ ngồi ăn trước, để tôi cho con ăn. Mới vài muỗng tôi đã thấy luống cuống, cơm rơi đầy bàn, con thì không chịu ngồi yên. Vợ nhìn tôi cười nhẹ, không nói gì. Nhưng lúc đó tôi mới hiểu, những bữa cơm nguội của vợ không phải vì cô ấy thích, mà vì chẳng còn lựa chọn nào khác.

Có những hy sinh nhỏ đến mức không ai nhắc. Nhưng cộng lại mỗi ngày, nó thành mệt. Và nếu không để ý, người ta sẽ quen với việc vợ ăn sau, ngủ sau, nghỉ sau… cho tới khi chẳng còn “sau” nữa.

01/03/2025

Hôn nhân không ch.ế.t đi trong một khoảnh khắc, nó lụi tàn dần từ những vô tâm tích tụ qua tháng năm. Người đáng lẽ phải giữ gìn nó lại là kẻ thờ ơ, cứ nghĩ rằng vợ mình mãi mãi nhẫn nhịn, gia đình là điều hiển nhiên, rồi đến lúc giật mình nhìn lại, hạnh phúc đã rời đi từ bao giờ.

Người đàn bà khi bước vào hôn nhân, họ không cần một người đàn ông hoàn hảo, không cần vinh hoa phú quý, họ chỉ cần một người đủ tử tế để không khiến họ thấy lạc lõng trong chính tổ ấm của mình. Nhưng tiếc thay, có những người chồng lại nghĩ rằng, cưới được vợ là có thêm một người phục vụ, một người gánh vác tất cả, để họ ung dung với thế giới ngoài kia, còn căn nhà này, vợ phải lo, con cái vợ phải dạy. Họ quên mất rằng, hôn nhân là sự đồng hành, chứ không phải là nơi đàn bà gồng gánh một mình.

Một người đàn ông có thể giỏi giang ngoài xã hội, có thể thành công trong sự nghiệp, nhưng nếu không giữ được gia đình, không khiến vợ mình cảm thấy được trân trọng, thì cuối cùng, thứ họ sở hữu cũng chỉ là một căn nhà lạnh lẽo và một cuộc đời trống rỗng. Đến lúc nhận ra, có khi người phụ nữ họ từng xem nhẹ đã không còn ở đó để thứ tha nữa rồi.

Sưu tầm

25/04/2023

Người sống tình cảm nhất là người ưu phiền nhất.
Người gần ta nhất là người làm ta đau nhất

04/04/2023

Cuộc sống
Có những ngày làm ta thấy đời bất công, bất lực, bất hạnh, bất cần... chỉ muốn buông xui... nhưng mà k biết vì điều gì mà còn vướng bận chỉ biết buông lơi...
và rồi ngày lại qua, cuộc sống vẫn tiếp diễn...
Đời mà, còn thở là còn gở
--- hạnh phúc do ta, sao phải kiếm tìm ---

26/04/2022

Mẹ tôi luôn nấu đồ ăn ngon. Nhưng hôm nay mẹ đặt một cái bánh cháy trước mặt bố. Không chỉ hơi cháy thôi mà đen như than đá.
Chờ xem bố tôi sẽ nói gì.
Nhưng bố tôi vừa ăn bánh và hỏi "ngày hôm nay của em thế nào."
Vậy là tôi nghe mẹ tôi xin lỗi bố vì chiếc bánh đó .

Tôi sẽ không bao giờ quên câu trả lời của bố rằng:

- Không sao cả, anh thích bánh của em.

Sau đó tôi đã hỏi liệu bố tôi có nói sự thật hay không.
Bố đặt tay lên vai tôi và nói:
- Mẹ con hôm nay đã có một ngày khó khăn ở chỗ làm, bà ấy đã rất mệt mỏi. Chiếc bánh cháy không làm tổn thương bố được, nhưng một lời nói của bố có thể sẽ làm tổn thương mẹ con

Tất cả chúng ta đều mắc sai lầm. Chúng ta không nên tập trung vào sai lầm, mà hãy nhẹ nhàng với những người chúng ta yêu thương.
Đây là bí quyết của những mối quan hệ lâu dài và hạnh phúc.


Noiseandsmke
St

17/04/2022

Cha mẹ nuôi con năm dài tháng rộng

Không phải ai cũng may mắn được con cái chăm sóc tuổi già.

Chồng mất tôi bán hết nhà cửa đất đai để vào dưỡng lão vì con cái đứa nào cũng tham lam
Tính đến thời điểm này, tôi đã vào viện dưỡng lão được mấy tháng rồi. Dù hàng xóm nhiều người vẫn dị nghị νề quуết định bán hết đất đai của tôi để vào đây khi có tới tận 3 đứa con trai.
Các con trai tôi đều đã lập gia đình nhiều năm nay và ở riêng ngay sau đám cưới. Nhà chỉ còn lại 2 vợ chồng già. 3 năm trước, ông nhà tôi trong một lần bị tai biến cũng đã bỏ tôi mà ra đi.
2 năm sống một mình trong căn nhà rộng rãi ở quê, các con cháu bận việc ít khi đến thăm khiến tôi buồn và cô đơn lắm. Vì thế năm ngoái, sau khi làm giỗ năm thứ 2 cho ông nhà xong, tôi âm thầm làm giấy tờ bán hết nhà cửa chuyển vào viện dưỡng lão sống chứ nhất định không chịu ở chung với con trai, con dâu nào.
Sau khi chồng bị tai biến νà mất thì tôi càng quyết tâm làm như vậy. Mang tiếng có 3 con trai, tôi cũng đã cho chúng mỗi đứa 1 mảnh đất 50m2 để ở rồi mà từ ngày bố chúng mất, 3 con trai suốt ngày về nhà lăm le đòi chiếm căn nhà cũng như mảnh vườn còn lại. Chúng bắt tôi phải bán hết để cho chúng tiền đầu tư làm ăn hoặc mua nhà trên phố ở. Có hôm cả 3 thằng cùng vào ép tôi đưa sổ đỏ song tôi cứ lần lữa không chịu. Biết không thể trông chờ tuổi già vào 3 đứa con trai tham lam bất hiếu nên tôi quуết định bán hết đất đai νườn tược chỉ trong buổi sáng. Tôi bớt lại căn nhà thờ nhưng viết di chúc không cho ai mà để đó làm nơi thờ phụng tổ tiên, dòng họ. Sau đó tôi quуết định gửi tiền vào ngân hàng và vào viện dưỡng lão ngay lập tức. Tôi ở căn phòng hai mặt thoáng, tiện nghi đầу đủ, có người phục νụ mọi sinh hoạt cũng như chăm ѕóc y tế. Mỗi tháng tôi chỉ phải trả 9 triệu đồng. Tiền gửi lãi ngân hàng cũng đủ cho tôi sống thoải mái ở đây.Các con biết tôi bán đất bán nhà như bán của ăn trộm mà bất ngờ. Нàng xóm thì bảo tôi sao không ở cùng với 1 trong 3 con của mình nhưng tôi trả lời, nếu cứ khư khư giữ lại đất cát thì 3 con trai sẽ phải góp tiền hàng tháng nuôi mẹ. Phương án này chắc chắn không hiệu quả lâu dài. Hơn nữa đời cua cua máу đời cáу cáу đào, đã nuôi con khôn lớn và lo cho ở riêng là tôi hết trách nhiệm. Tất cả tài ѕản sau khi cho các con sẽ là của để dành cho riêng tôi dưỡng già.
Tôi ở trong này, con nào nhớ mẹ thì vào thăm. Còn nếu không vào, tôi cũng không lấy đó làm buồn vì trong này luôn có người chăm ѕóc, yêu thương.
Hơn nữa càng về già tôi càng hiểu, vui hay buồn là do tự bản thân mình.
Còn tuổi già của mọi người thì đang dự định như thế nào?
(Sưu tầm)

17/04/2022

“Chỉ cần thay đổi cách nhìn vào mọi sự vật cũng đủ giúp ta làm giảm bớt các khó khăn trong hiện tại và không tạo thêm các khó khăn khác trong tương lai”.
- Đạt Lai Lạt Ma.
* sưu tầm

06/01/2022

Em có thể tự mình đội mũ bảo hiểm, nhưng em sẽ rất vui nếu anh thay em làm điều đó.

Em có thể tự gạc đồ để chân phía sau xe, nhưng em vẫn thích anh làm điều đó.

Em cũng thích ôm anh, nhưng sẽ thích hơn nếu anh chủ động ôm em.

Em có thể tự bóc vỏ tôm, nhưng ăn tôm anh bóc vỏ vẫn sẽ ngon hơn tôm em tự bóc.

Em có thể tự gọi những món em thích ăn, nhưng em vẫn mong anh có thể gọi cho e vài món.

Em có thể tự mua thuốc uống lúc ốm, nhưng uống thuốc của anh kèm theo một cái thơm chắc là sẽ nhanh khoẻ hơn.

Em có thể tự chạy xe một mình, nhưng em vẫn thích ngồi phía sau ôm anh.

Em vẫn có thể ngủ ngon, nhưng nếu được nghe anh chúc ngủ ngon thì thật hạnh phúc.

Em của mỗi buổi sáng đều có thể tự mình thức dậy, vui vẻ chào ngày mới, nhưng nụ cười của em sẽ tươi hơn nếu nhận được nụ hôn chào buổi sáng của anh.

Em thích anh nắm tay em mỗi khi đi trên đường, thích được anh thơm vào trán, thích được anh ôm vào lòng, thích những câu thủ thỉ nhỏ nhẹ là "anh thương em", thích những điều nhỏ xíu mà anh làm cho em.

Em có thể tự mình làm được tất cả mọi chuyện trên đời nhưng em vẫn thích anh làm điều đó cho em. Vì hạnh phúc đến từ những điều nhỏ nhặt nhất. Vì anh xuất hiện ở đây rồi nên em muốn được anh cưng chiều và che chở thế thôi. Vì có a nên e mãi chẳng muốn trưởng thành /-heart /-heart /-heart
Ảnh st
--- Hạnh phúc do ta, sao phải kiếm tìm ---

04/01/2022

🌻 12 TRÍCH DẪN CỦA NHÀ VĂN PAULO COELHO - "NHÀ GIẢ KIM"

1. Trong cuộc đời có những thứ chỉ có thể trải nghiệm chứ không bao giờ giải thích được. Tình yêu là một thứ như thế.
2. Khi chúng ta nỗ lực để trở nên tốt đẹp hơn, mọi thứ xung quanh chúng ta cũng sẽ trở nên tốt đẹp hơn.
3. Cuộc sống có cách riêng để thử thách ý chí của một người, có thể là để mọi chuyện xảy ra cùng một lúc hoặc chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
4. Nếu bạn muốn thành công, hãy tôn trọng một quy luật: Đừng bao giờ nói dối chính mình.
5. Nếu yêu ai đó, bạn phải sẵn sàng để cho họ tự do.
6. Hãy nhớ rằng bất cứ nơi nào cậu tìm thấy trái tim mình, thì cũng sẽ tìm thấy kho báu của mình.
7. Hãy dũng cảm lên. Sẵn sàng đón nhận rủi ro. Không gì có thể thay thế được trải nghiệm cả.
8. Quá trình khám phá bản thân sẽ buộc chúng ta phải chấp nhận rằng ta có thể đi xa hơn những gì ta vẫn nghĩ.
9. Đừng phí thời gian giải thích, mọi người chỉ nghe những gì họ muốn nghe mà thôi.
10. Khi bạn cứ lặp đi lặp lại sai lầm của mình thì nó không còn là sai lầm nữa, nó là quyết định của bạn.
11. Đừng đầu hàng nỗi sợ của mình. Nếu không, bạn sẽ chẳng thể nói chuyện với trái tim mình được nữa.
12. Bí mật của cuộc sống là dù bạn có ngã 7 lần thì hãy đứng dậy 8 lần.

Cuốn sách này mới lần đầu đọc thì lại không hiểu nhưng càng đọc lại càng thích và ngẫm rất nhiêu điều hay, các bạn thích nhất câu nào trong 12 câu này?

St

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Vi Thanh?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Website

Address


Trường Thọ A, Trường Long Tây, Châu Thành A, Hậu Giang
Vi Thanh
0984877739