Bé Khỏe An Vui

Bé Khỏe An Vui

Share

Giáo dục đào tạo kỹ năng cho Bé

13/04/2022

"MẸ ƠI, HÃY KIỀM CHẾ, ĐỪNG Đ.Á.N.H CON, LẦN SAU CON SẼ KHÔNG THẾ NỮA"
Tâm sự của 1 người mẹ:
Nếu bị chồng đ.ánh, một lần, hai lần, ba lần, bạn lu loa lên, nhất định sẽ được khuyên: “l.y d.ị đi”. Nếu bạn đ.ánh con, một lần, hai lần, n lần thì cũng chẳng ai bảo nó bỏ mẹ đi.
Ở cơ quan tranh cãi với đồng nghiệp, bạn ức sôi m.áu muốn đ.ấm cho họ phát mà tay chỉ nắm chặt không dám làm vậy. Mang cục tức về nuốt.
Về nhà con lèo nhèo đòi cái cái nọ cái kia, là bạn tức lên cho con cái tát không nhân nhượng. Vì con không to như chồng. Vì con không "gây khó dễ" được cho ta như đồng nghiệp.
Trẻ con thì rất phiền phức. Sự phiền phức đó lại không hẳn là do chúng. Ta chọn sinh ra chúng chứ chúng đâu chọn nhảy vào đời ta. Ta có thể cân đo đong đếm sắp xếp thứ tự ưu tiên và quyết định sẽ dành cho con bao nhiêu phần trăm thời gian, chứ con đâu biết mẹ ra khỏi cánh cửa kia rồi sẽ về, bố làm xong việc này sẽ chơi với con.
Vì ta có thế giới với công việc, với shopping, với các mối quan hệ, với cái chân đi bất cứ đâu, chứ con nhỏ chỉ biết thế giới bầu trời là bố mẹ mà thôi. Nhưng bầu trời thỉnh thoảng giáng cho cái tét vào mông chỉ vì con muốn được ngắm bầu trời.
- Lý do ta đ.á.n.h con là gì?
- Vì tức quá. Vậy sao khi tức với bà b.án cá cân điêu ta không đ.á.n.h bà ấy?
- Vì đau nó mới nhớ.
- Đ.á.n.h vậy thì chuyện học hành chắc cần máy tr.a t.ấn là thành thiên tài?
- Vì không kiềm chế được.
- Ấy vậy mà ta luôn kiềm chế được với người khác, trừ con mình.
- Vì con còn bé phải cho ăn đòn thì mới nên người
- Hay vì con không có miệng cãi lý, không có khả năng bật lại nên cha mẹ "tranh thủ", "không lớn mà làm thế thì nó phản ứng lại ngay".
Con - yêu thương vô cùng nhưng cũng tội nghiệp vô cùng. Vì không tự bảo vệ được mình mà vẫn bị đòn - dù người lớn có "hư" cũng ít khi bị vậy, còn con thì khi cha mẹ đ.á.n.h lại là được xem là "yêu cho roi cho vọt", là chân lý, là đúng đắn.
Dưới một tuổi con là thiên thần. Qua một tuổi con là kẻ phá đám trong nhà - suốt ngày lộn ngược, nước dãi, bốc mọi thứ không phải đồ ăn cho vào miệng và nhè mọi thứ đồ ăn mẹ mời,... Vì tuổi lên một con nhận thức được nhiều nhưng không đủ ngôn từ diễn đạt. Vì tuổi lên một con bị đẩy ra khỏi bố mẹ nhiều hơn nên con cứ thèm khát bám lấy bố mẹ cuối ngày.
Ngày 24 tiếng, con chỉ có 2,5 - 3 tiếng bên bố mẹ, lại là giờ cơm nước, tắm giặt nên con cứ bị lờ đi, cố gây chú ý thì sẽ nhận lại là cáu gắt.
Hãy nhớ rằng bất cứ điều gì cha mẹ nói và làm, con trẻ sẽ lắng nghe và theo dõi bạn.
Từ cách bạn đối xử với đối phương (bố/mẹ của con), với các mối quan hệ khác hay bất kỳ ai trong cuộc sống. Hãy ngưng đ.ầ.u đ.ộ.c con bạn, trước khi trở thành tấm gương, ít nhất hãy là ví dụ để con trẻ noi theo.
P/s: về lý thuyết thì là như vậy. Nhưng thực tế thì khó áp dụng

06/10/2021

Việc con cái cãi lại cha mẹ có được xem là tư duy phản biện hay không?

Kỹ năng "Tư duy phản biệt" đang rất nổi bật trong thời gian gần đây. Nhất là ở trong giai đoạn mùa dịch và con người ta cần học thêm một hoặc nhiều kỹ năng mới để đáp ứng được nhu cầu học tập, làm việc của bản thân và tương lai xa cạnh tranh với thị trường lao động khắc nghiệt.

Nói qua một chút về vị trí địa lý ảnh hưởng như thế nào về tư duy phản biện. Khi đi du học ở các nước có nền giáo dục phát triển lâu đời, việc con người không dễ dàng chấp nhận ý kiến của người khác là điều hiển nhiên. Những câu hỏi luôn tuôn ra từ đầu họ mỗi khi họ nghe từ bố mẹ, thầy cô, bạn bè và những gì họ học được trong sách vở. Để bảo vệ quan điểm, chính kiến của bản thân thì họ sử dụng logic và lập luận để lật lại vấn đề.

Vậy ở Châu Á, trong đó có Việt Nam, hình thành từ lâu một kiểu giáo dục truyền thống đi ngược lại với tư duy bảo vệ logic, quan điểm như trên. Từ thời học sinh, ở trường lớp, chúng ta học theo kiểu thầy cô nói, trò chép. Ở nhà, chúng ta được dạy rằng bố mẹ nói, con cái phải nghe. Dần dần hình thành nên những con "Vẹt", những chiếc máy móc học một cách thụ động như mình chẳng hạn.

Khi còn học ở trường, mình rất sợ xung phong phát biểu, nêu lên chính kiến của mình bởi vì sợ sai, sợ bị thầy cô mắng, sợ bị bạn bè cười. Để mà đạt được những con điểm cao, để mà nói được những điều mà không ai nói được thì chỉ có hành động và dũng cảm thử một lần. Sau này học ở Đại học, mình đã được tiếp cận được nhiều hình thức học tập mới lạ hơn, những phương pháp giải quyết vấn đề, tư duy phản biện và đặt ra mục tiêu cho bản thân. Mình không tự nhận là master những kỹ năng trên nhưng mình đã làm và đang ứng dụng vào trong cuộc sống hàng ngày.

Quay lại vấn đề "Việc con cái cãi lại cha mẹ có được xem là tư duy phản biện hay không?", thì để trả lời cho câu hỏi này, chúng ta (Thế hệ cha mẹ gen z tương lai) nên xem xét kỹ vấn đề mà đứa con cần hỏi là gì ở nhiều góc nhìn khác nhau? Có thể đứa trẻ không thích cách suy nghĩ, giải quyết vấn đề của bố mẹ hoặc đứa con có cách làm khác hay và nhanh hơn. Vấn đề thì có tỷ tỷ vấn đề và cách xử lý cũng vậy, quan trọng là thời điểm chúng ta tiếp nhận xử lý thông tin bằng cảm xúc và tư duy như thế nào cho đúng và phù hợp mà thôi. Cuối cùng thì ai cũng muốn kết thúc vấn đề một cách yên ổn và hòa bình mà phải không?

Và tôi là Minh Quân, sinh viên năm 1 (sắp sang năm 2) Trường Đại học Bà Rịa Vũng Tàu, chuyên ngành Quản trị doanh nghiệp. Bài viết trên được viết theo quan điểm cá nhân và có sự tham khảo, tìm đọc từ các bài viết của chị gái phây búc, bài báo của ông anh in tơ nét. Chúc mọi người một ngày làm việc vui vẻ!

Nguồn ảnh: studytienganh .vn

27/08/2021

“Lớn lên cùng con.
Trưởng thành cùng con.”
Theo một nghiên cứu khoa học thì khi trẻ 8 tuổi đã hình thành 80 % tính cách sau này, từ khi sinh ra đến 8 tuổi là giai đoạn nhạy cảm nhất trong cuộc đời con người. Vì thế thời gian ở cạnh con, lớn lên cùng con thật là cần thiết. Đến khoảng 12 tuổi trẻ bước sang một giai đoạn khác, không còn cần cha mẹ cạnh bên nữa, lúc đó có muốn ở cạnh con cũng không còn kịp.
Nhưng ở cạnh con là phải hiện diện cùng con, vui chơi cùng con, học hành cùng con. Khóc cười cùng con, thấu hiểu con.
Khi con còn nhỏ, làm gì cũng cần nghĩ đến ký ức của con sau này. Nếu ta xem con cái là gia tài quý giá nhất của mình thì những thứ khác phải đặt sau con - kể cả tiền và tình.
Tiền có thể kiếm được mọi lúc nhưng thời gian dành cho con qua đi không lấy lại được bao giờ.
Tình suy cho cùng cũng chỉ là những cảm xúc nhất thời, đến rồi đi chẳng có gì chắc chắn.
Chỉ có con mình là máu thịt của mình, cần cha mẹ ở cạnh bên giáo dục và dìu dắt.
Đừng đánh mất tuổi thơ của con vì bất cứ lý do gì.
Và cũng đừng vì bất cứ điều gì mà bỏ mặc con.
Đã sinh con ra là phải có trách nhiệm.
Đó là trách nhiệm lớn nhất của người làm cha mẹ.
Và cũng là thiên chức của mẹ
Nguồn: Sưu tầm
Ảnh: Hai bạn Gôn Bắp của Mẹ Cưng :)

23/02/2021

ĐỪNG XEM THƯỜNG CÂU HỎI: "VÌ SAO MẸ ĐI LÀM?"
"Mẹ ơi tại sao mẹ đi làm. Sao mẹ không ở nhà với con?”, khi gặp phải câu hỏi này, bạn sẽ trả lời con mình thế nào?
Gần đây trên mạng xã hội có một câu chuyện thế này. Một đứa trẻ hỏi: “Mẹ ơi, tại sao mẹ bỏ con để đi làm?”. Người mẹ trả lời: “Mẹ cần kiếm tiền để mua thức ăn và đóng học cho con”. Đứa trẻ nghe xong chỉ lặng lẽ cúi đầu: “Hóa ra con gây ra sự mệt mỏi cho mẹ”.
Cũng với câu hỏi này, một bà mẹ khác đáp: “Mẹ đi làm để học kiến thức mới, để kết bạn và tìm niềm vui. Giống như con là học sinh, con phải học tập chăm chỉ và hòa đồng với bạn bè”. Đứa trẻ nghe xong lại mỉm cười nói “Vâng, con hiểu rồi”.
Adele Farber, nhà tâm lý học nổi tiếng người Mỹ từng nói: “Đừng đánh giá thấp tác động của lời nói đến cuộc sống của trẻ”.
Hai câu trả lời trên phản ánh hai giá trị khác nhau. Khi đứa trẻ đặt câu hỏi “Tại sao bố mẹ phải đi làm” nó phản ánh suy nghĩ của trẻ về thế giới bên ngoài. Câu trả lời của cha mẹ sẽ ảnh hưởng đến quan điểm ban đầu của trẻ về nghề nghiệp và cuộc sống sau này.
Có lẽ, khi đề cập đến vấn đề này, nhiều phụ huynh sẽ thấy buồn cười và cho rằng nó không đáng mang ra bàn luận. Nhiều người cảm thấy con cái đang gây rắc rối một cách vô lý bởi câu hỏi đã có đáp án hiển nhiên.
“Nếu không đi làm, lấy tiền đâu mà tiêu. Đồ ăn, đồ chơi của con chắc từ trên trời rơi xuống chắc” hay “Những cuốn sách con đọc, quần áo con mặc và ngôi nhà con sống đều được mua bằng tiền? Mẹ không đi làm, tiền đâu để mua những thứ đó”…, nhiều người sẽ trả lời như vậy.
Thế nhưng hãy suy nghĩ kỹ, con bạn sẽ cảm thấy thế nào khi nghe câu trả lời “phũ phàng” như thế.
Một bé gái 5 tuổi đã khóc thét và ném kẹo về phía mẹ khi nhận được câu trả lời “Mẹ đi làm để mua kẹo cho con”. Vừa ném cô bé vừa hét: “Từ giờ trở đi con sẽ không ăn kẹo nữa”.
Cảnh tượng như vậy thật đáng buồn. Trong tâm trí trẻ, chúng chỉ mong muốn cha mẹ ở bên mình nhiều hơn. Bởi vậy khi người lớn đi làm, trẻ không được gặp thường xuyên, trong lòng sẽ cảm thấy bất an.
Với câu hỏi này, bạn có thể trả lời con: "Mẹ không muốn bỏ con ở lại nhưng mẹ phải đi làm, và mẹ sẽ trở về nhà với con vào buổi chiều. Chúng mình sẽ ôm nhau và rất vui, nhớ kể cho mẹ xem con đã chơi những trò gì ở nhà khi mẹ đi làm nhé!". Hay: "Bố mẹ thích làm việc, có thể học những kiến thức mới lạ và mang lại hạnh phúc cho người khác. Bố mẹ không thể mang con đi làm cùng nhưng sẽ luôn nhớ tới con".
Một câu trả lời như vậy có thể không thỏa mãn mong muốn luôn ở cùng bố mẹ, nhưng nó sẽ mang lại cho trẻ cảm giác an toàn và được yêu thương. Đồng thời bằng cách này, trẻ sẽ có động lực hơn trong học tập, khi mong muốn có được niềm hạnh phúc khi đi làm như bố mẹ mình.
Trong lá thư gửi con gái, một người cha đã từng viết: "Bố không bao giờ nói rằng đi làm để kiếm tiền, vì bố sợ con sẽ nghĩ tiền quan trọng hơn con". Bức thư này sau đó được người con lưu giữ nhiều năm, kể cả sau khi người cha mất vì một tai nạn lao động.
"Bố luôn cho tôi cảm giác rằng, dù ông làm gì, đi đâu thì tình yêu dành cho con vẫn luôn trọn vẹn", cô con gái chia sẻ.
Hãy để trẻ biết, ngay cả khi bố mẹ làm việc, họ vẫn yêu con!
Trong chương trình "Thiếu niên nói" gần đây, một cô bé đã hét lên: "Mẹ ơi mẹ có yêu con không? Tại sao mẹ có thể nói nhiều chuyện với người lạ nhưng không thể nói chuyện với con. Khi con muốn nói chuyện, mẹ lại luôn bận rộn và chỉ hỏi con những câu hỏi lạnh lùng. Con không biết mẹ có còn yêu con nữa không"?
Tiếng khóc của cô bé đã khiến khán giả rơi nước mắt. Trên thực tế, nhiều phụ huynh vất vả làm việc với mong muốn cho con có cuộc sống và điều kiện giáo dục tốt nhất. Tuy nhiên không phải sự cố gắng nào cũng được trẻ thấu hiểu. Bởi những gì trẻ nhìn thấy là cha mẹ chỉ quan tâm tới công việc mà nhiều khi quên mất sự có mặt của chúng.
Trong mắt trẻ, cha mẹ là cả thế giới. Với mong muốn luôn được đồng hành cùng cha mẹ, đừng vì công việc mà bỏ qua thái độ của con. Chỉ cần một cái ôm, một lời nói nhẹ nhàng: "Mặc dù mẹ rất bận rộn, nhưng con sẽ là người mẹ luôn yêu thương nhất", khiến trẻ cảm thấy cả thế giới này đều thuộc về chúng.
Cha mẹ thường phàn nàn về công việc khó khăn trước mặt con cái. Nó sẽ gây ra tác động gì?
Có một câu chuyện được chia sẻ trên Weibo gần đây. Một người mẹ hay than phiền mệt mỏi sau giờ làm trước mặt con gái. Lúc thì cô chê người sếp mới khó tính, bắt làm thêm không có lương. Lúc thì cô than đau đầu vì công việc căng thẳng.
Một ngày cô con gái nói với mẹ. "Mẹ ơi học nhiều khiến con đau đầu. Giáo viên toán của con giao rất nhiều bài tập về nhà, con thực sự ghét đi học. Thật tuyệt nếu không phải đến trường mẹ ạ".
Người mẹ tức giận nói với con: "Con còn nhỏ mà đã không muốn đi học. Con thật hư đốn". Ngay lập tức, con gái hỏi mẹ: "Tại sao mẹ được phép ghét đi làm còn con thì không?".
Bởi vậy mới nói, truyền áp lực công việc cho con cái sẽ chỉ tạo ra một khối u ác tính trong trái tim của trẻ.
"Đừng nên truyền năng lượng tiêu cực của cuộc sống cho con bạn bởi nó sẽ làm sâu sắc thêm sự ác cảm của trẻ với việc học hành và ảnh hưởng tới tương lai của chúng", một nhà xã hội học Trung Quốc từng nói.
Tôi từng chứng kiến câu chuyện của một người lao công gần nhà.
Sáng sớm mùa đông khi trời vẫn lờ mờ tối, người mẹ chia tay con trai đi làm.
Đứa con 5 tuổi với đôi mắt còn ngái ngủ, mếu máo khóc: "Mẹ ơi, tại sao mẹ bỏ con để đi làm sớm như thế?".
Người mẹ ôm con vào lòng, mỉm cười giải thích: "Con có phải đi bộ trên đường mỗi ngày để đến trường không? Con có thích con đường mình đi đầy bùn đất và rác thải không?"
Đứa trẻ nói: "Không ạ". Bà mẹ xoa đầu con: "Một đứa trẻ thích sạch sẽ như con luôn là một đứa con ngoan". Rồi bà tiếp lời: "Bởi vậy mẹ phải ra ngoài sớm để dọn đường. Bằng cách này, những bạn nhỏ như con sẽ rất sạch sẽ và hạnh phúc mỗi khi bước qua con đường đó hàng ngày".
Cậu con trai 5 tuổi cười tít mắt khi nghe câu trả lời của mẹ. Cậu đưa ngón tay cái lên hào hứng: "Mẹ ơi, mẹ thật vĩ đại".
Đôi khi thái độ của cha mẹ với công việc cũng là thái độ của họ với cuộc sống. Những người có cách nhìn hạn chế luôn bị ám ảnh bởi hiện trạng của chính họ, phàn nàn về bản thân và những bất công trong xã hội.
Trái lại, những người có kiến thức rộng, thậm chí khi ở những vị trí bình thường nhất, họ lại có thể tạo ra những thành tựu vượt quá tầm hiểu biết của người thường và có được hạnh phúc mà họ mong muốn.
Như câu chuyện trên, đứa trẻ rất hạnh phúc khi nghe câu trả lời của mẹ mình. Trẻ em chính là tấm gương phản chiếu hình ảnh của cha mẹ. Như mẹ của tỷ phú Mỹ Elon Musk từng nói: "Hãy để những đứa trẻ lớn lên trong môi trường mà cha mẹ luôn chăm chỉ làm việc. Để chúng hiểu được càng làm việc chăm chỉ sẽ đạt được thành tích càng lớn và có cơ hội thành công càng nhiều".
Cha mẹ là người hướng dẫn cuộc sống của trẻ. Bất kỳ lời nào cha mẹ nói sẽ để lại dấu ấn trên hành trình trưởng thành của mỗi đứa con.
Do đó khi con hỏi "Mẹ ơi, tại sao mẹ lại đi làm", xin hãy cúi xuống và giải thích một cách kiên nhẫn. Câu trả lời và thái độ của bạn đối với công việc sẽ quyết định thái độ và ý thức tương lai của con đối với nghề nghiệp và cuộc sống.
Ngay cả khi có một chút mệt mỏi, bạn cũng nên tạo ra một câu chuyện cổ tích đẹp cho đứa con của mình, để chúng có cơ hội nắm lấy thế giới tương lai bằng chính tình yêu thương của cha mẹ mình.
Bài viết của tác giả Khải Thúc, đăng trên một diễn đàn dành cho cha mẹ tại Trung Quốc.
Nguồn: Hải Hiền dịch

17/11/2020

CÓ NÊN CHO CON NGỦ RIÊNG SỚM ❓
Ngày mới sinh Sam mình cũng lùng sục khắp các diễn đàn để tìm cách cho con ngủ riêng nhưng cuối cùng mình vẫn quyết định cho con ngủ chung đến khi nào con ko muốn nữa 😌
Bởi vì :
Mỗi lần thấy các mẹ bỉm sữa xung quanh khoe "4 tuần con đã ngủ xuyên đêm, 6 tuần con đã không ăn đêm nữa, chỉ cần đặt con xuống cho ti giả là con ngủ....." mà lòng tôi lại chộn rộn? Vì sao mình không làm được như thế chứ, vì sao mình không luyện ngủ cho con giỏi như các mẹ?
Thế là, tôi cũng ngùn ngụt quyết tâm phải luyện con ngủ riêng. Hành trình luyện con ngủ riêng không mất quá nhiều nước mắt và vật vã như tôi hình dung, trộm vía chỉ sau 3-4 ngày khóc khản cổ là con đã có thể tự ngủ ngon lành trong cũi và ngủ liền 6-8 tiếng không dậy ăn đêm. Ồ, hóa ra là cũng đơn giản nhỉ!
Nhưng chưa kịp hoan hỉ với niềm vui sướng ấy, tôi bắt đầu thấy mình hụt hẫng. Hụt hẫng khi xoay xở vắt sữa ra bình để canh lượng ăn của con trong khi có thể ôm con vào lòng để con ti mẹ, hụt hẫng khi mỗi lần nhìn con bé xíu quấn chặt trong khăn nằm chơ vơ trên cũi trong phòng; hụt hẫng khi thấy con bỗng giật thót mình giơ đôi tay nhỏ xíu lên trời huơ huơ mà mẹ phải bình tĩnh đứng nhìn để con tự xoay xở, thay vì nhẹ nhàng ngồi xuống vỗ về để con ngon lành ngủ tiếp... Đó thực sự là những cảm giác vô cùng day dứt và khó diễn tả.
Rồi tình cờ tôi đọc được một bài viết của một bà mẹ trẻ cùng tấm ảnh chị đang nằm ngủ cùng con trong cũi, tôi cứ ám ảnh mãi những dòng chia sẻ này: “Tôi nhớ lại buổi hòa nhạc dành cho các giáo dân mà tôi cùng chồng tham dự. Tại buổi hòa nhạc đó, một cha xứ đã chia sẻ những điều ông được chứng kiến trong một trại trẻ mồ côi ở Uganda. Cha xứ kể lại rằng, khi ông bước vào một căn phòng chăm sóc trẻ sơ sinh với hơn 100 chiếc cũi đặt những em bé, và ông đã bị sốc bởi sự yên ắng của căn phòng. Cha sứ đã hỏi người quản lý rằng: “Tại sao một căn phòng toàn trẻ sơ sinh lại có thể yên lặng như vậy?” – Bà ấy đã nhìn vào mắt cha sứ và nói: “Sau khoảng 1 tuần những đứa trẻ được đưa đến đây, và khóc hàng tiếng đồng hồ mỗi ngày, cuối cùng chúng đã dừng khóc khi chúng nhận ra rằng không có ai đến bên chúng để vỗ về. Trái tim tôi tan vỡ, cảm giác như thành trăm nghìn mảnh bay khắp phòng hòa nhạc”, người mẹ trẻ nói.
Tôi bắt đầu sục sạo khắp các diễn đàn với câu hỏi "tại sao lại phải luyện con ngủ?" thì kết quả chủ yếu chốt lại ở ba điều "để con tự lập", "để con không bám mẹ", "để mẹ có thể ngủ và nghỉ ngơi"... toàn là những lý do thuyết phục cả. Để tìm câu trả lời cho câu hỏi "tại sao nên cho con ngủ chung" thì vất vả hơn, nhưng những gì tôi đọc được thì không chỉ thuyết phục mà còn day dứt, nó khiến tôi ngay lập tức từ bỏ việc cố gắng luyện con ngủ riêng, nó khiến tôi hiểu ra rằng mình đang tự tước bỏ đi một đặc quyền thiêng liêng của một người mẹ, đó là quyền được ôm ấp và nâng niu những giấc ngủ của con.
Luyện con ngủ riêng thì liệu bạn có không mất ngủ? Tôi nghĩ là không. Mất ngủ là một điều không thể tránh khỏi khi bạn làm mẹ. Đó là một phần của cuộc hành trình mà bạn dấn thân. Bạn biết đấy, mẹ mọi loài vật đều ôm ấp liếm láp đứa con bé bỏng của mình hàng đêm và chỉ có con người mới tìm cách tách con sớm mà thôi.
Luyện con ngủ riêng thì con sẽ tự lập? Thực tế là tự lập chẳng có tí liên quan nào đến ngủ chung hay ngủ riêng. Điều đó, tôi cảm thấy thực sự thấm thía khi đọc được chia sẻ của một người mẹ như này: "Rồi mẹ phát hiện ra, việc gần gũi với con, cho con bú mẹ trực tiếp, tiếp da với con, ngủ chung với con,... đều chẳng thể làm hỏng việc con có thể tự lập được. TỰ LẬP HAY KHÔNG LÀ DO PHƯƠNG PHÁP GIÁO DỤC, không phải do việc “rèn ăn, luyện ngủ”, cũng không phải việc tách con ra khỏi mẹ (một dạng “”huấn luyện”) dù rằng vẻ bề ngoài của nó có vẻ như vậy. Mà giáo dục (education) so với rèn luyện, huấn luyện (training) thì khác nhau xa lắm".
Và bạn đã đọc bài thơ này chưa?
Mẹ ở đâu?
Chín tháng chờ gặp mẹ
Chào đời mẹ ở đâu?
Con chờ thật là lâu
Vẫn chưa nghe tiếng mẹ?
Sao quấn trong khăn thế?
Sao không là mẹ ôm?
Sao không là cái hôn?
Là xoa lưng âu yếm?
Ti nhựa không thích liếm
Sao ai nhét vào mồm?
Ti mẹ thơm thật thơm
Giấu ở đâu thế nhỉ?
Không lẽ con lắm ký
Mẹ bế lâu mỏi tay?
Sao cứ bỏ con đây
Cũi này con không thích!
Con không là con bê
Sao sữa bò phải nuốt?
Sao bằng sữa mẹ ruột
Thơm ngon nhất cõi đời?
Mẹ ở đâu, mẹ ơi?
Da tiếp da ôm ấp
Ai ngó dòm đừng chấp
Họ ghen tị đấy mà!
Con muốn mút hoài nhe
Con không chơi ti nhựa
Mút ti không vì sữa
Mút ti để bình an.
Lo sợ đều biến tan
Chỉ cần nghe hơi thở
Tháng ngày đầu bỡ ngỡ
Chỉ mong mẹ bên mình.
Máu mẹ kết nên hình
Sữa mẹ nuôi thông minh
Mẹ ở đây cạnh mình
Con thôi không la khóc.
"Ơ xem kìa thằng nhóc
Bám mẹ tựa đuôi sam
Thế mẹ hết đi làm
Cái tội ôm với ấp!"
Ôm sao là cái tội?
Như quả xanh bám cành
Cứ mong lìa cho nhanh
Chưa đủ ngày chín rụng.
Sách sữa kia nói đúng
Mẹ là để nuôi con
Phúc lộc được no tròn
Mẹ ở đâu, mẹ hỡi...
Thấy mẹ, con khóc với
Nhưng họ cứ à ơi.
Họ bảo mẹ nghỉ ngơi
Ăn móng giò, nằm đợi.
Thấy mẹ, con đòi tới
Họ bảo bú tạm đi
Sữa bột, với bình ti
Càng la càng bị ép!
Sữa bò chảy tràn mép
Họ bảo nó đói kìa
Họ bảo nín giỏi ghê
Biết đâu con ức lắm!
Kiến thức ai phải nắm
Để làm đúng cho con?
Sách vàng ai cần đọc
Để ti mẹ mút giòn?
Sách bảo luôn đủ sữa
Vàng lỏng luôn sẳn rồi
Có phải đợi? phải nhồi?
Phải nặn ra đếm thử?
Trời sinh ra cái chữ
Là để học mọi điều
Mạng mẽo bố lượn đều
Sao sách hay không đọc?
Để con giờ nằm khóc
Lòng cứ hỏi "mẹ đâu?"
Bao đứa trẻ như nhau
Quấn trong khăn - tìm mẹ!
Có lẽ vì thế nên mỗi ngày, hàng triệu bà mẹ trên khắp thế giới vẫn chia sẻ những bức ảnh đầu bù tóc rối vì thức đêm ru con ngủ, cho con ăn; những phút yếu lòng trước tiếng khóc của đứa con nhỏ; những nỗi hoang mang cứ lặp đi lặp lại mà chẳng có câu trả lời…. như là một cách để giữ lại những điều đặc biệt và hạnh phúc nhất của một người mẹ; như là một “tuyên bố” mạnh mẽ rằng: sau tất cả những điều kinh khủng này, tôi vẫn là một người mẹ hạnh phúc và những đứa trẻ vẫn luôn là những thiên thần đáng yêu nhất trên thế giới này. Tôi quyết định đứng vào "hàng ngũ" của những bà mẹ ấy.
Đơn giản vì tôi hiểu rõ rằng, mọi em bé đều sẽ lớn lên, bằng tình yêu thương.
Nguồn: Sưu tầm page Mẹo Nuôi Con

15/05/2020

LÀM SAO ĐỂ CON TỰ GIÁC?

Tôi có nghe những người bạn của mình kể về con của họ. Điều các bạn mong nhất ở các con đó là tính tự giác. Vậy làm sao để con tự giác đây???

Tôi xin kể ra câu chuyện của 2 đứa nhỏ nhà tôi. 10 năm nay, thứ duy nhất tôi dạy được lũ trẻ là tự giác mang cặp sách tới trường 😩 Còn lại, tất cả đều ỉ lại mẹ 🤣 Nhưng với tôi, thế cũng là 1 thành công!

🥳Ngay từ khi còn đi học mầm non, tôi đã tập cho bọn trẻ việc tự đeo cặp, balo hay túi sách của mình khi đi học hay đi chơi. Tôi và người nhà ko bao giờ xách giúp 🤣

Với nhiều người có lẽ đây ko phải thành tích gì, nhưng với tôi, đây là bước khởi đầu cho việc hình thành ý thức tự giác và tinh thần trách nhiệm cho con. Tôi nhớ, tôi chỉ nói 1 lần với chúng: Nếu cặp sách con cũng ko tự mang được thì tốt nhất là con không nên đi học nữa.

😊 Tôi cũng ko ngờ, chỉ 1 câu nói ấy mà tụi nhỏ nhớ và tất nhiên răm rắp nghe theo 😌 Thậm chí, đến giờ khi đã đi học Tiểu học, sách vở có nhiều, các con cũng vẫn tự mình đeo cặp mỗi ngày 😊
Bố mẹ tôi từng kể, có những hôm ông bà đi đón, nhìn chúng nó đeo cái cặp to, muốn xách hộ mà ko đứa nào dám đưa 🤣🤣🤣

À ngoài việc tự xách cặp, tụi nhỏ cũng biết tự giác xếp hàng đi mua Donuts nữa 🤣
Bạn hãy kể về lũ trẻ nhà mình cho tôi với nào 🤗

Photos from Hộp Háo Hức's post 04/12/2019

CHO CÁC EM BÉ QUA TỪNG BỘ PHẬN CƠ THỂ

🌸Có lẽ ai sinh ra cũng đều mong muốn con mình khỏe mạnh, điều đặc biệt vô cùng với những bà mẹ có em bé nhỏ xíu xiu đó là “Mẹ yêu mọi thứ ở con”. Mẹ yêu tất cả mọi thứ, từ đôi bàn tay bé xíu, đến chiếc mũi xinh xinh, đến đôi mắt to tròn con đang nhìn mẹ. Thấu hiểu tình yêu ấy, tháng này, chúng mình đã đặt rất nhiều yêu thương vào hộp 0-3 tuổi tháng 12 cuốn sách mang tên “Mười ngón chân xinh”.

🌸Nằm trong bộ sách “Gieo hạt giống yêu thương” của tủ sách Ươm Mầm. Cuốn sách không chỉ dạy các bé về các bộ phận xinh xắn trên cơ thể mà còn dạy các bé biết yêu thương và trân trọng chính bản thân mình. Với các bé còn nằm ngửa thì bố mẹ có thể tương tác với bé qua những bức tranh xinh xắn mô tả từng bộ phận đấy ạ.

🍃🍃🍃 Gió lạnh cũng đã về rồi, các bé nhớ giữ ấm cơ thể, nhất là đôi bàn tay và đôi bàn chân xinh xắn của mình nhé.

—————
🎁🎁 Bố mẹ có thể tìm hiểu và đặt mua HỘP HÁO HỨC tại các đường link sau:
✅ Link tìm hiểu về HHH: http://bit.ly/timhieuhhh
✅ Link đặt mua HHH: https://hophaohuc.mamnho.vn/box/buy-box/collector

Photos from Bé Khỏe An Vui's post 30/11/2019

❗️❗️❗️❗️HÃY CÙNG NUÔI DẠY NHỮNG EM BÉ HẠNH PHÚC.
.. bằng việc bảo vệ con đúng cách và nói chuyện với con về việc tự bảo vệ mình.
⭕️Nếu một ngày, bạn cho con đi chơi, đang ở những nơi công cộng, trong thang máy, đi bộ ngoài phố... và rồi có những người lạ bước tới khen con bạn xinh/dễ thương rồi thản nhiên đưa tay vuốt má con/hôn má con/kéo con lại để ôm. Thì lúc đó bạn sẽ thế nào?

⭕️ Thử tưởng tượng, bạn đang đi bộ, ngang qua một quán ăn có bày bàn ghế trên vỉa hè, tự dưng một ông mặt đỏ tía tai ngồi bàn nhậu, hơi thở vẫn nguyên mùi bia rượu thức ăn, vươn tay ra/tiến lại vuốt má bạn, rồi khen bạn xinh. Bạn sẽ nghĩ/làm gì? Tương tự với những người lạ trong thang máy, ở trung tâm thương mại, siêu thị... Bạn không thoải mái khi người khác chưa được phép mà đụng chạm vào cơ thể mình, tại sao lại tặc lưỡi chấp nhận hành động đó với con cái của mình? Chưa nói đến vấn đề vệ sinh (không thể biết nổi người lạ đó có bệnh về da/lây qua đường tiếp xúc/tay chân sạch sẽ vệ sinh) không, mà chỉ đơn giản, hãy nhớ về vô số những vụ bắt cóc thương tâm luôn khởi đầu với những kiểu lấy lòng và gần gũi trẻ con như thế (bắt chuyện, vuốt má, ôm, cho kẹo bánh...)

⭕️ Đó là chuyện khi con còn nhỏ. Đến quãng 1,5 tuổi trở lên, các bạn ấy có thể có ý thức dần dần về cuộc sống quanh , học phân biệt tốt xấu hay dở rồi. Và đến tầm 3 tuổi hơn, các bạn nhỏ có thể hình thành rất rõ rệt quan điểm của bản thân về những chuyện nên/không nên. Ở lứa tuổi này, việc bố mẹ lờ đi, không nói chuyện, giải thích cụ thể cho con về những điều tốt xấu/nguy cơ, sẽ vô hình chung làm con hiểu và chấp nhận những nguy cơ đó một cách vô thức.

⭕️ Ngoài ra,bố mẹ nên nói chuyện với con về "sự riêng tư" bao gồm cả "private parts" của con và quyền riêng tư cá nhân của các bạn ấy. Khi đi cùng bố mẹ, có người lạ và kể cả người quen biết muốn được ôm hôn con, đều phải hỏi ý kiến của con, và bố mẹ nên khuyên con, hãy từ chối việc ôm hôn, thay vào đó, con hãy chìa tay ra và bắt tay mọi người.

⭕️ Nếu chủ đề về giáo dục giới tính hay quyền riêng tư thân thể là quá khó nói, khó diễn tả với bố mẹ, hãy thử đọc sách về an toàn thân thể và quyền riêng tư của trẻ, được hình tượng hóa qua những câu chuyện gần gũi, và có phần chú thích cách đọc, cách tương tác dành cho bố mẹ.

⭕️Chúng, mình tin rằng những người đã làm cha làm mẹ đều ý thức được, nhưng phần đông những người chưa có gia đình, chưa có con cái thường quá vô tư mà không hề biết. Nếu không quen biết, hay vẫy tay chào bé, tránh va chạm cơ thể tối đa. Nếu muốn vuốt má, bắt tay, hãy xin phép bố mẹ và em bé. Tránh việc hôn bé ở vùng mặt, tuyệt đối không hôn môi.

Trên đây là một vài tâm sự của chị MC Minh Trang, chúng mình xin phép share lại để mọi người cùng đọc và chia sẻ.
Nguồn: FB Hộp Háo Hức

25/11/2019

✅ Tức giận có gì tốt, có gì xấu?
✅ Vì sao trẻ em hay có những cơn tức giận?
✅ Làm sao để kiểm soát cơn tức giận đây?

🎊Mỗi bạn nhỏ sinh ra đều có những biểu hiện cảm xúc riêng, những cơn tức giận của luôn xuất hiện một cách đầy ngẫu nhiên và không thể đoán trước. Khi bị bạn bè trêu chọc, khi bị điểm kém, bị cô phê bình, hay đơn giản chỉ vì bực bội không rõ nguyên nhân. Vậy làm thế nào để chúng ta có thể kiểm soát được bản thân? Nhất là những cơn giận dữ? Câu trả lời sẽ có trong cuốn sách 43 kĩ năng kiểm soát tức giận dành cho trẻ em thuộc Hộp háo hức 6-10 tuổi của tháng này.

🎊Khi cầm trên tay cuốn sách này, không biết các bạn nhỏ đã có bao lần giận dữ hoặc bực bội? Trên thực tế, khi không kiểm soát được cảm xúc của bản thân, các bạn nhỏ sẽ rất dễ làm tổn thương đến người khác, hay tổn thương đến chính bản thân mình. Khi đó, các em có nghĩ đến hậu quả của chúng không? Dù cho các bạn nhỏ có đọc cuốn sách này vì lý do nào đi chăng nữa, thì chúng mình vẫn mong, các bạn hãy nắm lấy cơ hội này để học cách kiểm soát được hành vi, cũng như cảm xúc của mình. Mong rằng, các bạn sẽ không những học được cách kiểm soát bản thân, mà còn lan tỏa được kĩ năng ấy cho mọi người xung quanh nữa.

🎊Chúng mình đã lựa chọn cuốn sách này cho hộp 6-10 tuổi trong tháng 11 để gửi gắm đến không chỉ là các bé mà còn là một sự lựa chọn dành cho các bậc phụ huynh. Hi vọng, đây sẽ là một tư liệu giúp ích cho các bố mẹ, để có thể hiểu được con hơn, dễ kiểm soát được chính hành vi và cảm xúc của mình đối với các bạn nhỏ.




🤗Hãy ib cho tụi mình để cùng đặt sách nha bạn!

06/11/2019

🙅SAI LẦM TRONG CÁCH DẠY CON CỦA NGƯỜI VIỆT ❌

👉🏻Con bị vấp cái ghế té rồi khóc thì đi xử cái ghế: "đánh cái ghế", "cái ghế hư", "làm đau con này"...
Không dạy con cách bước qua chướng ngại vật, cách tự đứng dậy sau té ngã mà chỉ biết đổ thừa cho điều gì khác để an ủi bản thân.

👉🏻Con làm bể đồ, con đang hoảng thì lại la toáng lên.
Thay vì cần đưa con ra khỏi chỗ miếng chai, mảnh vỡ nhọn, trấn an và kiểm tra tay chân thì cứ nhăm nhăm xử lý nguyên nhân, răn đe, ngăn chặn tái diễn. Cái thứ chả bao giờ nghe nổi vô đầu khi đang hoảng.
Giáo dục sai hoàn cảnh. Thiếu cảm thông, chia sẻ cần thiết đúng lúc.

👉🏻Con làm gì nguy hiểm cho bản thân thì quát nạt, ngăn cấm chứ không chỉ rõ vì sao.
Sợ chỉ cặn kẽ về những mối nguy hiểm sẽ thành hướng dẫn con vào con đường nguy hiểm.
Rốt cuộc thì một đứa bé hai tuổi sẽ vẫn lao qua đường vì thích xe khi ba mẹ lơ là, mấy đứa lớn hơn vẫn thích đu lên ban công hay thò đầu ra cửa sổ dòm xuống mấy chục tầng lầu khi có dịp. Mấy đứa tuổi mới lớn thì lén lút hò hẹn, yêu đương và biết nhiều cách phòng tránh cha mẹ, thầy cô hơn là phòng tránh thai và bệnh tật.

👉🏻Muốn con trân trọng chén cơm, manh áo, thành quả lao động của cha mẹ thì lại không chỉ được cho con niềm vui của thành quả để trân trọng niềm vui mà toàn dọa bằng cái nghèo, cái đói của kẻ khác.Kể công, kể sức, kể hy sinh trong khi làm cha mẹ rõ ràng là tự nguyện.
Có lẽ vì vậy mà nhiều trẻ thích vênh váo vì gia tài của phụ huynh hơn là tự có đam mê rồi gầy dựng của cải tự thân. Thế hệ trước thì say mê kể công, đòi hỏi được biết ơn và làm biếng dạy con cháu tạo dựng cái mới, chỉ nhăm nhăm bảo toàn cái đã có.

👉🏻Dạy con chia sẻ, từ thiện vì "thấy các bạn tội nghiệp quá" thay vì "con xem nè, các bạn nhận được quà của mình vui chưa nè". Rốt cuộc làm gì đó vì nhu cầu được "tội nghiệp" người khác luôn cao hơn nhu cầu nhìn thấy người khác vui để vui lây.

👉🏻Ra đường thấy người ta hôn nhau thì bắt con quay đi không được nhìn, về nhà ba mẹ cãi nhau thì con cái như thể vô hình, trong khi bắt nó phải thuộc lòng câu: sống phải biết yêu thương, từ chối bạo lực...

👉🏻Những đứa trẻ chơi với nhau cứ bắt đứa lớn phải nhường đứa nhỏ hơn, trong khi có những kiểu ưu tiên như: con trai phải nhường con gái mặc dù con gái có lớn hơn thì dường như ít được để ý, nên dân Việt vẫn hay cậy tuổi áp đặt mặc cho đúng sai, cứ lớn là đúng, người lớn nói là phải nghe 🤣.
Chính vì vậy mà phụ nữ Việt ít mặc nhiên hưởng thụ những quyền lợi theo lẽ thường mà sẽ trở nên cảm động, biết ơn, rung rinh với những điều rất đỗi thường tình được nhận từ đàn ông dẫn đến sai lầm về nhìn nhận con người lẫn tình yêu.

👉🏻Chuyện con nít gây nhau, cha mẹ hay can thiệp giải quyết trước chứ ít khi kiên nhẫn chờ xem để biết xu hướng tính tình con cái. Giải quyết cho đẹp mặt phụ huynh với nhau, cho hả hê phần cục vàng cục ngọc của mình trước chứ ít quan tâm cảm xúc trẻ con, vô tình nuôi dưỡng những mầm mống tâm lý ức chế, hành vi bất công lẫn sĩ diện, cậy tiếng, nhờ thế.

👉🏻Không xem con nít là đối tượng để đối thoại mà chỉ truyền đạt một chiều. Mô hình lớp học của làng mình thì thầy cô đứng trên bục, giảng xuống. Học trò chép bài và học thuộc lòng, cấm trò chuyện, trao đổi trong lớp. Con cái thì toàn "để về xin phép ba mẹ" chứ không phải "để về nói chuyện với ba mẹ" tạo ra một thế hệ tư duy thụ động, ngại phản biện, tranh luận cùn, kém tự tin mà chỉ giỏi tự cao, tự hào.

Want your business to be the top-listed Gym/sports Facility in Xa Vung Tau?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


Xa Vung Tau